“Được.”
Hoắc Lan Đình không nói thêm gì nữa, hơi cúi đầu, bước ra khỏi phòng VIP.
Đoan Mộc quản gia cảm thấy thiếu gia nhà mình rất không ổn, vội vàng đuổi theo.
Hoắc Lan Đình giơ tay lên, dùng sức lau mắt một cái: “Cháu không sao!”
Lời nói ra, lại mang theo giọng mũi.
Đoan Mộc quản gia bất lực: “Thiếu gia?”
Hoắc Lan Đình đột nhiên c.ắ.n răng, tỏ ra hung dữ nhưng lại rất đáng yêu nói: “Đừng gọi nữa, cháu không sao, ông khoan hãy qua đây, cháu muốn yên tĩnh một chút, tránh xa cháu ra!”
Khi cậu bé nói như vậy, Cố Nguyên tình cờ bước ra khỏi phòng VIP, tiễn Lâm Lộ.
Cô nghe thấy giọng nói này, tò mò nhìn sang, chỉ thấy đứa trẻ trâu hào môn đó đang đứng cạnh cửa kính sát đất, bóng dáng lấp ló trong chậu cây xanh cao bằng đầu người.
Giọng nói vừa nãy, quả nhiên là cậu bé.
Đứa trẻ trâu đúng là đứa trẻ trâu, nói chuyện với quản gia nhà mình cũng hung dữ như vậy.
Cố Nguyên nghĩ như vậy, nhấc chân định qua đó tìm cậu con trai nhà mình.
Nhưng đúng lúc này, đứa trẻ trâu lại tình cờ quay đầu nhìn về phía cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Nguyên nhìn thấy cậu bé xinh xắn như b.úp bê tây nước mắt đầm đìa.
Hoắc Lan Đình là một cậu bé xinh xắn.
Mái tóc ngắn hơi xoăn được để kiểu đầu nấm đáng yêu, có vài lọn xoăn ngoan ngoãn dán lên vầng trán rộng trắng trẻo, đôi mắt cậu bé đen láy trong veo, còn có hàng mi dài rậm rất hút mắt, thoạt nhìn giống như một con b.úp bê tây, lại còn là tiểu công chúa.
Một bộ vest trẻ em haute couture, thắt cà vạt đỏ, đẹp trai có phong cách, Cố Nguyên còn chú ý tới, ở cổ áo vest của cậu bé có một huy hiệu, bây giờ cô đã biết, đó là huy hiệu của người nhà họ Hoắc.
Đây là một tiểu thiếu gia phú quý được hào môn nuôi dạy, bề ngoài mềm mại đáng yêu, nhan sắc bùng nổ.
Chính là một cậu bé đáng yêu như vậy, Cố Nguyên đã từng một lần hai lần mắc lừa cậu bé.
Bây giờ, cậu bé lại khóc rồi, những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên hàng mi rậm, hàm răng trắng nhỏ c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới hồng hào, hai má hơi phồng lên, rõ ràng rất đau lòng nhưng lại kiên cường nhịn không khóc.
Bất cứ ai nhìn thấy một đứa trẻ như vậy đều sẽ không kìm được mà mềm lòng.
Cố Nguyên hít sâu một hơi, tự nhủ với bản thân, cậu bé đang giả vờ đấy, cậu bé rất biết diễn kịch, có lẽ giây tiếp theo, cậu bé sẽ nín khóc mỉm cười, thè lưỡi nói với bạn rằng, cô ngốc quá, cháu đang trêu cô đấy.
“Hội trường rất đông người, cũng rất phức tạp, cậu mặc dù rất thông minh, nhưng dẫu sao tuổi còn nhỏ, đừng chạy lung tung, cho dù cậu có thông minh đến mấy, lỡ gặp phải bọn buôn người bắt cậu đi, cậu có khóc thế nào cũng vô ích.”
Đối phương dẫu sao cũng chỉ là đứa trẻ bốn tuổi, Cố Nguyên không muốn chấp nhặt với trẻ con, cũng không muốn nhìn một đứa trẻ vô cớ mất tích gây ra t.h.ả.m kịch nhân gian, vẫn là nhắc nhở như vậy: “Người nhà cậu đâu?”
Hoắc Lan Đình ngấn nước mắt, quay mặt đi: “Liên quan gì đến cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời tuy nói vậy, nhưng trên gò má trắng trẻo lại ửng lên một tia ửng đỏ mờ nhạt.
Cố Nguyên nghe giọng điệu đó của cậu bé, cũng cạn lời: “Tôi là người lớn, không muốn đấu khí với một đứa trẻ như cậu, nếu cậu cảm thấy tôi lo chuyện bao đồng, vậy được, tôi còn lười để ý đến cậu đấy!”
Nói xong, cô quay người định bỏ đi.
Quả nhiên đứa trẻ trâu chính là đứa trẻ trâu, vĩnh viễn đừng nghĩ đến việc lo lắng cho cậu bé, cho dù bọn buôn người có bắt cậu bé đi chăng nữa, tin rằng cậu bé cũng có thể làm cho bọn buôn người tức c.h.ế.t.
Hoắc Lan Đình thấy cô định đi, những giọt nước mắt đọng trong khóe mắt lập tức rơi xuống, nhưng cậu bé c.ắ.n răng, giơ tay lên quệt nước mắt, sau đó lớn tiếng nói: “Hừ, cô quả nhiên không muốn để ý đến cháu, cháu biết ngay mà!”
Cố Nguyên: “... Đúng, tôi đương nhiên không muốn để ý đến cậu!”
Lời này nghe lọt vào tai khiến Hoắc Lan Đình hoàn toàn tuyệt vọng.
Cậu bé tuổi còn nhỏ, cậu bé không biết là do Cố Nguyên vốn dĩ không định tha thứ cho mình, hay là do mình không xin lỗi cô đàng hoàng, hoặc căn bản là do mình không đấu giá được Vương Miện Chi Tinh không có cách nào làm cô vui.
Cậu bé chỉ biết Cố Nguyên nhìn thấy mình căn bản không thèm để ý, cô vĩnh viễn không thể giống như dỗ dành cái tên Niếp Ngộ kia mà dỗ dành mình, cũng sẽ không thơm thơm mềm mềm ôm mình nữa.
Còn về việc ngủ cùng mình, đó càng là nằm mơ.
Hoắc Lan Đình lúc này khóc cũng không khóc nổi nữa rồi.
Cố Nguyên đã đi đến cuối hành lang, cô đã hạ quyết tâm không để ý đến đứa trẻ trâu này nữa, dù sao cậu bé cũng là thiếu gia nhà giàu, nói không chừng một lát nữa sẽ có một đám người ào ào vây quanh rồi cậu bé lại chắp tay sau lưng bước đi hình chữ bát trào phúng nhìn mọi người.
Nhưng mà, có lẽ là theo bản năng, có lẽ là do cô người này tinh thần trách nhiệm xã hội quá cao không nỡ nhìn một đứa trẻ nhỏ như vậy ở một mình.
Thậm chí cô còn tự nhủ với bản thân, đây là đêm hội do con trai tổ chức, người đến là khách, không thể để xảy ra chuyện.
Cô đi ngược trở lại.
Cô tự nhủ với bản thân, mình là một kẻ ngốc, tự nhủ với bản thân, mình chính là đạo đức cao như vậy không nỡ nhìn một đứa trẻ nhỏ như vậy ở một mình.
Thậm chí cô còn tự nhủ với bản thân, đây là đêm hội do con trai tổ chức, người đến là khách, không thể để xảy ra chuyện.
Cô đi đến bên cạnh cậu bé, nghiêm mặt: “Bạn nhỏ này, rốt cuộc cậu muốn thế nào? Nếu đây lại là một trò đùa của cậu, vậy xin cậu lập tức tát mạnh vào mặt tôi chế nhạo tôi, nói cho tôi biết tôi chính là một kẻ ngốc, nếu không phải, phiền cậu cho tôi biết cách thức liên lạc của người nhà cậu, hoặc cho tôi biết người nhà cậu ở đâu.”
Hoắc Lan Đình ngẩng khuôn mặt nhỏ vẫn còn vương chút nước mắt lên, đáng thương nhìn cô.
Ánh mắt đó, Cố Nguyên không nỡ nhìn, kiêu ngạo, khao khát, hay là đau lòng?
Cố Nguyên chịu không nổi, cô định mở miệng, nhưng đúng lúc này, Hoắc Lan Đình lại đột nhiên nói: “Cháu xin lỗi.”
Cố Nguyên: “?”
Hoắc Lan Đình cúi đầu, giọng điệu rầu rĩ, mang theo sự thất vọng đậm đặc: “Cháu xin lỗi, trước đây cháu không cố ý muốn lừa cô đâu. Bởi vì trước đó trên du thuyền, cháu muốn chơi với cô, nhưng cô hình như không muốn để ý đến cháu, cháu mới đến hòn đảo của cô tìm cô, muốn chơi với cô.”