01
Lời vừa dứt, không gian trong phòng tắm liền rơi vào im lặng vài giây.
Tôi cứ ngỡ đây là sự từ chối ngầm của Hoắc Lạnh Triệt, đang định quay lưng bỏ đi thì cửa phòng tắm bỗng hé mở một khe nhỏ. Một bàn tay rắn rỏi thò ra, dứt khoát kéo mạnh tôi vào trong.
Chưa kịp định thần, lưng tôi đã dán c.h.ặ.t vào cánh cửa phòng tắm mát lạnh. Gương mặt điển trai, góc cạnh của Hoắc Lạnh Triệt phóng đại ngay trước mắt.
"Em nghiêm túc đấy chứ?" Đôi mắt hẹp dài của anh nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang đ.á.n.h giá con mồi của mình.
Ánh mắt tôi lúc này lại vô tình va thẳng vào khuôn n.g.ự.c vạm vỡ, rồi trượt dần xuống những múi cơ bụng săn chắc.
Những giọt nước bám trên da khẽ lăn dài theo từng múi cơ, rồi biến mất sau chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông.
Nghĩ đến độ mạnh bạo của anh ấy những lần trước, tôi lại thấy hơi chùn bước, lí nhí bảo: "Nếu anh tắm xong rồi thì... có thể ra trước cũng được..."
Qua khóe mắt, tôi thấy khóe môi
Hoắc Lạnh Triệt khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
Anh đặt tay lên eo tôi, ánh mắt bốc lên tia lửa nóng bỏng: "Anh có thể giúp em tắm."
Dòng chữ lại tiếp tục chạy qua:
【Nữ phụ lại giở chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t rồi.】
【Nam chính giờ như mũi tên đã trên dây, không thể không b.ắ.n.】
【Tự mình dâng tận miệng thế này thì khác nào tiếp thêm dầu vào lửa chứ.】
【Nam chính làm sao mà buông tha
cho cô ta được?】
【Hi hi, tối nay chắc cô ta không còn sức tự đi ra khỏi phòng tắm đâu. Chắc chắn là phải bế ra rồi.】
【Biết đâu lại vừa đi vừa ấy ấy…】
【Cô nữ phụ này liệu có lại ngất xỉu như lần trước không nhỉ? Nam chính thừa sức làm thế mà.】
Tôi khẽ rùng mình một cái.
Thực ra, tôi từng chủ động với Hoắc
Lạnh Triệt một lần vào kỷ niệm một năm ngày cưới.
Hôm đó tôi được nghỉ, hào hứng chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, còn rải đầy cánh hoa hồng trong bồn tắm.
Đêm đó, Hoắc Lạnh Triệt cuồng nhiệt đến mức khiến tôi ngất lịm đi. Tôi chỉ xin anh một ly nước, vậy mà anh lại dùng cả một đại dương để nhấn chìm tôi.
Chính vì thế, từ đó về sau tôi chẳng bao giờ dám chủ động nữa.
02
Nhưng bị những lời này kích động, tôi bắt đầu lo lắng mình sẽ dẫm vào vết xe đổ.
Theo như những dòng chữ kia nói, Hoắc Lạnh Triệt hôm nay đã đi gặp luật sư để bàn chuyện ly hôn với tôi càng sớm càng tốt.
Cuộc hôn nhân này vốn là do bố mẹ hai bên sắp đặt. Bố tôi từng có ơn với bố anh ấy.
Ban đầu, Hoắc Lạnh Triệt rất ghét việc bố mẹ can thiệp vào chuyện chung thân đại sự của mình.
Nghe nói khi bố anh qua đời, anh từng có ý định hủy hôn, nhưng ông nội Hoắc đã đứng ra ép anh phải giữ trọn lời hứa này.
Hoắc gia là gia tộc hào môn lâu đời, còn gia cảnh nhà tôi chỉ ở mức trung lưu. Việc tôi gả vào đây đúng là "đũa mốc chòi mâm son".
Nhưng may mắn là sau khi cưới, Hoắc Lạnh Triệt đối xử với tôi rất tốt, có lẽ là để trả ơn.
Tôi vốn là một nhà thực vật học.
Để thuận tiện cho tôi nghiên cứu quy luật phát triển của cây cối, sau khi kết hôn, anh ấy đã thẳng tay mua tặng tôi hẳn một ngọn núi.
Trên đó có vô số loài thực vật quý hiếm và cả một vùng trồng d.ư.ợ.c liệu.
Chưa hết, anh còn chi một số tiền khổng lồ để xây dựng phòng thí nghiệm hiện đại cùng một khoảng sân nhỏ dành riêng cho tôi ngay trên núi.
Làm Hoắc phu nhân, tôi không cần phải lo toan cơm áo gạo tiền, có thể vô lo vô nghĩ mà chuyên tâm vào niềm đam mê nghiên cứu của mình.
Vì vậy, tôi tuyệt đối không muốn ly hôn. Nếu ly hôn, ngọn núi đó chắc chắn sẽ bị thu hồi.
Tôi biết đi đâu để tìm một người chồng vừa đẹp trai, vừa có tiền, lại sẵn sàng tặng tôi cả ngọn núi như thế chứ?
Chưa kể, Hoắc Lạnh Triệt vừa trẻ trung vừa phong độ, từ ngoại hình đến vóc dáng đều thuộc hàng cực phẩm.
Con cái của chúng tôi sau này có một người bố xuất sắc như vậy thì coi như đã sinh ra ở vạch đích rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ba năm qua, đúng là tôi đã có phần
thờ ơ với anh ấy.
Nếu lý do anh ấy muốn ly hôn là vì cuộc sống vợ chồng không hòa hợp... thì tôi nghĩ mình có thể thử chủ động một chút xem sao.
03
Một tiếng sau.
Hoắc Lạnh Triệt bế tôi từ phòng tắm ra, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Tôi mệt rã rời, cả người lâng lâng như đang nằm trên mây, uể oải lên tiếng:
"Chúc anh ngủ ngon."
Hoắc Lạnh Triệt hơi khựng lại, anh cúi người xuống, khẽ vuốt ve gò má tôi: "Em buồn ngủ rồi à?"
Tôi gật đầu, nghiêm túc đáp: "Vâng, hôm nay em ở trên núi về nên mệt lắm. Anh cũng ngủ sớm đi nhé."
Hoắc Lạnh Triệt lẳng lặng nhìn tôi một lúc, dáng vẻ có chút muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, anh vừa cưng chiều vừa có phần hụt hẫng đáp lại: "Được rồi, em ngủ trước đi."
Tôi nhắm mắt né tránh ánh mắt vẫn còn tràn ngập d.ụ.c vọng của anh. Vừa rồi tôi thấy mình đã rất chủ động rồi, thế chắc là đủ rồi nhỉ?
Lúc này, dòng chữ bình luận lại điên cuồng chạy qua:
【Cô nữ phụ này bị mù à? Không thấy nam chính vẫn còn chưa thỏa mãn sao?】
【Nữ phụ có thay đổi thật, nhưng chỉ thay đổi đúng "một chút xíu", thế này thì bõ bèn gì!】
【Hình như nữ phụ đang có sự hiểu lầm sâu sắc về năng lực của nam chính thì phải?】
Dòng bình luận trên màn hình vẫn liên tục nhảy lên đầy châm biếm:
【Hoắc Lạnh Triệt vừa rồi chỉ tính là khởi động làm nóng người thôi nhé.】
【Anh ấy đang định lao đi như vũ bão thì cô nữ phụ đã chạy đến vạch đích rồi?】
【Chỉ cho ăn chút khai vị với súp canh, còn chưa kịp lên món chính, nam chính sao mà no được chứ?】
【Nếu nam chính cưới cô nữ chính mị ma kia, tối nay chắc chắn là một bữa tiệc thịnh soạn ngập tràn sắc d.ụ.c rồi.】
【Đáng tiếc thật đấy, một người đàn ông dũng mãnh như vậy lại đi cưới cô nữ phụ lạnh lùng băng giá này.】
【Thịnh Chi cứ suốt ngày ru rú trên núi, có khi đi liền nửa tháng chẳng chịu về nhà.】
【Lần nào cũng bắt Hoắc Lạnh Triệt phải tự lái xe lên núi tìm.】
【Mà cho dù anh ấy có lên tìm đi chăng nữa thì cô ta vẫn cuồng công việc như cũ.】
【Lúc nào cũng đ.â.m đầu vào phòng thí nghiệm, bỏ mặc Hoắc Lạnh Triệt cô đơn ngoài khoảng sân nhỏ.】
【Đã thế lại còn hở tí là lấy lý do mệt mỏi để từ chối nam chính.】
【Lúc bận rộn thì có khi ba tháng liền chẳng cho anh ấy "ăn thịt".】
【Người ta đi làm nhận lương còn được một tháng một lần, cô ta tính phát thưởng theo quý cho nam chính chắc?】
【Đến đàn ông bình thường còn không chịu nổi, huống chi là người có nhu cầu cao như nam chính.】
【Tôi mà là nam chính thì cuộc hôn nhân này tôi cũng ly hôn cho rảnh nợ.】
【Nữ phụ ơi đừng ngủ nữa, nam chính đang tinh lực tràn trề, thừa sức phấn chiến đến tận hừng đông đấy!】
Có lẽ tôi là người bẩm sinh đã khá lãnh đạm với chuyện giường chiếu.
Một tiếng đồng hồ trong phòng tắm vừa rồi đối với tôi thật sự đã là quá giới hạn chịu đựng. Tôi chẳng còn chút sức lực nào để bầu bạn với
Hoắc Lạnh Triệt đến sáng nổi nữa.
Tôi tự nhủ trong lòng, thôi thì cứ ngủ một giấc đã. Cùng lắm là sau khi tỉnh dậy, tôi sẽ bù đắp lại cho anh ấy sau.
Nghĩ thế, cảm giác áy náy trong lòng tôi cũng vơi bớt đi phần nào. Tôi vừa chạm đầu xuống gối là đã chìm ngay vào giấc ngủ.
Trong cơn ngủ mơ màng, tôi mơ hồ cảm nhận được có một đôi bàn tay nhẹ nhàng kéo chăn đắp kín cho mình.
Tôi lười biếng xoay người, tiếp tục ngủ tiếp.
Hoắc Lạnh Triệt cứ lặng lẽ đứng bên giường nhìn chằm chằm vào gương mặt khi ngủ của tôi rất lâu.
Lâu đến mức ánh trăng bên ngoài cửa sổ đã bị những tầng mây đen che khuất hoàn toàn, lâu đến mức tia sáng cuối cùng trong ánh mắt anh cũng triệt để lụi tàn.
Tôi nghe thấy tiếng anh khẽ cất lời:
"Thịnh Chi, chúng ta ly hôn đi."