Vào ngày sinh nhật tuổi ba mươi, chồng tôi đã bay từ nước ngoài về ngay trong đêm, chỉ để cùng tôi đón một ngày sinh nhật.
Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ tình cảm của chúng tôi.
Cho đến khi có người hỏi: "Chị Nam này, điều ước sinh nhật của chị là gì?"
Tôi nhìn quanh một vòng, rồi thản nhiên nói: "Tôi ước được ly hôn với Cố Thanh Hòa."
1.
Câu nói của tôi khiến tất cả mọi người sững sờ.
Sắc mặt Cố Thanh Hòa đặc biệt khó coi, nhưng sự khó chịu của anh ta nhanh chóng tan biến.
Anh ta tự trách: "Là vấn đề của anh, là anh lại làm Tiểu Nam giận rồi."
Anh ta hôn nhẹ lên má tôi: "Đều tại anh, máy bay bị trễ chuyến nên anh đến muộn mất hai tiếng, anh hứa lần sau sẽ không bao giờ đến muộn nữa."
Bạn nối khố của Cố Thanh Hòa lên tiếng giảng hòa: "Chị dâu chỉ đùa thôi mà, làm sao có thể vì đến muộn hai tiếng mà ly hôn được."
Những người khác cũng hùa theo trêu.
"Chị dâu ơi, lời ly hôn không được nói tùy tiện đâu nhé, coi chừng Tổng giám đốc Cố tưởng thật đấy."
"Hai người yêu nhau bền bỉ bao nhiêu năm mới tu thành chính quả, chuyện ly hôn này không phải chuyện đùa đâu."
"Đúng thế, trong giới này ai mà không biết, chị Nam nhà mình mà rời xa Tổng giám đốc Cố thì căn bản là không sống nổi."
Đúng vậy.
Trong mắt người ngoài, tôi và Cố Thanh Hòa là một cặp đôi khổ tận cam lai, tu thành chính quả.
Chúng tôi quen nhau, yêu nhau từ thời sinh viên, rồi cuối cùng tiến tới hôn nhân.
Anh ta chưa bao giờ vắng mặt trong bất kỳ sinh nhật nào của tôi.
Mọi sở thích của tôi anh ta đều biết rõ.
Suốt bao nhiêu năm qua, chúng tôi thậm chí còn hiếm khi cãi vã.
Làm sao có thể ly hôn cơ chứ?
Tôi im lặng thổi tắt nến, rồi lại vô cảm lặp lại một lần nữa.
"Cố Thanh Hòa, tôi muốn ly hôn với anh."
2.
Bữa tiệc cứ thế kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ.
Cố Thanh Hòa lịch thiệp tiễn khách ra về.
Sau khi mọi người đã đi hết, anh ta bắt đầu tỏ ra khó chịu, vừa xoa thái dương vừa ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Ở bên ngoài em không thể nể mặt anh một chút sao?"
"Chẳng phải anh đã về rồi à? Rốt cuộc em đang làm loạn cái gì thế?"
"Anh mà lại để lỡ sinh nhật em thật được sao?"
"Đừng có hở chút là treo hai chữ ly hôn trên miệng, em đâu phải đứa trẻ ba tuổi."
"Lại còn nói thế trước mặt bạn bè, mọi người sẽ tưởng thật đấy."
Cố Thanh Hòa ngồi nghiêng trên sofa, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Anh ta gục đầu, bóp nhẹ sống mũi.
"Em tha cho anh đi, anh đã mệt lắm rồi."
"Anh đã bay xuyên đêm về Giang Thành chỉ để cùng em đón sinh nhật đấy."
Anh ta quả thực rất mệt.
Sau khi biến mất bảy ngày ở nước ngoài cùng một nữ diễn viên trẻ, anh ta đã ngồi máy bay suốt 9 tiếng đồng hồ để trở về.
Vừa xuống máy bay là chạy thẳng về nhà, ngay cả quần áo cũng chưa kịp thay.
Đến cả quản gia là dì Trần cũng nói với tôi: "Thưa bà, ông chủ thực sự rất yêu bà. Ông ấy vừa xuống máy bay đã gọi điện cho tôi bảo đặt tiệc ở Hòa Yến, nói bà thích ăn nhất là bồ câu quay ở đó."
Tôi không còn gì để nói, chỉ mỉm cười, giúp anh ta giữ lại chút thể diện nên có.
3.
Cố Thanh Hòa lấy từ trong túi ra một chiếc hộp màu đen, giọng điệu của anh ta dịu lại: "Quà sinh nhật tặng em đây, đừng giận nữa, là lỗi của anh, lần sau anh nhất định sẽ đặt chuyến bay sớm hơn."
Chiếc hộp mở ra.
Tôi nhận ra ngay chiếc vòng tay bên trong.
Mẫu mới nhất của hãng C, giá trị lên đến sáu con số, nhưng nó không bán lẻ.
Sợi dây chuyền sapphire mới ra mắt của hãng C và chiếc vòng tay này là một bộ.
Hai ngày trước, tại buổi họp báo ra mắt phim, sợi dây chuyền sapphire mẫu mới đó đã được đeo trên cổ Hứa Chi.
Hứa Chi chính là nữ diễn viên bị bắt gặp ở nước ngoài cùng với anh ta.
4.
Tôi nhìn chiếc hộp trước mặt, đột nhiên thấy nực cười.
Trong hơn một tuần Cố Thanh Hòa mất tích, anh ta nói mình đi Maldives, bảo là bộ phim mới đầu tư tổ chức lễ khởi quay ở đó.
Với tư cách là nhà đầu tư phim, anh ta bắt buộc phải có mặt để cắt băng khánh thành.
Sau đó lại bận rộn chiêu thương tại địa phương nên mới chậm trễ không về.
Một cái cớ không kẽ hở, suýt chút nữa là tôi đã tin rồi.
Tôi không nhận lấy chiếc hộp, mà đưa một bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh ta.
"Khi nào thì anh mới thực hiện tâm nguyện sinh nhật của tôi?"
Anh ta giả ngơ: "Em nói gì cơ? Anh không hiểu."
"Ly hôn đấy, tâm nguyện sinh nhật của tôi."
Anh ta nhíu mày: "Em nghiêm túc đấy à?"
Tôi gật đầu: "Tôi nghiêm túc đấy."
Đến lúc này, Cố Thanh Hòa mới thực sự đanh mặt lại.
"Có phải vì chuyện anh cùng Hứa Chi đi Maldives không?"
"Anh đã nói rồi, anh đi dự lễ cắt băng khánh thành phim, chẳng lẽ em định vì chút chuyện nhỏ này mà ghen tuông rồi đòi ly hôn với anh sao?"