Bởi vì quá xấu xí. Kinh hãi, phẫn nộ, ngạo mạn, ghen tuông đan xen, hội tụ trên một gương mặt, thực sự là quá xấu xí.
Vừa ra khỏi cửa điện, gió lạnh thổi tới làm ta rúc sâu vào trong, hắn cười khẽ một tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng rung động theo, "Đến lạnh còn sợ, sao lúc bị đ.á.n.h lại bướng bỉnh không chịu cầu xin?"
Đầu ta vẫn vùi trong lòng hắn. Bởi vì không muốn nhìn mặt hắn. Giọng nói cũng nghẹn lại: "Đó là nương nương, nô tỳ là nô tài của nương nương."
Hắn không chút do dự đáp: "Sau này không phải nữa."
16.
Đêm trừ tịch, Bệ hạ ôm một mỹ nhân từ cung Quý phi bước ra, ngay ngày hôm sau liền phong làm Tần, ngự tại Thanh Vân Điện.
Màn thăng tiến này quả thực cũng bất luận đạo lý y hệt như lúc Từ Kiều Kiều vừa đến Đại Thịnh đã được phong ngay làm Quý phi vậy. Nhưng nó cũng đủ để gây chấn động một thời. Bởi lẽ điều này đại diện cho việc sau ròng rã một năm Quý phi độc chiếm thánh sủng, cuối cùng cũng có kẻ phá vỡ cục diện bế tắc.
Phi tần hậu cung cũng theo đó mà như được hồi sinh trong đêm ấy. Đến ngày thứ hai khi ta tới cung Hoàng hậu thỉnh an, nơi đó đã chật kín người.
Ánh mắt họ rực cháy như lửa đốt, nhưng khi nhìn rõ gương mặt ta, thảy đều lộ vẻ thất vọng.
"Cái gì chứ, nhìn qua cũng chỉ là hạng thanh tú chút thôi mà."
Duy chỉ có Hoàng hậu mỉm cười nói với ta: "Vất vả cho muội muội rồi."
Ta cung kính hành lễ, không hề có nửa điểm vượt lễ nghi. Ánh mắt nàng nhìn ta lại càng thêm thâm thúy.
Kể từ đó khi rảnh rỗi, nàng thường mời ta tới cung ngồi chơi, thi thoảng cùng ta ngâm vài câu thơ phú, trong mắt luôn mang theo ý cười.
Có điều ta cũng không phải lúc nào cũng có thời gian. Bùi Khải suốt hai tháng nay hầu như đều ở lại trong điện của ta. Ta không kháng cự, cũng chẳng hề khoe khoang. Chỉ là thi thoảng ngoài điện lại truyền đến tin Quý phi đổ bệnh.
Hắn có chút do dự, ta vờ như không nghe rõ, chỉ nghiêng đầu nhìn hắn, lộ ra một nụ cười nhạt đầy vẻ hoài nghi: "Bệ hạ sao thế?"
Tầm mắt hắn lập tức dán c.h.ặ.t vào gương mặt ta, rồi có chút cấp thiết mà ôm chầm lấy ta vào lòng.
Cứ thế suốt hai tháng, Quý phi cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
17.
Ngày hôm ấy ta vẫn ngồi trong điện đợi Bùi Khải tới. Thế nhưng cái ta đợi được lại là tin Bùi Khải trên đường tới đây đã gặp Quý phi đang quỳ trên đường dài không dậy, thế là hắn liền đổi hướng đi sang chỗ nàng ta.
"Sao nương nương có thể như vậy chứ! Uổng công nàng ta còn là Quý phi!" Cung nữ thân cận bên cạnh ta giận dữ thốt lên. Nàng chính là người đêm trừ tịch năm ấy được Quý phi sai đi truyền tin cho Bùi Khải ra rừng mai, nhưng tin lại không truyền tới nơi.
Nàng tên là Phục Âm.
Ta nhắc nhở nàng: "Cẩn thận lời nói."
Nàng không cam lòng mà c.ắ.n môi. Ta thấy buồn cười, bèn an ủi: "Chẳng phải đây là chuyện tốt sao? Ít nhất, muội có thể ăn thêm một bát cơm, không cần phải thấy ghê tởm như vậy nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng dường như bị thuyết phục, nuốt nước miếng một cái. Ta lại dặn: "Bữa tối nay, thêm một đĩa cá vược chua ngọt đi."
"Chẳng phải mương nương đã ăn chán rồi sao?"
Ta đáp: "Nhưng suy cho cùng đó vẫn là món yêu thích nhất, hai tháng không đụng tới, thực sự có chút nhớ nhung rồi."
"Có điều, cũng nên thêm vài món ăn kèm nữa."
18.
Quý phi muốn phục sủng vốn chẳng phải chuyện khó khăn gì. Tính tình nàng ta kiêu căng, mà Bùi Khải là Thiên t.ử, cũng chẳng thể cúi đầu trước. Thế nên chỉ cần nàng ta nghĩ thông điểm này, bước ra bước đầu tiên, Bùi Khải sẽ vì nàng ta mà bước tiếp bước thứ hai, thứ ba.
Đó là ân sủng đặc biệt của Thiên t.ử, cũng là sự thiên vị rõ ràng.
Trạm Én Đêm
Tất nhiên, ngày thứ hai Bùi Khải cũng tới tìm ta, thần sắc có chút phức tạp.
Còn ta thì dáng vẻ ngái ngủ m.ô.n.g lung, vẫn như thường lệ, nhìn hắn mỉm cười: "Bệ hạ tới rồi."
Thấy ta không có vẻ gì là giận dữ, sắc mặt hắn dịu đi nhiều, đột nhiên nhớ ra điều gì, hắn hỏi: "Nàng có biết hôm qua Trẫm đã đi đâu không?"
Ta không hiểu vì sao hắn lại hỏi vậy: "Tự nhiên là biết, hôm qua Bệ hạ tới chỗ Quý phi nương nương."
"Nàng nghĩ thế nào?" Hắn lại hỏi.
Ta thuận theo ý hắn: "Đó là chuyện tốt, Bệ hạ có được mỹ nhân kề cận, thần thiếp xin cung hỷ Bệ hạ."
Sắc mặt hắn đột ngột trở nên khó coi: "Trẫm đi tìm nữ nhân khác, nàng lại vui vẻ đến thế sao?"
Ta phản vấn: "Bệ hạ không vui sao?" Nếu không vui, sao có thể ở lại một mạch từ đêm tới sáng trắng.
Hắn quả nhiên nghẹn lời, không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi.
Thật là kỳ lạ.
19.
Quý phi phục sủng, nhưng không bao giờ có thể độc sủng được nữa. Bùi Khải dường như đã quên mất ta, thường xuyên ngủ lại cung Quý phi, đôi khi cũng tới chỗ phi tần khác, duy chỉ có chỗ Hoàng hậu là không bao giờ đặt chân đến. Bởi trong mắt hắn, Hoàng hậu vừa mộc mạc lại vừa nhạt nhẽo vô vị.
Trong phút chốc, hậu cung dường như quay lại dáng vẻ lúc Quý phi chưa tới. Chẳng ai đoái hoài đến một Hoàng hậu không người hỏi han, cũng chẳng ai bận tâm đến một vị Tần từng được sủng ái tột đỉnh rồi lại bị ghẻ lạnh.
Chỉ là không biết đống đồ sứ trong điện Quý phi nương nương kia, liệu còn mấy món là vẹn nguyên không sứt mẻ?
Lòng người ấy mà, không được kìm nén quá mức, nén c.h.ặ.t quá sinh hỏng, ắt sẽ xảy ra chuyện lớn.