Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ

Chương 244



Có thể nói con trai là cục cưng lớn lên trong lòng bàn tay anh.

Nhưng bây giờ, cục cưng mà anh quen thuộc này vậy mà lại thân thiết gần gũi với người khác như vậy, sự tương tác còn tùy ý hơn nhiều so với người làm ba như anh.

Và bây giờ dáng vẻ Cố Nguyên nói với mình đi dạo cùng Lan Đình, cũng thân thiết tùy ý, giống như đang nói chuyện nhà với người nhà quen thuộc.

Hoắc Tấn Sâm đang định lên tiếng, Hoắc Lan Đình đã tranh nói: “Ba cũng đi cùng chúng con có được không?”

Cùng đi?

Cố Nguyên cảm thấy như vậy rất không đúng, cô và Hoắc Tấn Sâm không thân, thế thì gượng gạo lắm?

“Được.”

Cô còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy Hoắc Tấn Sâm nói như vậy.

Cố Nguyên có chút bất ngờ nhìn sang Hoắc Tấn Sâm, lại thấy ánh mắt Hoắc Tấn Sâm ôn hòa: “Đi thôi.”

Cố Nguyên không có cách nào từ chối...

Ánh nắng buổi chiều mùa đông rất ấm áp, trong không khí có một mùi hương cây cỏ lạnh lẽo, khiến lòng người sảng khoái. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, khu vườn phía sau biệt thự Hoắc gia không tính là quá lớn, nhưng lại được thiết kế độc đáo, trong mùa đông vạn vật khô vàng này, làm nổi bật lên bộ khung và đường nét đơn giản gọn gàng. Có thể tưởng tượng, đợi đến mùa xuân vạn vật hồi sinh, trong khu vườn này chắc chắn sẽ có một dáng vẻ khác.

Hoắc Lan Đình đi ở chính giữa, cậu bé ngẩng đầu nhìn ba, lại ngẩng đầu nhìn mẹ, tự mình không nhịn được cười lên, cơ thể nhỏ bé mập mạp mềm mại nhảy nhót tung tăng, đôi giày thể thao vui vẻ giẫm lên những chiếc lá khô đang xoay tròn rơi xuống.

“Ba ơi, con nhớ tới kimmy, ba của cậu ấy cũng sẽ đi dạo cùng cậu ấy như vậy đó!” Hoắc Lan Đình chớp chớp mắt, cố ý nói với ba mình như vậy.

Hoắc Tấn Sâm đối với lời của con trai hiểu rõ trong lòng.

Anh biết con trai thực ra là muốn nói, kimmy có ba mẹ ở bên cạnh, cậu bé trước đây chỉ có ba.

Hoắc Tấn Sâm không nói gì, anh biết sự hạnh phúc lúc này của con trai đong đầy đến mức sắp tràn ra, nhưng sự hạnh phúc này là cẩn thận từng li từng tí, cậu bé đang nỗ lực lôi kéo mình và Cố Nguyên.

Vượt qua con trai, anh nhìn Cố Nguyên một cái.

Cô gái trẻ khoác một chiếc áo khoác len cashmere dày dặn, đuôi tóc đen nhánh xoăn nhẹ vắt trên chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam nhạt rộng rãi, tinh nghịch linh động, làn da trắng sứ vì gió mà càng thêm trong trẻo sạch sẽ, đôi mắt đen láy mỉm cười nhìn Hoắc Lan Đình đang tinh nghịch giẫm lên lá khô.

Một cô gái như vậy là sạch sẽ thuần túy, là tốt đẹp, cũng là vô duyên với anh.

Giống như một làn gió mát trong mùa đông, chỉ là đi ngang qua mà thôi.

Cố Nguyên đang mỉm cười nhìn Hoắc Lan Đình, cảm nhận được tầm nhìn của Hoắc Tấn Sâm, liền định ngẩng đầu nhìn sang, ai ngờ đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên từ trong bụi hoa phía trước lao ra, Cố Nguyên không kịp phòng bị, tự nhiên là bị dọa sợ, suýt chút nữa thì kêu lên thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đợi đến khi nhìn rõ rồi, lại thấy thứ vừa lao ra vậy mà lại là một con mèo nhỏ, có bộ lông màu vàng cát, hai chiếc tai quá lớn so với cái đầu nhỏ dựng đứng lên, nửa nằm sấp ở đó, hai cái chân ngắn mập mạp ngoan ngoãn đặt trên mặt đất, mở to đôi mắt vừa to vừa tròn tò mò lại xấu hổ nhìn mình.

Cố Nguyên vạn vạn không ngờ tới vậy mà lại là một sinh vật nhỏ đáng yêu như vậy: “Đây là?”

Hoắc Tấn Sâm: “Mèo tôi nuôi.”

Trong lúc nói chuyện, anh vẫy tay, con mèo đó chạy tới.

Hoắc Lan Đình tiến lên ôm chầm lấy, vui vẻ cười nói: “Oa, Abraham cũng đến rồi à!”

Hoắc Tấn Sâm nhìn ra sự tò mò của Cố Nguyên, giải thích: “Đây là ba năm trước tôi đi vào sa mạc thăm một người bạn, đối phương tặng, lúc đó Lan Đình rất thích, tôi liền luôn nuôi bên cạnh.”

Hoắc Lan Đình vuốt ve cái đầu nhỏ của con mèo: “Mẹ, đây là Abraham, Abraham, thấy chưa, đây là mẹ tao đó nha!”

Khi nhắc đến hai chữ “mẹ”, giọng cậu bé vang dội đầy tự hào.

Khoảng cách gần rồi, Cố Nguyên phát hiện con mèo này thực sự là siêu manh, có một khuôn mặt to bự, cái đầu nhỏ xíu, hai chiếc tai lớn dựng đứng, chân rất ngắn, trên chân còn có hai vạch, sống động như một đội trưởng trung đội.

Chiếc mũi nhỏ ở giữa nhọn nhọn vểnh vểnh, hai mắt là đôi mắt màu cát vừa tròn vừa to, ở giữa khảm một điểm tròng đen sáng lấp lánh, tập trung tinh thần nhìn mình, sáng rực rỡ.

Cố Nguyên không nhịn được cười, tò mò nhìn con mèo này: “Nó đáng yêu quá, đây là giống gì vậy!”

Chưa từng thấy con mèo nào có màu lông như vậy, hơn nữa cái dáng vẻ nhỏ bé này, quá manh rồi, manh đến mức khiến người ta xịt m.á.u mũi.

Hoắc Tấn Sâm đưa mắt nhìn cô, thấy đuôi lông mày cô bay lên ý cười sinh động: “Đây là mèo sa mạc, là loài mèo duy nhất sống trong sa mạc, lông ngắn dày ở chân dùng để thích nghi với cát nóng trong sa mạc, bộ lông màu cát giúp nó có thể dễ dàng ẩn nấp trong sa mạc giống như tàng hình, chúng ngày ngủ đêm hoạt động, thoắt ẩn thoắt hiện, mấy năm nay sinh vật trong sa mạc đang giảm đi, số lượng mèo sa mạc cũng đang giảm xuống, việc nuôi nhốt nhân tạo cũng rất gian nan, cho nên thường khá hiếm thấy.”

Cố Nguyên chợt hiểu ra, thảo nào!

Hoắc Lan Đình bên cạnh ôm con mèo nhỏ, rất khoe khoang nói: “Ba con và Thái t.ử Ả Rập là bạn bè, năm ngoái trong công viên của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất vậy mà lại sinh được bốn con mèo sa mạc, lúc này mới đặc biệt tặng cho ba con một con, mẹ, con này rất hiếm đó, ngay cả chỗ Thái t.ử Ả Rập cũng chỉ giữ lại một con thôi.”

Nhất thời Hoắc Lan Đình ôm con mèo nhỏ, Cố Nguyên dắt Hoắc Lan Đình, Hoắc Tấn Sâm đi cùng bên cạnh, lại đi dạo vài vòng trong sân.

Có thể nhìn ra, tâm trạng Hoắc Lan Đình rất tốt, cậu bé nhìn ba, nhìn mẹ, nhảy nhót tung tăng, sau đó mèo sa mạc Abraham chịu không nổi nữa, meo một tiếng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay cậu bé, rồi chạy vào trong phòng khách.

Hoắc Lan Đình thấy vậy, không phục, hậm hực đuổi theo, một đứa trẻ một con mèo, chạy loạn xạ khắp sân.

Cố Nguyên nhìn Hoắc Lan Đình, không nhịn được muốn cười: “Mặc dù IQ của thằng bé khá cao, nhưng vẫn còn nhỏ.”

Mới bốn tuổi, mong đợi hiểu chuyện đến mức nào chứ, IQ có cao đến đâu cũng chỉ là khả năng suy luận logic mạnh, nhiều lúc vẫn là tâm tính trẻ con.