Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ

Chương 190



Quý Kỳ Sâm nghe mẹ nói vậy, nhịn không được bật cười thành tiếng.

Nhiếp Nam Thanh và mẹ? Niếp Ngộ đúng là trí tưởng tượng phong phú, nghĩ nhiều rồi.

Cố Nguyên nghe Quý Kỳ Sâm cười như vậy, từ trong đống đồ ăn ngẩng đầu nhìn sang.

Ngũ quan Quý Kỳ Sâm lập thể cứng cỏi, vẻ mặt nghiêm túc, một đôi mắt đen bình tĩnh đến mức quá lý trí, Quý Kỳ Sâm như vậy tuy trông rất đẹp, nhưng thực ra bạn nhìn thấy anh, sẽ không dễ dàng dùng những từ như đẹp trai tuấn mỹ để hình dung.

Nhưng bây giờ, anh cười như vậy, mọi thứ đều trở nên mềm mại tốt đẹp, giống như gió xuân chợt thổi tới, khiến người ta hơi ngạc nhiên, sau sự bất ngờ, chính là sự ấm áp hòa nhã tràn ngập từ đáy lòng.

Cố Nguyên chống cằm, đ.á.n.h giá con trai, nhịn không được cười nói: “Chậc chậc chậc, Kỳ Sâm, xem ra hôm nay tâm trạng con không tồi nha, có phải có chuyện gì tốt không?”

Quý Kỳ Sâm lại thu lại nụ cười vào lúc này: “Mẹ, con nhớ ra một chuyện, hôm nay gặp Niếp Ngộ, nghe Niếp Ngộ nói, có người tên Hồ Duyệt Tĩnh, trước đây là bạn cùng phòng với mẹ?”

Cố Nguyên gật đầu: “Đúng. Hồi đó cùng một ký túc xá, quan hệ của chúng ta khá tốt, nhưng bây giờ hai mươi mấy năm trôi qua rồi, cô ấy thay đổi nhiều lắm, lần trước đêm hội BARARINA, cô ấy đến tìm mẹ nói chuyện, còn kết bạn WeChat với mẹ, mẹ cũng thấy kỳ cục.”

Quý Kỳ Sâm: “Ồ, vậy sao, lúc đó hai người quan hệ rất tốt?”

Cố Nguyên: “Ừ, lúc đó mẹ và cô ấy ở giường tầng, chúng ta cơ bản làm gì cũng ở cùng nhau, ăn cơm ngủ nghỉ mua sắm học hành.”

Trong lúc nói, Cố Nguyên không khỏi nhớ lại năm xưa, lúc đó Hồ Duyệt Tĩnh và bạn trai yêu nhau, đau khổ ra sao, cô đã ở bên cô ấy thế nào, Hồ Duyệt Tĩnh và bạn trai đoàn tụ, hai người hạnh phúc ngọt ngào ra sao, Hồ Duyệt Tĩnh thi trượt cần tiền thi lại, hai người cùng nhau đi làm thêm kiếm tiền.

Cố Nguyên khẽ thở dài: “Đối với mẹ mà nói đó là chuyện của vài tháng trước, lúc đó mẹ tưởng cô ấy nhất định sẽ cùng bạn trai đi đến hạnh phúc ngọt ngào, còn mẹ và cô ấy sẽ là bạn bè cả đời, không ngờ ngủ một giấc, cô ấy đã gả cho người khác rồi, đối với mẹ cũng không nóng không lạnh nữa.”

Nói đến đây vẫn có chút u buồn nho nhỏ, Cố Nguyên: “Điều này khiến mẹ hiểu ra, trên thế giới này không có gì là vĩnh hằng, con người đều sẽ thay đổi. Mẹ tin lúc đó cô ấy và bạn trai yêu nhau như vậy, là yêu thật, là thật lòng muốn bên nhau cả đời, chỉ là sau này không nghĩ như vậy nữa thôi.”

Quý Kỳ Sâm nhìn người mẹ đang chìm đắm trong suy nghĩ về nhân sinh, không nói gì, anh đang nghĩ đến Nhiếp Nam Thanh, còn có Lạc Tư Niên.

Những người này đều quá già rồi, chắc chắn không hợp với mẹ.

Niếp Ngộ và Lạc Quân Thiên hai vị này… Quý Kỳ Sâm nghĩ, hai người này đều một lòng muốn nhét bố mình cho mẹ đúng không? Cho nên xem ra chỉ có mình có thể giúp mẹ kiểm tra kỹ lưỡng rồi.

Phòng hỏa phòng trộm phòng cướp, trước tiên phòng bố của các anh em trai, vẻ mặt Quý Kỳ Sâm ngưng trọng, cảm thấy gánh nặng trên vai mình rất nặng.

Đang nghĩ như vậy, điện thoại của Cố Nguyên đột nhiên vang lên.

Cô nhận lấy xem: “Ủa, là điện thoại của thằng nhóc nghịch ngợm, giờ này sao còn chưa ngủ?”

Quý Kỳ Sâm khẽ nhướng mày kiếm, thằng nhóc nghịch ngợm?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Nguyên lại đã đứng dậy nghe điện thoại: “Cái gì, thằng bé không khỏe? Vậy đã đến bệnh viện chưa? Sao lại thế này, ây, tôi hiểu rồi, tôi cân nhắc chút… được, tôi biết rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, Cố Nguyên sốt ruột vò đầu bứt tai, tìm túi xách của mình khắp nơi: “Kỳ Sâm, mẹ phải ra ngoài một chuyến, con cứ bận việc của con đi, không cần đợi mẹ đâu.”

Quý Kỳ Sâm nhíu mày: “Mẹ, sao vậy?”

Cố Nguyên: “Lần trước mẹ đã nói với con chưa nhỉ, chính là cái cậu Hoắc Lan Đình đó, thằng bé bây giờ một mình ở thành phố B, hôm nay không biết sao lại bị ốm, thằng bé đau bụng, quản gia nhà thằng bé gọi điện thoại tới, nói là đã khám bác sĩ rồi, không có vấn đề gì lớn, nhưng cần nghỉ ngơi, thằng bé bây giờ không ngủ được, một mình khóc trên giường.”

Quý Kỳ Sâm: “Hoắc Lan Đình?”

Cố Nguyên nghi hoặc: “Vậy sao, mẹ chưa nói với con à? Chính là Hoắc Lan Đình chúng ta gặp ở hòn đảo lúc trước, lần trước ở đêm từ thiện BARARINA có gặp qua, sau đó mẹ lại tình cờ gặp thằng bé, thằng bé còn tặng quà cho mẹ.”

Quý Kỳ Sâm đột nhiên đau đầu.

Đúng, anh biết cô đã gặp Hoắc Lan Đình ở đêm từ thiện BARARINA, nhưng nửa đoạn sau chưa từng nghe nói, không biết, xảy ra lúc nào?

Cố Nguyên: “Chính là mấy hôm trước a, chúng ta còn kết bạn WeChat với nhau, ây, bây giờ thằng bé hình như bị ốm rồi, thằng bé bây giờ bên cạnh chỉ có quản gia bảo mẫu, con nói xem những người đó từng người một cung kính thì không sai, nhưng từng người một đều vì tiền mới ở bên cạnh thằng bé, người như vậy sao có thể tận tâm chăm sóc thằng bé được, thằng bé bây giờ bên cạnh ngay cả một người nhà cũng không có, thật đáng thương, mẹ muốn qua xem thử.”

Quý Kỳ Sâm nhìn người mẹ cuối cùng cũng vớ được túi xách rồi chuẩn bị lao ra ngoài, hít sâu một hơi: “Con đi cùng mẹ nhé, mẹ.”



Hoắc Lan Đình sống trong một khu nhà yên tĩnh giữa chốn phồn hoa của thành phố này, lúc Cố Nguyên đến đó đã gần mười một giờ rồi, nhưng trong sân lại đèn đuốc sáng trưng, Đoan Mộc quản gia dẫn đầu đám vệ sĩ cung kính đứng ở cửa sân chờ đợi sự xuất hiện của Cố Nguyên.

Khi nhìn thấy Cố Nguyên bước xuống từ chiếc xe đó, ông gần như chạy chậm tới: “Cô Cố, cuối cùng cô cũng đến rồi, thiếu gia nhà tôi không khỏe, cậu ấy vẫn luôn khóc.”

Cố Nguyên vừa nghe, tim đều thắt lại: “Bác sĩ rốt cuộc nói thế nào? Còn nữa, ông đã báo cho người nhà của thiếu gia nhà ông chưa?”

Một đứa trẻ mới bốn tuổi, bên cạnh đều là quản gia người hầu, ngay cả một người nhà cũng không có, bây giờ lại còn bị ốm, Cố Nguyên nghe mà thấy đây là chuyện gì chứ.

Người trong nhà cũng quá vô trách nhiệm rồi!

Quý Kỳ Sâm lại càng nhíu mày, tại sao, anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt quen quen?

Đoan Mộc quản gia: “Bác sĩ đã đến rồi, nói chỉ là ăn bậy đau bụng đơn giản, đã kê t.h.u.ố.c, không có chuyện gì lớn, chỉ là nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, nhưng thiếu gia không khỏe, cậu ấy cứ khóc lóc ầm ĩ không ngừng. Tôi đã gọi điện thoại cho tiên sinh nhà tôi rồi, nhưng”