Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ

Chương 237



Nghĩ đến mà rùng mình, không dám nghĩ tiếp.

Về chuyện này, cô cũng đã nói chuyện với con trai Kỳ Sâm, nhưng Kỳ Sâm lại phản ứng rất bình thản: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi mẹ ạ, màn kịch hay còn ở phía sau, nhưng mẹ phải kiên nhẫn.”

Cố Nguyên nghe vậy cũng không để tâm lắm, cô tưởng con trai nói đến việc kiện Hồ Duyệt Tĩnh, liền khuyên nhủ: “Nhiều năm như vậy rồi, chắc cũng đã qua thời hiệu khởi kiện, thôi bỏ đi, dù sao bây giờ bà ta cũng đã phải trả giá rồi. Hơn nữa, chuyện năm đó chưa chắc một mình bà ta có thể quyết định được.”

Khi Cố Nguyên nói vậy, cô cảm thấy con trai dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn mình một cái, sau đó nói: “Mẹ, con làm việc sẽ có chừng mực.”

Nếu con trai đã nói vậy, cô cũng không nói gì thêm, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ tới ánh mắt con trai nhìn mình lúc đó, luôn cảm thấy anh dường như đang giấu mình chuyện gì đó?

Chợt nhớ lại cảnh tượng hôm đó trong phòng kính trên lầu, Kỳ Sâm và Quân Thiên đang bàn chuyện ở đó.

Cô khẽ thở dài, chắc chắn là giấu mình chuyện gì đó, nhưng bọn họ không nói, cô cũng đành thôi không hỏi nữa.

Hơn nữa dạo này cô rất bận, studio của Niếp Ngộ đã được thành lập, dự án mới đang bắt đầu chuẩn bị, tranh thủ khoảng thời gian trống này, cô còn nhận một chương trình tạp kỹ. Chương trình này cũng do công ty giải trí dưới trướng Hợp Tung Thiên Hạ tổ chức, đương nhiên là sẽ dành những tài nguyên tốt nhất cho Cố Nguyên.

Chương trình tạp kỹ cô sắp tham gia lần này liên quan đến nhiều màn biểu diễn tài năng khác nhau, cô phải chuẩn bị thật tốt từ trước. Bài hát Lạc Quân Thiên viết cho cô, cô càng phải tăng cường luyện tập, cố gắng thể hiện được trọn vẹn ý cảnh của bài hát đó.

Đồng thời cô còn phải học bù lại bài vở bị tụt lại ở trường, tăng cường huấn luyện, như vậy, lịch trình mỗi ngày đương nhiên là vô cùng căng thẳng. Trớ trêu thay, gần đây trong chương trình tạp kỹ có một hạng mục là phải tự học cách quản lý một nhà hàng sắp phá sản. Cố Nguyên đương nhiên không có chút kinh nghiệm nào về việc này, nên hôm nay lúc ăn sáng, cô liền thuận miệng nhắc tới.

Lạc Quân Thiên và Quý Kỳ Sâm đang yên lặng ăn sáng, nghe thấy lời này, còn chưa kịp nói gì, Hoắc Lan Đình lập tức đặt miếng há cảo tôm yêu thích của mình xuống, lên tiếng trước: "Mẹ, chuyện này rất đơn giản nha, quản lý một nhà hàng cũng giống như điều hành một công ty, con tin rằng kinh nghiệm đều có thể học hỏi lẫn nhau. Ở đây con có thể đề cử cho mẹ một người, ông ấy nhất định có thể dạy mẹ rất nhiều điều."

Niếp Ngộ vừa nghe vậy liền nhướng mày: "Quản lý một nhà hàng sao? Chuyện này con rành lắm, mẹ, con cũng có thể đề cử cho mẹ một người. Người này tay trắng dựng nghiệp, chính là bắt đầu từ việc mở nhà hàng đấy! Ông ấy có kinh nghiệm vô cùng phong phú trong việc mở nhà hàng."

Cố Nguyên: "Vậy sao? Các con đều định đề cử ai vậy?"

Niếp Ngộ: "Bố con!"

Hoắc Lan Đình: "Bố con!"

Một lớn một nhỏ, hai giọng nói đồng thời vang lên.

Sau khi dứt lời, hai người nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ khinh bỉ đối phương.

Hoắc Lan Đình: "Anh ba, bố anh làm trong ngành truyền thông giải trí, sao có thể biết mở nhà hàng chứ?"

Niếp Ngộ: "Chẳng lẽ em không biết, truyền thông giải trí và ăn uống đều là người một nhà sao? Vậy còn bố em thì sao? Bố em quản lý cái gì?"

Sản nghiệp dưới trướng Hoắc gia liên quan đến đủ mọi ngành nghề, người bình thường thật đúng là không thể nói rõ Hoắc Tấn Sâm làm trong ngành nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Lan Đình vẻ mặt đầy tự hào: "Bố em quản lý tất cả mọi người và sản nghiệp của nhà chúng ta, người nhà chúng ta phải ăn cơm, đương nhiên cũng bao gồm cả nhà hàng rồi."

Niếp Ngộ khinh bỉ: "Em cứ ngụy biện đi!"

Hoắc Lan Đình lập tức bĩu môi, quay sang mách Cố Nguyên: "Mẹ ơi, anh ba bắt nạt con!"

Cố Nguyên đành phải nhìn sang Niếp Ngộ: "Niếp Ngộ, những cuốn sách con đọc nói thế nào nhỉ?"

Cô đã lật xem qua rồi, trong sách nói phải giáo d.ụ.c ôn hòa, phải giao tiếp t.ử tế, chứ không hề nói là được đối xử khinh bỉ với bạn nhỏ như vậy.

Niếp Ngộ lập tức thu lại vẻ khinh bỉ, nghiêm túc nói với Cố Nguyên: "Mẹ, mẹ nói có lý, là con không tốt. Nhưng mà Tiểu Ngũ bây giờ không có việc gì cũng đòi tìm mẹ, đây là một loại hành vi ỷ lại không mấy lành mạnh, con sẽ nói chuyện đàng hoàng với em ấy."

Nói xong liền kéo Hoắc Lan Đình đứng dậy: "Mẹ nói có lý, lại đây, Lan Đình, hai anh em chúng ta nói chuyện riêng một chút."

Hoắc Lan Đình ý thức được có điều không ổn: "Mẹ ơi, cứu con! Anh ba muốn bắt nạt con!"

Niếp Ngộ híp đôi mắt màu nâu lại, hỏi Hoắc Lan Đình: "Hoắc Lan Đình, em có phải là nam t.ử hán không? Nếu là nam t.ử hán thì chúng ta giải quyết vấn đề riêng. Bằng không..."

Hoắc Lan Đình vội vàng nói: "Chúng ta giải quyết riêng!"

Niếp Ngộ cười ha hả, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Hoắc Lan Đình: "Đi thôi."

Cố Nguyên nhìn hai cậu con trai rời đi, cũng cảm thấy khó hiểu: "Kỳ lạ, sao cứ có cảm giác Niếp Ngộ đã nắm được thóp gì của Lan Đình rồi nhỉ?"

Quý Kỳ Sâm thậm chí còn chẳng thèm nhìn hai người kia, nhạt giọng nói: "Mẹ, nếu Niếp Ngộ đã đọc một lượng lớn tài liệu tâm lý học trẻ em rồi, vậy cứ để cậu ta dùng cách của mình giải quyết đi."

Lạc Quân Thiên xoa cằm, nhìn bóng lưng một lớn một nhỏ này, vô cùng đồng tình: "Con thấy hai đứa nó ở cạnh nhau khá hợp đấy, tuổi tác cũng xấp xỉ nhau mà, ý con là tuổi tâm lý ấy."

Cố Nguyên nghe vậy, bật cười thành tiếng. Thực ra Niếp Ngộ rất thông minh, nhưng vì quá thông minh nên tùy tiện học chút gì đó cũng gần như lập tức đạt đến trình độ chuyên gia. Trớ trêu thay, cậu lại ngậm thìa vàng mà lớn lên, vạn sự không lo, một người như vậy thì tại sao phải nỗ lực chứ? Cho nên mới có một Niếp Ngộ vừa lười biếng, vừa thông minh lại tùy hứng, không chịu gò bó như thế này.

Bây giờ Niếp Ngộ đụng phải Lan Đình, hai người coi như trở thành đối thủ, chuyện gì cũng có thể so kè một phen.

Thỉnh thoảng nhìn hai anh em bọn họ đấu võ mồm ở đó cũng khá thú vị.

……

Còn Hoắc Lan Đình gần như bị Niếp Ngộ xách tai kéo ra khỏi phòng ăn, hai người đi đến dưới gốc cây ngân hạnh bên cạnh nhà kính trồng hoa.