Nghe người yêu gọi tên thân mật của mình mà vụng trộm vui sướng là một chuyện, nhưng phải thẳng thắn thừa nhận rằng bản thân thích những cách xưng hô nhớp dính ngọt ngào đó lại là một chuyện khác.
Úc Tiêu Niên ánh mắt u oán, tỏ rõ sự bất mãn đối với câu hỏi giả vờ ngây ngô của Giang Vãn Lâu.
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -50]
Giang Vãn Lâu coi như không thấy, mũi giày lại bắt đầu nghịch ngợm, nhẹ nhàng chậm rãi vẽ vòng tròn trên bắp chân Alpha.
Giày da đen sáng bóng và làn da trắng nõn của Úc Tiêu Niên tạo nên sự tương phản rõ rệt làm k*ch th*ch từng giác quan. Loại cảm giác ngứa ngáy qua lớp giày da khiến thần kinh bị trêu chọc không ngừng, Úc Tiêu Niên phải dùng toàn bộ sức lực mới miễn cưỡng khống chế bản thân không lập tức bật dậy vì xấu hổ.
"Úc tổng?" Giang Vãn Lâu chăm chú nhìn Úc Tiêu Niên, tận mắt thấy gương mặt lạnh lùng kia trở nên lúng túng và kiềm chế, cậu thưởng thức phong tình phức tạp khó mà diễn tả: d*c v*ng nảy nở vì cậu, rồi lại bị nhẫn nhịn che lấp.
Giang Vãn Lâu lần đầu tiên trong đời cảm thấy ngôn từ nghèo nàn, mọi câu chữ đều biến thành những âm tiết vô nghĩa, cuối cùng chỉ đọng lại một câu miêu tả thẳng thắn và có chút hạ lưu.
"Thật d*m đ*ng."
Úc Tiêu Niên: "?"
Alpha chưa từng nghe kiểu miêu tả trắng trợn xen chút th* t*c như vậy, chấn động đến mức quên cả xấu hổ, anh quay đầu lại kinh ngạc mà nhìn chằm chằm Giang Vãn Lâu.
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: -99]
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 40]
"Phụt..." Giang Vãn Lâu nhịn không được bật cười, thấp giọng: "Thật đáng yêu quá, Niên Niên."
Khuôn mặt anh đầy kinh ngạc, đôi mắt tràn đầy ngơ ngác giống như một đứa trẻ đơn thuần lỡ nghe thấy từ ngữ hạn chế độ tuổi, cả người nóng bừng luống cuống đến mức chỉ muốn chui xuống đất.
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 99]
"Có phải thích tôi gọi anh là Niên Niên không?" Giang Vãn Lâu nâng cằm Úc Tiêu Niên, động tác cậu nhẹ nhàng, ánh mắt tỉ mỉ như đang ngắm nhìn một bảo vật quý giá, muốn nghiên cứu từng đường nét rõ ràng.
Hơi thở nóng hổi của Beta phả lên mặt, Úc Tiêu Niên vô thức nín thở, mắt không chớp nhìn cậu.
Anh luôn biết Giang Vãn Lâu rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta dễ dàng quên đi giới tính. Nhưng giờ phút này, trong khoảng cách gần kề, loại nhìn chăm chú ấy vẫn mang đến chấn động ngoài sức tưởng tượng cho thị giác.
Không biết từ lúc nào, ngón tay Giang Vãn Lâu từ cằm anh trượt xuống cổ, đầu ngón tay khi nhẹ khi nặng x** n*n lên nơi yết hầu.
Quyền chủ động hô hấp hoàn toàn bị tước đoạt, bản năng sinh tồn khiến tâm tình Úc Tiêu Niên dao động theo sức lực ấn xuống của đầu ngón tay. Anh sợ hãi cảm giác nghẹt thở khi bị bóp cổ, lại vừa thấy may mắn và cảm kích vì chưa thực sự bị bóp chặt, hoàn toàn quên mất đây vốn dĩ là quyền lợi tự nhiên của bản thân.
"Úc Tiêu Niên." Giang Vãn Lâu rướn người lại gần, chóp mũi cậu khẽ lướt qua gò má Alpha. "Ánh mắt của anh hung dữ quá."
Giống như một con sói dữ tợn, ánh mắt đang gắt gao nhìn miếng mồi béo ngay trước mắt, chỉ chờ một sơ hở là sẽ lao lên cắn xé nuốt chửng.
Nghĩ vậy, Giang Vãn Lâu tự mình thấy buồn cười, cậu cúi đầu, đặt lên cổ Alpha một nụ hôn khẽ:
"Cắn đi —— ưm!"
Động tác của Alpha còn gấp gáp và nhanh chóng hơn cậu tưởng tượng. Ngay khoảnh khắc âm thanh vừa rơi xuống, hai bàn tay cứng như thép của anh đã khóa chặt cậu, rồi chính xác và tàn nhẫn mà cắn xuống.
Miếng dán ức chế pheromone sau gáy vẫn chưa gỡ, hơn nữa tư thế hiện tại cũng không đủ để Úc Tiêu Niên có thể cắn vào tuyến thể, cho nên hành động nhuốm mùi máu này lại hạ xuống ở bên cổ Giang Vãn Lâu.
Cậu hít một hơi lạnh, răng nanh của Alpha so với răng người bình thường thì sắc bén hơn, nhưng vẫn nằm trong phạm trù con người, không thể gọn gàng một cái xé rách da thịt, mà chỉ mang đến cơn đau âm ỉ kéo dài.
Giang Vãn Lâu cảm nhận răng nanh Alpha từng chút từng chút đâm vào da, chiếc lưỡi nóng rực đang ép vào cổ cậu, thỉnh thoảng còn khẽ l**m qua phần thịt bị ngậm trong miệng.
Cảm giác ngứa ngáy còn khó nhịn hơn cả đau đớn.
Giang Vãn Lâu th* d*c, bóp chặt sau gáy Úc Tiêu Niên.
Đầu ngón tay ấn mạnh vào lớp da thịt sau cổ Alpha, để lại vết lõm có thể thấy rõ. Cậu ngậm lấy vành tai Alpha, cắn một cái trả đũa.
Chỉ là cơn đau vừa mới sinh ra đã bị Giang Vãn Lâu keo kiệt thu lại, cậu ngậm vành tai nhỏ nhắn, nhẹ nhàng ma sát, đầu lưỡi cẩn thận miêu tả lại những dấu răng mờ nhạt.
Úc Tiêu Niên cắn không trúng tuyến thể, nhưng đối với anh mà nói, có phải tuyến thể hay không cũng chẳng sao, toàn bộ thứ thuộc về Giang Vãn Lâu đều khiến anh mê mẩn và say đắm. Anh phải dùng hết sức lực để kiềm chế mới miễn cưỡng buông hàm răng ra.
đ** l*** n*ng b*ng lặp đi lặp lại l**m qua phần cổ hơi sưng đỏ. Khi Alpha và Omega tiến hành đánh dấu, tin tức tố hòa quyện sẽ tạm thời gây tê liệt thần kinh, che lấp đi sự đau đớn, khiến sự kết hợp vốn đầy máu me khoác lên một tấm màn kh*** c*m.
Nhưng đáng tiếc, Giang Vãn Lâu không phải Omega. Việc cắn xé và đánh dấu này, từ góc độ sinh lý mà nói thì chỉ mang đến đau đớn cho cậu.
Song lại có những lúc, kh*** c*m về mặt tâm lý lại dễ dàng che lấp đi nỗi đau thể xác, không những không khiến cậu sinh ra kháng cự, ngược lại còn nảy sinh ra một niềm vui sướng quỷ dị.
Cậu nghiêng đầu, hôn lên đôi môi đang hé mở th* d*c của Úc Tiêu Niên:"Ở đây, được không?"
Tầng hầm khách sạn có thang máy đi thẳng lên phòng tổng thống, từ đây lên trên sẽ không mất quá mười phút. Nhưng Giang Vãn Lâu vẫn cố tình hỏi ở đây có được không.
Ánh mắt giao nhau trong chốc lát, yết hầu Úc Tiêu Niên khẽ lăn lên xuống:"Được."
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 99]
Cổ áo sơ mi trắng không che được cần cổ thon dài của Alpha, khiến vệt đỏ ấy càng thêm chói mắt.
Giang Vãn Lâu nghiêng đầu, dựa vào lưng ghế, ánh mắt mang theo vài phần thăm dò: "Niên Niên với ai... cũng hào phóng như vậy sao?"
Úc Tiêu Niên: "Không có ai cả."
Anh khẽ nhắm mắt, chủ động đối diện ánh mắt Giang Vãn Lâu:"Chỉ có em."
"......"
Giang Vãn Lâu im lặng khá lâu, lâu đến mức chính cậu cũng cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng một cách khó tả.
Rõ ràng, rõ ràng Alpha cũng chẳng nói điều gì quá đáng, vậy mà cậu lại á khẩu không nói được gì?
Cậu nghĩ vậy, nhưng khi mở miệng giọng điệu lại mang theo chút bực bội mà chính bản thân cũng không nhận ra:"Úc tổng sao mà giỏi nói lời đường mật thế, tôi sắp bị anh dỗ đến mê mẩn rồi."
"Hửm?" Úc Tiêu Niên khẽ đáp, ánh mắt trong sáng chân thành:"Không phải lời đường mật, cũng không có dỗ em."
Sợ Beta không tin, anh vụng về cố gắng tự mổ xẻ tâm can bày ra, muốn để người yêu luôn vô cớ gây rối có thể thấy rõ hơn.
"Những lời tôi nói với em đều là thật." Anh nói, "Đừng không vui."
Cảm xúc ngọt ngào xen lẫn chua xót như thủy triều dâng lên, điên cuồng dội vào lòng Giang Vãn Lâu. Cậu nghe thấy tiếng tim mình đập, dũng khí trào dâng muốn thẳng thắn mà thổ lộ tất cả.
"Tôi..." Giang Vãn Lâu vừa mở miệng, âm tiết mơ hồ vừa phát ra, thì một nỗi sợ hãi không tên đã ập đến, dữ dội như sóng thần muốn nhấn chìm cậu, khiến cậu rơi vào tuyệt vọng không nơi nương tựa.
—— "Mẹ ơi, nếu con không nói muốn cậu ấy làm cún con của con, nếu con không nói con thích cậu ấy, thì có phải con đã không mất đi cậu ấy không?"
Ảo giác như bị hàng ngàn kim châm đâm vào mang đến cơn đau nhói. Sắc mặt Giang Vãn Lâu gần như không thay đổi, cậu khẽ nhắm mắt, cố gắng đè nén cảm xúc nặng nề.
"Không có không vui." Cậu nghe thấy tiếng mình phủ nhận khe khẽ.
Giang Vãn Lâu tựa vào ghế sau, bàn tay trượt xuống nắm lấy Úc Tiêu Niên.
Đôi môi đỏ bừng của Alpha khẽ hé, lời muốn nói bị xua tan, chỉ hóa thành một tiếng hừ vô nghĩa.
Đối mặt với sự v**t v* của người yêu, Úc Tiêu Niên hoàn toàn không có sức chống đỡ. May mà lý trí còn giãy giụa, anh vẫn nhớ rõ khoảnh khắc nào đó đã bắt được nét hoảng loạn và sợ hãi của cậu.
"Chờ đã..."
Tiếng khóa kéo quần bị mở ra không lớn, nhanh chóng bị che khuất trong sự vùng vẫy không kiên định của Úc Tiêu Niên.
Giang Vãn Lâu nhướng mày, cười:"Màu trắng."
[Độ hảo cảm của Úc Tiêu Niên: 60]
"...Em, em chẳng lẽ bây giờ mới biết sao?" Úc Tiêu Niên xấu hổ rụt về sau. Lý trí muốn thoát đi, nhưng cơ thể lại bị d*c v*ng quấn chặt mà đem bộ phận yếu ớt dâng lên bàn tay người kia, để mặc cho Giang Vãn Lâu v**t v* trêu chọc.
Chiếc quần trắng này... rõ ràng là của Giang Vãn Lâu đã để sẵn trên giường anh.
Những tưởng tượng không nên có ngược lại càng khiến Úc Tiêu Niên thêm kích động, anh vô thức cọ vào lòng bàn tay Giang Vãn Lâu, gấp gáp đòi hỏi.
Thế là Giang Vãn Lâu bật cười khẽ. Ánh mắt đen sâu thẳm từ trên cao nhìn xuống Alpha đang co mình ngượng ngùng, giọng cậu khàn khàn khẽ chất vấn:
"Không phải lúc nãy anh nói 'được' sao?"
Nhưng... nhưng không nên là như thế này.
Đồng tử của Úc Tiêu Niên hơi loạn, khó mà tập trung. Anh muốn phản bác việc Giang Vãn Lâu cố tình bóp méo ý nghĩa trong lời nói của mình, nhưng suy nghĩ đã rối bời, chẳng thể tìm ra lý do cụ thể.
Nếu không phải như vậy, thì phải như thế nào?
Úc Tiêu Niên không biết.
Giang Vãn Lâu rũ đầu, cậu đã lâu không cắt tóc, cũng chẳng chải chuốt nên tóc có chút dài, theo động tác cúi đầu mà xõa xuống che đi nửa gương mặt cậu.
Điều đó khiến Úc Tiêu Niên càng thêm không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu, anh chỉ có thể nắm chặt tay áo beta trong lòng bàn tay mà vò đến nhăn nhúm.
"Giang Vãn Lâu.."
Giang Vãn Lâu ngẩng đầu, hôn lên môi Úc Tiêu Niên. Nụ hôn rất nhẹ, nhưng khi Alpha vừa thả lỏng cảnh giác thì lại trở nên sâu hơn, đầu lưỡi cậu khéo léo câu lấy lưỡi anh mà quấn quýt không thôi.
Nhưng còn chưa kịp đợi Úc Tiêu Niên có sức đáp lại, cậu lại tách ra, chỉ để lại nụ hôn thoáng qua lên cánh môi đối phương.
Cứ như vậy, vừa gần vừa xa mà đùa bỡn, nắm chắc được tâm trí Úc Tiêu Niên, khiến anh bị việc trêu chọc lặp đi lặp lại mà đánh mất phán đoán chính xác, trở thành con thiêu thân chỉ biết bất chấp lao đầu vào lửa.
Giang Vãn Lâu ngừng lại nhìn Úc Tiêu Niên một lúc rồi mới bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh. Cậu tuy rằng không còn vừa gần vừa xa như trước, nhưng cũng không hề đi sâu vào, giống như tên xấu xa treo miếng cá khô nhỏ dụ dỗ mèo con không ngừng vươn dài cổ và móng vuốt, cậu cũng muốn dụ dỗ Úc Tiêu Niên chủ động đến dây dưa quấn lấy cậu.
Nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên lúc nãy vẫn không tan đi, nhưng bị d*c v*ng và khao khát mãnh liệt lấn át mà dồn ép ra khỏi đại não, khiến Giang Vãn Lâu không còn tâm trí để nghĩ ngợi.
Cậu phải nắm thật chặt, ôm thật mạnh, thì sẽ không bị mất đi.
......
Trong hoàn cảnh như vậy, Úc Tiêu Niên đặc biệt căng thẳng, nhưng sự căng thẳng của anh lại bị Giang Vãn Lâu khống chế, hóa thành d*c v*ng mãnh liệt khiến anh không thể kiên trì quá lâu.
"Bảo bối, ra nhiều thật đấy." Bàn tay Giang Vãn Lâu xòe ra trong tầm mắt Úc Tiêu Niên, chất lỏng sền sệt dính vào khiến đường vân trên lòng bàn tay cậu trở nên mờ nhạt. Thứ như vậy bị bày ra trực tiếp mang đến một cú sốc cho thị giác.
[ Úc Tiêu Niên の mức độ hảo cảm: 99]
Tai Úc Tiêu Niên đỏ bừng, anh hoàn toàn không dám ngẩng đầu.
"Là lỗi của tôi." Giang Vãn Lâu dùng một bàn tay sạch sẽ khác v**t v* sống lưng Úc Tiêu Niên từng chút một.
Chuyện xấu đều làm hết rồi, cậu lại không quên quay đầu nhặt lên cái vỏ bọc ôn nhu, giả bộ làm người tốt,"Là tôi không thể khiến bảo bối thỏa mãn."
Dù ý thức vất vả lắm mới trở lại một phần đã nhận ra sự bất thường, nhưng bản năng của Alpha lại vẫn bị đôi mắt xinh đẹp kia mê hoặc, anh như bị mất hồn mà im lặng chấp nhận tất cả những gì Giang Vãn Lâu nói.
"Bảo bối, còn muốn nữa không?"
Hải Lâm là một người rất tinh tế, Giang Vãn Lâu không biết đây là lần thứ bao nhiêu cậu cảm thán trong lòng.
Dù cho cả đêm không ngủ, dù cho vừa mới đi ra từ cục cảnh sát, anh ta cũng không quên thể hiện bản thân ở những việc nhỏ nhặt không đáng kể như là sắp xếp cho sếp lớn một chiếc siêu xe có sàn xe vững chãi nhất và ghế sau rộng rãi không kém.
Chiếc xe này có lấy lòng được Úc Tiêu Niên hay không thì không ai biết, nhưng ít ra cũng thuận tiện cho Giang Vãn Lâu.
Cậu nắm chặt gáy Alpha, ấn anh lên lưng ghế xe, rồi nửa quỳ xuống bên người Úc Tiêu Niên. Dù cho hành động vừa rồi không quá kịch liệt, nhưng nhiệt độ trong xe tăng dần khiến cả hai toát ra lớp mồ hôi mỏng.
Lớp mồ hôi mỏng làm ướt trán và tóc mái ở thái dương của Giang Vãn Lâu, không những không có vẻ chật vật, ngược lại còn có thêm vài phần phong tình khó tả, giống như một nàng tiên cá từ biển sâu ngoi lên khỏi mặt nước. Hơi nước ẩm ướt cũng như trở thành đồ trang sức điểm tô cho vẻ đẹp không gì sánh bằng của cậu, khiến Úc Tiêu Niên hoàn toàn lạc lối trong đại dương mênh mông.
Chỉ còn bản năng khiến anh co rúm lại muốn kháng cự: "Không, không cần."
"Bảo bối ghét tôi sao?" Giang Vãn Lâu ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đen láy của cậu bị ánh đèn chiếu thẳng vào trở nên sáng lấp lánh và xinh đẹp.
Góc độ như vậy rất dễ dàng k*ch th*ch d*c v*ng hành hạ mãnh liệt. Úc Tiêu Niên dù rõ ràng đang ở vị trí trên cao, nhưng lại không thể nắm giữ quyền khống chế tiết tấu, anh như trở thành con cá nằm trên thớt để mặc cho đối phương khai phá, chiếm đoạt.
"Brừm.."
Tiếng động cơ của chiếc xe thể thao rền vang, phá vỡ đi sự yên tĩnh gần như tuyệt đối. Alpha đang thần trí hỗn loạn trong nháy mắt căng cứng cơ thể, bàn tay anh đang đặt trên vai Giang Vãn Lâu nắm chặt lại, không biết là muốn đẩy ra hay muốn kéo lại gần.
"Bíp bíp!!"
Sau hai tiếng còi chói tai, tầng hầm đỗ xe lại rơi vào yên tĩnh, nhưng Úc Tiêu Niên vẫn không thả lỏng. Anh cắn chặt môi, mắt ngấn lệ, tràn đầy khẩn cầu nhìn chằm chằm Giang Vãn Lâu.
Giang Vãn Lâu không thể nói chuyện, cậu ngẩng đầu, dưới ánh mắt chăm chú của Úc Tiêu Niên mà nuốt.
"Ah..ưm!"
Tiếng th* d*c dồn dập cuối cùng vẫn không thể ngăn lại mà tràn ra từ cổ họng. Giang Vãn Lâu liếc mắt, thấy gân xanh nổi lên trên bàn tay đặt ở vai cậu, tựa như một con rắn xoắn vặn đang chiếm lấy cổ tay Alpha.
Chiếc xe này có hiệu quả cách âm không tồi, nhưng vẫn không ngăn nổi những âm thanh phóng túng, dồn dập từ chiếc xe mui trần gần đó. Tiếng r*n r* triền miên, từng đợt cao hơn từng đợt, mơ hồ xuyên qua lớp cách âm mà truyền tới.
Giang Vãn Lâu thấy làn da lộ ra ngoài của Úc Tiêu Niên càng thêm đỏ, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể rỉ máu ra.
Còn có tâm trí... để quan tâm thứ khác ư?
Giang Vãn Lâu vươn tay, véo một cái.
Nơi vừa phát tiết xong không còn căng mọng như lúc ban đầu, nhưng vẫn có thể nói là căng tròn đầy đặn.
Nếu không phải giờ phút này Giang Vãn Lâu không thể nói chuyện, cậu sẽ không ngần ngại mà khen một câu: "Cảm giác thật tuyệt."
"Em..!"
Úc Tiêu Niên há hốc mắt, anh suýt nữa nhảy bật dậy từ trên xe, đôi mắt ngấn nước tràn đầy kinh ngạc và trách móc.
Loại chuyện này, loại chuyện này... nhìn thế nào, nghĩ thế nào cũng thấy thật quá đáng!
Giang Vãn Lâu làm ngơ coi như không thấy gì, giống như một đứa trẻ vừa ngây thơ lại vừa tà ác, tìm được món đồ chơi mình vừa lòng thì mặc kệ có được phép hay không, có nên hay không, cũng ngang ngược vô lý làm cho mình vui vẻ.
Móng tay được cắt tỉa gọn gàng lướt qua, cho dù là với lực đạo nhẹ nhàng cũng khiến Úc Tiêu Niên không ngừng rùng mình, cả người nổi lên những hạt da gà nhỏ li ti.
"Đừng...đừng mà!"
Má của Giang Vãn Lâu trong tầm mắt mờ ảo của Úc Tiêu Niên phồng lên, anh vội vàng muốn rút ra, nhưng lại bị đầu lưỡi beta l**m nhẹ qua, động tác rút lui lập tức khựng lại.
Đôi mắt đen sâu của Giang Vãn Lâu ẩn chứa ý cười nhàn nhạt, cậu rút ra vài tờ khăn giấy, nhổ thứ trong miệng ra.
"Ưm...Bảo bối, nhạy cảm thật đấy."
Trên đôi môi đỏ tươi vẫn còn chút dấu vết sót lại, Giang Vãn Lâu không mấy bận tâm, cứ như vậy giữ một khuôn mặt đầy s*c t*nh đến cực điểm mà nở một nụ cười độc ác.
Tim Úc Tiêu Niên đập dồn dập như trống trận, anh rũ mắt, vươn tay định ôm Giang Vãn Lâu lên.
Giang Vãn Lâu tránh tay Úc Tiêu Niên, nói khẽ: "Được rồi, chúng ta đi lên thôi."
Tiếng động bên ngoài không biết đã ngừng từ lúc nào. Úc Tiêu Niên không có động tác gì, anh chỉ im lặng dõi theo Giang Vãn Lâu.
Cậu cũng lặng lẽ nhìn anh, nụ cười dần phai nhạt, hóa thành một tầng u tối mơ hồ, khó mà phân rõ ranh giới.
"Giang Vãn Lâu." Ánh mắt Úc Tiêu Niên kiên định lọt vào mắt cậu, "Em đang sợ hãi."
"Vì sao?"