Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ

Chương 106



Cậu dùng ánh mắt khó nói nên lời nhìn về phía mẹ mình, người mẹ vừa mới trúng tuyển casting đã có ý thức phòng bị của đại minh tinh tràn đầy này.

Cố Nguyên cười vẻ mặt đắc ý: “Cho nên sau này con đón mẹ, không được lái loại xe này nha, phải lái một chiếc bình thường chút.”

Niếp Ngộ: “Vâng.”

Năm ngàn vạn tệ, mua phí công rồi.

Cố Nguyên vui vẻ xong, nhớ tới chuyện của Niếp Ngộ: “Con kiểm tra sức khỏe chưa? Khi nào có kết quả?”

Niếp Ngộ vừa nghe nhắc đến chuyện này, tim đều đắng ngắt, giống như một con chuột bạch bị kiểm tra đủ kiểu, bị rút vô số ống m.á.u, cuối cùng nhận được một kết quả: “Cơ thể rất tốt, mọi thứ bình thường.”

Cậu báo kết quả này cho mẹ, khi nhắc đến việc mình bị hành hạ đủ kiểu, giọng điệu có chút oán trách.

Cố Nguyên lại căn bản không để tâm đến sự tủi thân của con trai, tự mình vui vẻ: “Không sao là tốt rồi! Lần này cuối cùng cũng yên tâm rồi.”

Nhất thời lại nhớ tới chuyện đại hỷ của mình, trong lòng quả thực là ngọt ngào: “Ngày vui thế này, với tư cách là con trai, con có phải nên hảo hảo chúc mừng cho mẹ không?”

Niếp Ngộ: “Vâng, mẹ muốn chúc mừng thế nào?”

Cố Nguyên: “Chúc mừng thế nào cũng được a?”

Niếp Ngộ: “Hừm, yêu cầu cứ mau ch.óng đưa ra, trên đời này có chuyện gì mà Niếp - thổ hào - Ngộ con không làm được sao?”

Cố Nguyên hì hì cười một tiếng, dựa vào ghế sô pha êm ái đưa ra yêu cầu: “Con trai Niếp Ngộ a, vậy thì ăn một bữa cơm đoàn viên chúc mừng cho mẹ đi, bảo anh Kỳ Sâm của con cùng qua đây. Mẹ muốn nhìn thấy hai anh em các con cùng nhau chúc mừng cho mẹ.”

Niếp Ngộ: “...”

Cố Nguyên liếc nhìn con trai, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt lập tức đen lại của con trai: “Sao, con không muốn à?”

Niếp Ngộ: “Muốn.”

Nhưng giọng nói rất không tình nguyện rất không tình nguyện.

Cố Nguyên cười: “Được, đồng ý là tốt rồi, mẹ gọi điện thoại cho anh Kỳ Sâm của con ngay đây, cứ nói chúng ta muốn qua chỗ anh ấy ăn cơm, bảo anh ấy về nhà sớm.”

Niếp Ngộ nghe thấy lời này, đầy đầu đều là tủi thân.

Nghẹn rất lâu, cậu cuối cùng buông một câu: “Cho dù anh ta và con là anh em đi chăng nữa, cũng đừng mở miệng ra là một tiếng anh, ai lớn hơn ai, còn chưa chắc đâu!”

Trước đây căn bản không muốn nhận, không muốn nhắc tới.

Bây giờ bị ép đến nước này, chỉ đành nhận thôi, nhưng ai là anh ai là em vấn đề này, cũng nên bày ra mặt bàn rồi...

Khi Cố Nguyên lên chiếc Aston Martin One-77 trị giá năm ngàn vạn tệ đó, Hoắc Tư Giai thất hồn lạc phách bước ra khỏi trường.

Cô ta không hiểu đã xảy ra chuyện gì, cũng chỉ là chuyện trong hai tuần ngắn ngủi gần đây, cô ta từ một thiên kim đại tiểu thư ai ai cũng ngưỡng mộ thoắt cái trở thành kẻ đáng thương ai ai cũng chế nhạo, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Tư Giai không chỉ một lần nhớ tới ngày trời mưa đó, cô ta chỉ là lái xe ngang qua Cố Nguyên để nước mưa b.ắ.n lên váy Cố Nguyên mà thôi, ngoài chuyện này ra, cô ta cũng không làm gì cả, nhưng Cố Nguyên thì sao? Kể từ sau đó, bản thân quả thực là chỗ nào cũng vì Cố Nguyên mà xui xẻo.

Vị trí diễn viên chính đó a, đó là diễn tay đôi với Lạc Quân Thiên.

Hoắc Tư Giai thích Lạc Quân Thiên, từ rất sớm đã say mê Lạc Quân Thiên một cách điên cuồng. Thực tế là, không ai biết, một thiên kim đại tiểu thư như cô ta tại sao cứ khăng khăng phải thi vào học viện điện ảnh, chính là vì Lạc Quân Thiên.

Một cơ hội như vậy, vậy mà cứ thế bị Cố Nguyên cướp mất.

Trái tim Hoắc Tư Giai giống như bị người ta hung hăng khuấy đảo, khó chịu đến mức không thở nổi.

Đúng lúc này, một người đứng trước mặt cô ta.

Ngẩng đầu nhìn sang, người đó đeo kính râm và đội mũ, thần thần bí bí.

Cô ta cười lạnh: “Anh là ai? Làm gì?”

Người đó nhìn ngó xung quanh: “Cái này, cho cô.”

Hoắc Tư Giai: “Quỷ gì vậy?”

Khi cô ta nói như vậy, cô ta nhìn thấy thứ người đó đưa cho mình.

Là một vài bức ảnh.

Trên ảnh là cảnh Cố Nguyên được một người đàn ông che chở lên một chiếc xe sang, tay người đàn ông đó che phía trên cửa xe, dáng vẻ rất nâng niu Cố Nguyên.

Hoắc Tư Giai híp mắt: “Đây là ai?”

Người đó lại nói: “Cô không cần quản, cô chỉ cần biết, đem bức ảnh này lan truyền ra ngoài, cô có thể làm hỏng danh tiếng của Cố Nguyên rồi.”

Hoắc Tư Giai nghe thấy điều này, hai mắt lập tức sáng rực...

Cố Nguyên được chọn làm nữ chính của «Toàn Cơ Truyện», theo thông báo điện thoại, trước tiên qua công ty Giải trí Tinh Ảnh để gặp đạo diễn Ninh Tam Việt.

Lúc qua đó là Niếp Ngộ lái xe đưa cô qua, đến cửa công ty, Niếp Ngộ dừng xe, để cô xuống xe đi bộ một đoạn qua đó: “Mẹ thể hiện cho tốt nhé, đợi mẹ gặp đạo diễn xong, về nhà chúc mừng cho mẹ.”

Cố Nguyên gật đầu lia lịa: “Được, về chúc mừng! Nhưng vẫn là con trai suy nghĩ chu đáo, mẹ nhất định không thể để người ta biết mẹ đã là người làm mẹ rồi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến con đường ngôi sao của mẹ. Ngoài ra chính là mẹ bắt buộc phải khiêm tốn, không thể để người ta nhìn thấy mẹ ngồi xe của con, lỡ họ cho rằng mẹ giao du bạn trai rồi thì làm sao?”

Niếp Ngộ nắm vô lăng, nhìn người mẹ chưa làm minh tinh nhưng đã mang đầy gánh nặng thần tượng này của mình, nhịn không được cười: “Con biết rồi, mẹ, mẹ yên tâm đi.”

Cố Nguyên lén lút vẫy tay tạm biệt con trai, sau đó bước vào tòa nhà của Giải trí Tinh Ảnh. Đây là lần thứ hai cô qua đây rồi, cảm giác không giống với lần đầu tiên qua đây, lần này cô tràn đầy mong đợi và tự hào.

Vào trong trước tiên đăng ký ở quầy lễ tân, rất nhanh đã có người ra đón. Điều khiến cô bất ngờ là, vậy mà lại là Ninh Tam Việt đích thân ra đón, Cố Nguyên lập tức thụ sủng nhược kinh, vội vàng tiến lên bắt tay.

Lên lầu vào văn phòng, Ninh Tam Việt trước tiên trò chuyện với Cố Nguyên một phen, tìm hiểu nhiều hơn về tình hình của Cố Nguyên, lại hỏi đến dự định của Cố Nguyên, bàn bạc về kịch bản của «Toàn Cơ Truyện», đã có dự định của mình, cuối cùng đưa kịch bản cho Cố Nguyên, bảo Cố Nguyên về nhà làm quen kỹ kịch bản. Cuối cùng còn nhắc đến những chi tiết như thử vai chụp ảnh định trang tiếp theo, những chi tiết đó có thể bàn bạc chi tiết với trợ lý.