Cố Nguyên: “Thích ăn thì thích, nhưng cũng chỉ là một chút trái cây thôi, không đáng phải phiền phức như vậy.”
Cô còn chưa đến mức thèm ăn đến nỗi vì một miếng ăn mà đặc biệt bắt chuyên cơ đi giao cho mình, quá hao người tốn của rồi.
Hoắc Tấn Sâm hiểu ra: “Cái này không có gì, cứ cách một tuần tôi đều bảo người vận chuyển một ít nguyên liệu nấu ăn trái cây tươi từ Janmaica tới, đến lúc đó tiện thể thì mang tới một ít là được.”
Cố Nguyên nghe thấy tiện thể, lúc này mới gật đầu: “Được! Ngàn vạn lần đừng có một mình một chuyến mà hành xác nhé!”
Hoắc Tấn Sâm: “Không có gì, vốn dĩ Lan Đình cũng phải ăn, thằng bé bây giờ đang ở chỗ Quý tiên sinh, tôi gửi qua một ít đồ cũng là điều nên làm.”
Cố Nguyên nghe anh nhắc đến Quý Kỳ Sâm, không khỏi cười than: “Mặc dù con trai tôi đã đ.á.n.h anh... nhưng tôi vẫn cảm thấy thằng bé là đứa con trai tốt nhất thiên hạ.”
Đầu WeChat bên kia, “Đối phương đang nhập...” duy trì một lúc lâu, mới nhảy ra một tin nhắn.
Hoắc Tấn Sâm: “Hửm?”
Cố Nguyên nhìn chữ “Hửm” đó, vừa xót xa, lại vừa buồn cười. Cô suy nghĩ, mặc dù sau khi anh bị đ.á.n.h biểu hiện rất bình thản, một bộ dạng tôi là trưởng bối không thèm chấp nhặt với vãn bối, nhưng người ta thân phận cao quý như vậy, bình thường đâu có chịu loại uất ức này, bị đ.á.n.h sao có thể thoải mái được.
Bây giờ nghe mình nói như vậy, ước chừng tủi thân c.h.ế.t đi được.
Mặc dù dùng từ “tủi thân” để hình dung người như Hoắc Tấn Sâm quả thực là không ra thể thống gì, nhưng luôn cảm thấy cô có thể gán ép lên đầu anh.
Cố Nguyên trả lời nói: “Con trai tôi sau đó có nói xin lỗi tôi đấy... Mặc dù thằng bé nói với tôi, nhưng tôi cảm thấy thực ra thằng bé có chút áy náy với anh.”
Hoắc Tấn Sâm không trả lời.
Cố Nguyên tiếp tục nói: “Nhưng dựa theo tính cách của thằng bé, bảo thằng bé cúi đầu nói xin lỗi anh là điều không thể nào đâu, tôi liền chuyển lời xin lỗi đó cho anh, được không?”
Hoắc Tấn Sâm: “Đã nói rồi, tôi không hề để tâm, lời xin lỗi của cậu ấy em cứ nhận lấy là được rồi.”
Cố Nguyên: “Nhưng tôi để tâm a! Mặt anh đều bị thương thành như vậy rồi.”
Hoắc Tấn Sâm: “Hai ngày nữa là khỏi thôi, tôi có t.h.u.ố.c đặc trị, tối nay đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Cố Nguyên: “Vậy tôi cũng xót, hay là anh chụp một bức ảnh cho tôi, tôi xem thử.”
Hoắc Tấn Sâm: “Không được.”
Cố Nguyên: “Chụp một tấm đi mà, tôi muốn xem.”
Hoắc Tấn Sâm: “Đợi tôi khỏi rồi sẽ cho em xem, bây giờ thì không.”
Cố Nguyên gửi một mặt cười: “Nhưng tôi cứ muốn xem anh của bây giờ, cho tôi xem đi mà.”
Hoắc Tấn Sâm: “Ngoan, đừng quậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Nguyên chằm chằm nhìn chữ “Ngoan” đó, nhìn nửa ngày, càng nhìn càng muốn cười, đến mức sau đó chúc Hoắc Tấn Sâm ngủ ngon xong, vẫn chống cằm ở đó cười ngốc nghếch một lúc lâu.
Cố Nguyên ôm mặt nằm sấp trên giường, nhìn chữ “Ngoan” của Hoắc Tấn Sâm nửa ngày, tư vị trong lòng đó, chính cô cũng không nói rõ được, ấm áp chua xót, dường như có cảm giác được người ta đặt trong lòng bàn tay mà nâng niu che chở.
Thực ra mấy đứa con trai đều đối xử với cô rất tốt, đặc biệt là cậu con cả và cậu con thứ hai, một người ôn hòa nhã nhặn tỉ mỉ chu đáo, một người chuyện gì cũng để tâm lo liệu mọi thứ, nhưng đó rốt cuộc không giống nhau.
Cho dù con trai đối xử với mình tốt đến đâu, trong tiềm thức cô cũng cảm thấy đó là con trai, mình nên làm ra dáng vẻ của một người mẹ, cho dù không giống một người mẹ, ít nhất cũng nên cố gắng hướng tới dáng vẻ của một người mẹ.
Nhưng ở trước mặt Hoắc Tấn Sâm thì không giống vậy.
Ở trước mặt anh, cô làm nũng, tùy hứng, giận dỗi, cô thậm chí sẽ có một loại ảo giác, bất luận cô ngang ngược vô lý thế nào, anh đều sẽ bao dung mình.
Nghĩ như vậy, cô không nhịn được lại nhìn một lần nữa những lời anh nói với mình.
Chưa bao giờ cảm thấy những con chữ đen trắng lạnh lẽo trên điện thoại lại có thể trở nên sinh động ấm áp đến vậy, nhìn những chữ đó, cô dường như có thể cảm nhận được ngữ điệu của anh, dáng vẻ của anh khi nói chuyện.
Cứ suy nghĩ lung tung như vậy, một tin nhắn WeChat bay đến, là Camille.
Nhìn thấy Camille, cô do dự một chút, cuối cùng vẫn chia sẻ tình hình của mình cho cô ấy.
Camille nghe xong ngẩn người: “Khoan đã, Tiểu Nguyên Nguyên, chúng ta cần xác nhận lại một chút, người cậu nói, là Hoắc Tấn Sâm sao?”
Cố Nguyên mờ mịt: “Đúng vậy, sao thế?”
Camille lại vẫn mang vẻ mặt không tin, trực tiếp gửi cho Cố Nguyên một bức ảnh.
Cố Nguyên mở ra xem, bức ảnh này là ảnh Hoắc Tấn Sâm tham gia một hội nghị thượng đỉnh kinh tế nào đó. Người đàn ông trong ảnh mặc bộ vest tối màu cắt may vừa vặn với những đường nét rõ ràng, tháo vát trầm ổn, cao quý có phong cách, thần sắc lạnh nhạt xa cách, khiến người ta nhìn mà sinh úy, vừa nhìn đã biết là khí thế quý tộc chỉ có thể đứng xa mà nhìn. Mà ngầu hơn nữa là, phía sau anh đi theo một đoàn người, toàn bộ đều mặc vest đi giày da mặt không cảm xúc, đi theo sau Hoắc Tấn Sâm, bước đi như gió, khí tràng đó gọi là bung xõa hết cỡ.
Cố Nguyên chưa từng thấy bức ảnh kiểu này của Hoắc Tấn Sâm, không nhịn được phóng to hết cỡ để nhìn kỹ.
Camille oa oa kêu loạn lên: “Cậu và vị đại lão này yêu đương, tớ ngược lại không có gì kinh ngạc, dù sao cũng là bố của con cậu mà, nhiều bố như vậy, tùy tiện túm lấy một người yêu đương cũng được, vấn đề là những chuyện yêu đương cậu kể... sao tớ nghe, lại thấy không đúng lắm nhỉ!”
Cố Nguyên đang chìm đắm trong tình yêu nghi hoặc: “Không đúng chỗ nào?”
Camille: “Nhìn xem, Hoắc Tấn Sâm trong ấn tượng của tớ là như thế này, hoàn toàn không phải là cùng một người với người cậu miêu tả, cậu xem bức ảnh này, đó chính là đóa hoa cao ngạo hệ cấm d.ụ.c, cậu bảo tớ làm sao liên hệ với cái tên Hoắc Tấn Sâm não yêu đương mà cậu miêu tả được?!”
Cố Nguyên: “Nhưng anh ấy chính là như vậy mà...”
Camille thở dài: “Xem ra người đàn ông có cao quý cấm d.ụ.c đến đâu, một khi đã rơi vào lưới tình, đều sẽ biến thành ch.ó sói nhỏ gào gào gào.”
Cố Nguyên: “Có lẽ vậy...”
Nhưng Hoắc Tấn Sâm giống ch.ó sói nhỏ sao, ch.ó sói nhỏ nên có dáng vẻ như thế nào, Cố Nguyên không khống chế được cái móng vuốt của mình, bắt đầu tìm kiếm “chó sói nhỏ”.