Mỹ Nhân Trủng

Chương 1



1.

Khi đang hầu hạ Từ Quý phi rửa chân, tình cờ gặp lúc nàng ta đang lôi đình thịnh nộ. Những lời cay nghiệt kia chĩa thẳng về phía cung Phượng Loan, giọng điệu chẳng chút kiêng dè. Chỉ bởi hôm nay là sinh thần Hoàng hậu, Hoàng thượng đã ghé qua đó ngồi một canh giờ.

"Khá khen cho ả tiện nhân kia! Ta quả thực đã coi thường mi rồi! Chẳng lẽ đám người các ngươi đều muốn bắt nạt kẻ ngoại tộc như ta sao? Cậy chút thân phận mà làm cao, thật sự tưởng ta không dám xử lý mi chắc? Cẩn thận cái lớp da của mi đấy!"

Nàng ta chỉ thẳng mặt cung nữ chưởng sự đang quỳ dưới đất mà mắng xối xả, gương mặt thanh tú dù đang tức giận vẫn diễm lệ vô ngần.

Cung nữ chưởng sự im như thóc, không dám hé răng. Ai cũng biết nàng ta đang "chỉ dâu mắng hòe", nhưng chẳng ai dám nhiều lời. Bởi lẽ đây là mỹ nhân mà Bệ hạ dùng cả thành trì mới đổi về được. Từ khi vào cung, ba ngàn giai nhân bỗng chốc hóa hư không, muôn vàn sủng ái đều dồn cả vào một người.

Nếu không vì Hoàng hậu là chất nữ của Thái hậu, lại có tình thanh mai trúc mã với Bệ hạ, e rằng một canh giờ ngày sinh thần kia cũng chẳng giữ nổi chân hắn.

Ta cúi đầu không nói, chỉ tỉ mẩn dùng khăn lụa lau đôi bàn chân trắng ngần như ngọc kia, không sót một kẽ nhỏ.

Mỹ nhân vẫn chưa nguôi giận, dường như chán ghét sự tĩnh lặng không ai dám phản kháng này, nàng ta tức tối tung một cước đá thẳng vào n.g.ự.c ta. Bàn chân còn lại rơi vào chậu nước, nước rửa chân b.ắ.n tung tóe lên mặt ta.

Cảm giác ấm nóng lẫn với cơn đau thắt nơi l.ồ.ng n.g.ự.c khiến ta hít một ngụm khí lạnh, nhưng rốt cuộc vẫn c.ắ.n răng không phát ra một tiếng động nào.

Quý phi bấy giờ mới hạ mắt liếc ta một cái, cười lạnh, dùng mu bàn chân nâng cằm ta lên, ép ta phải đối diện với nàng ta: "Sao hả? Ngươi bây giờ cũng dám sinh lòng oán hận với bản cung sao?"

Ta ngẩng đầu, nhưng mắt vẫn cụp xuống, cầm chiếc khăn gấm cẩn trọng lau đi vệt nước trên bàn chân ngọc ngà đang đặt nơi cằm mình, nhỏ giọng đáp: "Nô tỳ không dám. Nô tỳ chỉ lo lắng, cú đá vừa rồi có làm đau chân nương nương không?"

Nàng ta ngẩn người, rồi cười nhạt: "Tiện tỳ đúng là tiện tỳ, chỉ xứng làm nô tài rửa chân cho bản cung."

Ta thuận miệng đáp lời: "Nô tỳ là nô tài, nhưng là nô tài hầu hạ nương nương, tự nhiên vẫn cao quý hơn nô tài các cung khác. Được rửa chân cho nương nương là phúc phần tám kiếp nô tỳ tu được."

Trạm Én Đêm

Lời của ta nằm ngoài dự liệu, khiến nét mặt nàng ta hơi dịu lại, "Cũng biết điều đấy."

Nàng ta chưa kịp nói thêm thì phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp: "Kiều Kiều."

Động tác lau chân của ta khựng lại. Cũng may Quý phi đang vui mừng nên không nhận ra điểm bất thường này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ta để chân trần chạy bổ về phía nam nhân cách đó không xa, giọng nói nũng nịu uyển chuyển như một sợi lông vũ khẽ quét qua tim, khiến người ta ngứa ngáy tâm can: "Hoàng thượng~! Sao chàng lại tới đây? Chẳng phải chàng phải ở bên nương nương cung Phượng Loan sao? Thiếp cứ ngỡ lòng chàng đã sớm quên mất Kiều Kiều rồi." Nói đoạn, nơi khóe mắt đã lăn dài một giọt lệ tinh khôi.

Mỹ nhân rơi lệ, như hoa lê dính hạt mưa, ai nhìn mà chẳng xót thương?

Bùi Khải cũng vậy, thậm chí còn hơn thế. Hắn vì giọt nước mắt này mà dâng cả thành trì lên kia mà, "Nói bậy, Trẫm chỉ xem Diệu Yên như muội muội thôi. Trùng hợp hôm nay Mẫu hậu cũng ở đó nên mới ngồi lâu một chút, sao có thể quên Kiều Kiều được?"

"Thật không?" Quý phi nũng nịu.

Ánh mắt Bùi Khải tràn đầy nhu tình, ôm lấy mỹ nhân trong lòng, trong mắt dấy lên d.ụ.c vọng. Chợt thấy chân nàng trần trụi, hắn hỏi: "Sao lại không mang hài?"

"Chẳng phải vì thần thiếp muốn sớm được gặp Bệ hạ sao, Bệ hạ trách thần thiếp à?"

"Ha ha ha, sao có thể là lỗi của nàng? Thiên hạ này ai sai cũng được, nhưng tuyệt đối không bao giờ là lỗi của Kiều Kiều!" Bùi Khải cười lớn, bế mỹ nhân tiến về phía giường nằm, giọng nói vọng ra: "Cung nhân rửa chân, phạt quỳ ngoài kia một canh giờ."

Những lời sau đó ta không còn nghe rõ nữa, vì ta đã bước ra ngoài cửa. Hoàng thành mùa Đông lạnh thấu xương, nước rửa chân trên mặt dường như đóng băng ngay tức khắc, khiến khuôn mặt tê dại như không còn cảm giác.

"Mau đi quỳ đi, đồ tiện nhân, thật sự tưởng Quý phi nương nương dễ nịnh bợ thế sao? Phi!" Cung nữ chưởng sự trong lòng đang bực bội, bèn bồi thêm một cước vào đầu gối ta.

Ta cứ thế ngã quỵ nặng nề xuống nền tuyết, xung quanh vang lên những tiếng cười nhạo ẩn hiện.

Dĩ nhiên, tiếng cười đùa trong điện còn lớn hơn thế nhiều. Ta cứ quỳ như vậy, lặng lẽ lắng nghe.

Có lẽ tiếng cười quá ch.ói tai, hoặc giả mùa Đông năm nay thực sự quá lạnh, khiến ta lại sinh ra ảo giác. Ta thấy người lính nhỏ mặc giáp trụ ấy đang đi về phía mình, xót xa nắm lấy đôi bàn tay ta.

"Sao không vào nhà? Ở đây lạnh lắm, Tố Nương, chúng ta vào nhà thôi."

2.

Mắt ta hơi nhòe đi. Nhìn đôi lông mày rủ xuống của chàng, nước da đã sạm đi vì nắng gió, vậy mà vẫn cứ nhìn ta cười ngây ngốc, "Tố Nương, chúng ta lại thắng trận rồi. Ta g.i.ế.c được năm tên địch, trong đó có một tên tiểu thủ lĩnh, tướng quân đi ngang qua còn đặc biệt hỏi tên ta đấy."

"Tố Nương, biên cương lạnh lắm, ta nghĩ kinh thành chắc cũng lạnh, nên tiền lương phát xuống ta đều để dành hết cả rồi. Nàng cầm lấy, mua thêm áo bông mùa Đông, đừng để mình bị lạnh."