“Lạc lão sư, em có một người bạn cùng phòng, cô ấy là fan của anh, anh có thể tặng cô ấy một chữ ký đề tên không?”
“Đương nhiên có thể, nói cho tôi biết cô ấy tên gì, lần sau em đến công ty tôi đưa cho em.”
Oa!
Cố Nguyên lập tức cười, Lạc Quân Thiên người thật là tốt!
Tâm trạng tốt đẹp này luôn duy trì cho đến lúc xuống lầu ăn cơm, khóe môi Cố Nguyên đều cong lên.
Niếp Ngộ và Quý Kỳ Sâm nhìn thấy cảnh này, đưa mắt nhìn nhau.
Cuối cùng Niếp Ngộ lên tiếng: “Mẹ, tâm trạng không tồi a?”
Cố Nguyên gật đầu: “Đúng vậy!”
Niếp Ngộ: “Sao vậy? Gặp chuyện gì tốt sao?”
Trong lúc nói chuyện, ba mẹ con ngồi vào bàn ăn, Cố Nguyên cười nói: “Lạc Quân Thiên đó người thực sự rất tốt, rất nâng đỡ mẹ, giúp mẹ không ít.”
Giúp không ít?
Quý Kỳ Sâm bất động thanh sắc nói: “Mẹ, mẹ có rắc rối gì, có thể nói ra, để Niếp Ngộ nghĩ cách giải quyết cho mẹ, nghệ sĩ dưới trướng nhà cậu ta nhiều vô kể.”
Niếp Ngộ: “Đúng, tùy tiện xách ra một người cũng mạnh hơn cái tên Lạc Quân Thiên đó.”
Lời này Cố Nguyên không tán thành lắm: “Lạc lão sư người ta là nghệ sĩ tài đức vẹn toàn, sao gọi là tùy tiện xách ra một người mạnh hơn người ta chứ? Hơn nữa những vấn đề này của mẹ, cũng chỉ có Lạc lão sư mới giúp được mẹ thôi.”
Niếp Ngộ im lặng một lúc, một loại cảm giác nguy cơ không nói nên lời ập vào mặt, cậu cầu cứu nhìn sang Quý Kỳ Sâm.
Quý Kỳ Sâm: “Mẹ, xem ra vị Lạc lão sư này người thực sự rất tốt.”
Cố Nguyên cười: “Đúng vậy, anh ấy người quá tốt rồi, đối xử với mọi người cũng rất nhiệt tình, mẹ thậm chí cảm thấy, có lẽ anh ấy chính là ngọn đèn sáng trong sự nghiệp diễn xuất của mẹ.”
Niếp Ngộ hít một ngụm khí lạnh, đều sùng bái đến mức độ này rồi sao?
Quý Kỳ Sâm cười nói: “Vậy sao, anh ta đã giúp mẹ chuyện gì?”
Cố Nguyên liếc nhìn Niếp Ngộ một cái, không nhắc đến Lục Chi Khiêm đó.
Ước chừng nhắc đến Lục Chi Khiêm, Niếp Ngộ sẽ xấu hổ, chuyện qua cũng qua rồi, cô cũng không muốn làm con trai ngại ngùng.
Thế là liền bắt đầu kể lể đủ loại chuyện Lạc Quân Thiên giúp mình, làm sao giúp mình tập diễn, làm sao đồng ý cho bạn cùng phòng chữ ký đề tên.
Niếp Ngộ nghe mà đau đầu, cậu đột nhiên nói: “Mẹ, con phải cho mẹ xem mấy cái phốt đen.”
Cố Nguyên buồn bực: “Phốt đen?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Niếp Ngộ vội vàng cầm điện thoại lên, đặt trước mặt Cố Nguyên, từng cái một cho cô xem.
Trên đó toàn là những phốt đen về Lạc Quân Thiên, anh ta làm sao làm sao ngủ với fan, fan m.a.n.g t.h.a.i anh ta yêu cầu đối phương phá t.h.a.i còn không cho tiền phá thai, anh ta có mấy đứa con rơi, anh ta thế này thế kia thế này thế kia...
Cố Nguyên xem mà hoa cả mắt, cuối cùng dùng ánh mắt khó tin nhìn Niếp Ngộ: “Mấy tờ báo lá cải nhìn là biết ly kỳ này, con cũng tin?”
Niếp Ngộ nghe thấy lời này, cứng đờ.
Tại sao, cậu cảm thấy ánh mắt mẹ nhìn cậu, giống như đang nghi ngờ chỉ số IQ của cậu?
Cố Nguyên trực tiếp tắt điện thoại, thấm thía: “Mẹ đương nhiên biết trong giới khá loạn, cũng biết nên bảo vệ bản thân như thế nào, nhưng mẹ biết chừng mực mà. Ngược lại là Niếp Ngộ, con không phải là Thái t.ử gia giới giải trí sao, bây giờ phong khí của giới giải trí cũng quá loạn rồi, con là Thái t.ử gia giới giải trí, lẽ nào không nên uốn nắn lại luồng gió độc này, con xem xem, đây là tin tức bịa đặt từ đâu ra a, vậy mà lại còn truyền đi lung tung khắp nơi. Lạc lão sư là người quang minh lỗi lạc như vậy, sao có thể xảy ra loại chuyện này?”
Nghe lời dạy bảo của mẹ, Niếp Ngộ một câu cũng không nói ra được nữa...
Quý Kỳ Sâm ho một tiếng: “Mẹ nói đúng, Niếp Ngộ, cậu đúng là nên quản lý những loạn tượng này rồi.”
Cố Nguyên: “Còn con nữa, Kỳ Sâm, con không cảm thấy tối nay con ho hơi nhiều sao? Ngày mai nhớ đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, mùa này rất dễ bị cảm đấy.”
Quý Kỳ Sâm lập tức ngay cả tiếng ho cũng không còn nữa.
Mẹ, rốt cuộc con đã làm sai điều gì.
Bắt Tôi Tiếp Rượu?
Cố Nguyên không phải chưa từng vào đoàn phim đóng phim, hai mươi lăm năm trước cô từng vào đoàn phim, chỉ là quay được vài cảnh thì không trụ nổi nữa, người luôn ngất xỉu, đành phải đi khám bệnh, lần khám bệnh này, liền không thể ra khỏi bệnh viện nữa.
Có cơ hội vào đoàn phim đóng phim lại, đối với cô mà nói là may mắn, cũng là hiếm có.
Hai mươi năm trôi qua, thế giới đã thay đổi rất nhiều, các loại thiết bị trong đoàn phim cũng được cập nhật thay thế không giống trước đây nữa, những thiết bị quay phim đó, còn có cả máy bay nhỏ, đều là những thứ trước đây cô chưa từng thấy, nhưng bảng clapper thì vẫn là dáng vẻ cũ kỹ ngày xưa.
Cô đến khá sớm, là đích thân Niếp Ngộ đưa đến.
Lúc Niếp Ngộ đi, cô còn đặc biệt dặn dò, cô phải hoàn toàn coi mình là một người mới năm hai đại học xông pha giới giải trí, cho nên đừng nghĩ đến việc dùng quyền thế để mở đường cho cô.
Niếp Ngộ hình như hơi chột dạ, sờ sờ mũi, nhìn cảnh phố xá bên ngoài: “Con đương nhiên sẽ không làm vậy rồi.”
Cố Nguyên luôn cảm thấy con trai có chuyện giấu mình, nhưng mới vào đoàn phim, có quá nhiều điều mới mẻ cần tiếp xúc, cô cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện này nữa.
Lạc Quân Thiên cũng đến từ sớm, giảng giải cho cô không ít, bao gồm cả việc cô là diễn viên chính, buổi trưa có thể mời đoàn phim uống trà sữa gì đó, cho dù là nhân viên hậu vụ bình thường nhất, tạo quan hệ tốt với người ta thì công việc mới suôn sẻ, Cố Nguyên nghe xong vô cùng đồng cảm, liên tục gật đầu nói phải.
Cảnh quay ngày hôm nay của Cố Nguyên là diễn cảnh nữ chính Toàn Cơ từ sơn thôn tiến vào trong cung đình, bối cảnh khá lớn, liên quan đến không ít nữ phụ, trong đó bao gồm cả Lâm Lộ và vài nữ diễn viên có chút danh tiếng khác.
Có thể nhìn ra được, những nữ diễn viên đó ít nhiều cũng có chút không phục Cố Nguyên, suy cho cùng bọn họ cũng coi như là nữ minh tinh có chút lưu lượng rồi, kết quả bây giờ lại phải làm nền cho một người mới vô danh tiểu tốt, trong lòng ai có thể phục?
Cố Nguyên hiểu tâm tư của bọn họ, lúc này cũng không có gì để nói, cố gắng làm tốt việc của mình, đem tất cả những cảm ngộ của mình về diễn xuất hòa nhập vào trong phim.