Anh bị so sánh thê t.h.ả.m quá rồi, có thể gỡ gạc lại được ván nào hay không là phải xem ba anh thôi.
Nhiếp Nam Thanh trợn tròn mắt, không hiểu: “Đúng vậy, thế không phải rất tốt sao? Đây là chuyện tốt mà!”
Hoắc gia là gia đình thế nào chứ, nội hàm sâu sắc, cành lá xum xuê, con trai mình có thể làm anh em với cháu đích tôn Hoắc gia, Nhiếp Nam Thanh cảm thấy rất tốt, ít nhất không cần lo lắng đứa con ngốc nghếch Niếp Ngộ này phá sạch chút gia sản của ông.
Niếp Ngộ nghe ba mình nói vậy, muốn khóc: “Ba, sao ba lại không có chút ý thức nguy cơ nào vậy? Lạc Tư Niên đã qua đây gặp mẹ con rồi, người ta Hoắc Tấn Sâm cũng đã bắt đầu chuẩn bị quà cho mẹ con rồi, còn ba thì sao? Ba đã làm gì rồi?”
Nhiếp Nam Thanh im lặng, một lúc sau, thở dài: “Thằng nhóc con rốt cuộc muốn ba làm gì? Con nói đi!”
Niếp Ngộ quả thực muốn dậm chân.
Tại sao ba anh lại giống như một vũng bùn nhão, có đỡ thế nào cũng không trát lên tường được vậy?
Anh hít sâu một hơi, quyết định chuyện này phải làm theo suy nghĩ của mình, không thể nghe ba anh được, anh c.ắ.n răng, hạ quyết tâm: “Ba, những lời thừa thãi con sẽ không nói nữa, con chỉ nói với ba một chuyện, tuần sau sinh nhật mẹ con, ba phải cùng con chuẩn bị một món quà cho mẹ con!”
Nhiếp Nam Thanh nghe xong, hào sảng nói: “Quà cáp, chuyện này dễ ợt!”
Niếp Ngộ vội nói: “Không thể tặng tượng vàng nữa, cũng không thể tặng vàng bạc châu báu tục tĩu, ba phải nghĩ ra thứ gì đó đặc biệt một chút, biết chưa?”
Nhiếp Nam Thanh: “Cái gì?”
Niếp Ngộ: “Nếu ba không có ý tưởng, con sẽ giúp ba tham khảo, ba, con qua công ty ba ngay đây, hai ba con mình phải bàn bạc cho kỹ!”
Nhiếp Nam Thanh còn định nói gì đó, Niếp Ngộ đã vội vàng cúp điện thoại.
Trong văn phòng rộng lớn, Quý Kỳ Sâm có chút lơ đãng, anh đương nhiên hiểu rõ, bây giờ Niếp Ngộ và Hoắc Lan Đình đều đang dốc toàn lực chuẩn bị một món quà sinh nhật cho mẹ, bọn họ thậm chí có thể còn đầy dã tâm muốn lôi kéo ba mình và mẹ ở bên nhau.
Ba nhà anh là bùn nhão không trát được lên tường, anh cũng không có cái khí thế so đo cao thấp với hai vị này, nhưng sinh nhật mẹ, quà thì vẫn phải tặng, nên tặng cái gì đây?
Anh đau đầu, phát hiện ra mình hoàn toàn không có manh mối nào, anh chưa từng tặng quà cho bất cứ ai, hoàn toàn không có kinh nghiệm về việc này.
Đúng lúc này thư ký mang một tập tài liệu tới, anh nhìn thấy, đột nhiên nhớ ra: “Garcia, tôi nhớ mấy ngày trước anh có một người bạn đón sinh nhật?”
Garcia có chút bất ngờ nhìn Quý Kỳ Sâm.
Trong mắt anh ta, Quý Kỳ Sâm chính là một kẻ cuồng công việc, sao anh có thể quan tâm đến những chuyện ngoài công việc chứ?
Nhưng bây giờ, Quý Kỳ Sâm vậy mà lại hỏi chuyện bạn gái mình đón sinh nhật?
Trong khoảnh khắc này, trong đầu Garcia hiện lên vô số suy nghĩ, nhưng anh ta vẫn nỗ lực để bản thân bình tĩnh lại, gật đầu nói: “Vâng, Quý tổng, cô ấy mới đón sinh nhật tháng trước, Quý tổng ngài có vấn đề gì sao?”
Lẽ nào mình có bạn gái làm công việc xuất hiện sai sót gì khiến Quý tổng không hài lòng rồi?
Quý Kỳ Sâm: “Vậy anh”
Garcia nơm nớp lo sợ: “Dạ?”
Quý Kỳ Sâm cuối cùng cũng hỏi: “Anh có kinh nghiệm gì trong việc tặng quà cho phụ nữ không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện này không thể trách Quý Kỳ Sâm hỏi đến, anh thực sự là không hiểu, sau khi vắt óc suy nghĩ, vẫn không có cảm hứng, anh cho rằng mình nên nhờ viện trợ từ bên ngoài.
Garcia lập tức sững sờ, anh ta đ.á.n.h giá Quý Kỳ Sâm vừa hỏi ra câu này, hồi lâu sau, mới chợt hiểu ra.
Đệt, Quý tổng đang yêu à? Quý tổng muốn tặng quà sinh nhật cho phụ nữ nhưng không biết tặng gì sao?
Nói sớm đi chứ!
Làm tôi sợ muốn c.h.ế.t!
Garcia hít sâu một hơi, ra vẻ rất dày dặn kinh nghiệm: “Quý tổng, cái này phải xem tuổi tác, xem sở thích cũng như tính cách của đối phương, nếu không thì khó phán đoán lắm.”
Vậy sao? Nói có lý.
Quý Kỳ Sâm suy nghĩ một chút, anh cảm thấy mẹ đối với Vương Miện Chi Tinh mà Niếp Ngộ tặng thực ra cũng không quá bất ngờ, xem ra đúng là phải gãi đúng chỗ ngứa.
Thế là anh nói: “Cô ấy năm nay hai mươi tuổi, trẻ trung, hoạt bát, không quá thích hàng hiệu, đối với quần áo trang sức cũng không có hứng thú lắm.”
Garcia: “Vậy cô ấy có sở thích nào khác không?”
Quý Kỳ Sâm: “Cô ấy... thích làm diễn viên, thích đóng phim.”
Garcia: “Ồ, nếu vậy thì phải xem ngân sách rồi!”
Quý Kỳ Sâm: “Ngân sách?”
Garcia nói thao thao bất tuyệt, tung hết mọi ngón nghề của mình: “Đúng vậy, phải dựa vào ngân sách của Quý tổng để quyết định, ví dụ nếu ngân sách chỉ có vài chục vạn, thì vẫn phải mua một món trang sức, suy cho cùng đối với nữ nghệ sĩ mà nói, trang sức vẫn rất quan trọng, đây chính là bộ mặt, nếu là vài trăm vạn, thì có thể tặng một chiếc siêu xe, lái đi tham gia sự kiện rất ngầu, còn nếu nhiều hơn nữa...”
Quý Kỳ Sâm: “Nhiều hơn nữa thì sao?”
Trong lòng Garcia hơi kinh ngạc, thầm nghĩ xem ra Quý tổng lần này động chân tình rồi, còn muốn nhiều hơn nữa? Anh ta nhìn vị tổng giám đốc cuồng công việc luôn nghiêm túc này, rõ ràng tuổi còn trẻ lại đẹp trai lạnh lùng, nhưng chưa từng động phàm tâm, bây giờ cuối cùng cũng chịu hạ phàm rồi sao?
Rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại khiến anh phải hao tâm tổn trí như vậy?
Garcia kìm nén sự tò mò trong lòng, vội vàng giúp đưa ra ý kiến: “Nếu nhiều hơn nữa, thì có thể giúp cô ấy đầu tư một bộ phim, lăng xê cô ấy nổi tiếng!”
Quý Kỳ Sâm như có điều suy nghĩ, ra hiệu cho Garcia lui ra, còn bản thân anh thì trực tiếp gọi điện thoại cho Niếp Ngộ: “Niếp Ngộ, nếu anh muốn đầu tư một bộ phim, em có gợi ý gì không?”
Để người chuyên nghiệp làm việc chuyên nghiệp, đây luôn là nguyên tắc làm việc của Quý Kỳ Sâm.
Ai ngờ đầu dây bên kia, Niếp Ngộ sau ba giây im lặng, liền phì cười: “Anh hai, anh làm gì vậy? Anh không phải là muốn đầu tư một bộ phim để lăng xê mẹ nổi tiếng đó chứ?”
Quý Kỳ Sâm rất không thích tiếng cười của Niếp Ngộ, nhíu mày hỏi: “Sao vậy? Không được à?”
Niếp Ngộ ung dung thong thả nói: “Đại ca, em khuyên anh từ bỏ ý định này đi, đây không phải là một món quà sinh nhật hay ho đâu.”