Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ

Chương 325



Nay cô xảy ra chuyện, không cần các con trai dẫn dắt dư luận, một đám sao hạng A thi nhau vào cuộc chia sẻ kêu gọi, và “cầu phúc” cho cô.

Còn về những fan hâm mộ đó của cô, gần như là tức điên lên rồi, thi nhau phẫn nộ rốt cuộc là fan cuồng nào lại đi bao vây mẹ chồng, thậm chí có người bày tỏ đoàn fan con dâu của họ sẽ xuất chinh vì mẹ chồng, thảo phạt fan cuồng.

Cố Nguyên xem mà trong lòng thoải mái, nghĩ thầm đây mới là fan con dâu đàng hoàng chứ, còn những kẻ bao vây mình đó, chắc chắn là rắp tâm bất lương, còn có chiếc xe xuất hiện cuối cùng truy kích mình đó, càng mạc danh kỳ diệu, trong chuyện này nhất định có vấn đề.

Cô ở đó nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng cũng không nghiên cứu ra nguyên cớ gì, nhất thời nghĩ thầm xem ra phải đợi con trai điều tra rõ ràng rồi.

Cứ suy nghĩ lung tung như vậy, cô lại nhớ tới Hoắc Tấn Sâm vừa nãy, nhất thời vậy mà lại thấy trong lòng xao động.

Thực ra nếu anh thật sự làm gì đó, cô nhất định là sợ, không dám, dù sao cũng quá nhanh rồi, hai người còn chưa đủ hiểu nhau, về mặt tâm lý cô không thể chấp nhận được.

Nhưng bây giờ anh rất kiềm chế, cái gì cũng không xảy ra, lại cảm thấy có chút tiếc nuối nho nhỏ, sẽ không nhịn được nghĩ, nếu anh thế này thế kia, mình nên thế kia thế này.

Cố Nguyên cứ suy nghĩ lung tung như vậy, đột nhiên, một ý nghĩ rõ ràng hiện lên trước mặt cô.

Anh sở dĩ kiềm chế như vậy, thực ra là bởi vì... anh không được nhỉ?

Về chuyện Hoắc Tấn Sâm “không được”, Cố Nguyên luôn có một nhận thức rất rõ ràng.

Nhưng kể từ khi tiếp xúc với anh, cô đều có thể cảm nhận được sự cuồng nhiệt được bao bọc dưới vẻ ngoài lạnh lùng kia, giống như một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào, đến mức Cố Nguyên theo bản năng chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Bây giờ, tựa như một cơn gió lạnh thổi qua, cô tỉnh táo lại rồi.

Sau khi tỉnh táo, cô bắt đầu suy nghĩ lại về vấn đề này.

Cái vấn đề về hormone tình yêu, cái vấn đề về tình yêu và t.ì.n.h d.ụ.c, cuối cùng cô hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm.

Không sao cả, cô có thể làm được.

Không có t.ì.n.h d.ụ.c, cô có thể yêu kiểu Platonic, dù sao anh vừa có nhan sắc vừa có tiền lại dịu dàng với cô như vậy, có gì mà không được chứ?

Bây giờ nghĩ lại, góa bụa trong hào môn cũng có thể chịu đựng được!

Hơn nữa... Cố Nguyên c.ắ.n môi mường tượng về tương lai, nếu mình ở bên anh, anh nhất định sẽ không lăng nhăng, bởi vì anh không được mà.

Anh sẽ chỉ chuyên tâm yêu đương kiểu Platonic với mình thôi.

Lùi một vạn bước mà nói, lỡ như có ngày nào đó anh muốn ly hôn với mình, một khoản tiền cấp dưỡng khổng lồ đang chờ đợi mình... Mặc dù hình như sẽ hơi đau lòng...

Ngay giữa những dòng suy nghĩ miên man ấy, tiếng gõ cửa vang lên.

Tiếng gõ cửa này, Cố Nguyên vừa nghe đã biết là Hoắc Tấn Sâm.

Không nặng không nhẹ, gõ ba tiếng rồi sẽ dừng lại một lát, hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy đường đột hay bị làm phiền.

Cố Nguyên nhìn đồng hồ, lúc này mới biết mình đã lề mề quá nhiều thời gian, Hoắc Tấn Sâm vậy mà đã đến gọi cô rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô vèo một cái đứng dậy, trước tiên vội vàng thay quần áo, lại vớ lấy cây lược chải tóc, rất muốn rất muốn trang điểm một lớp thật đẹp, nhưng cảm thấy thời gian không cho phép nữa rồi.

Cô hết cách, đành phải c.ắ.n răng đi mở cửa cho Hoắc Tấn Sâm.

Người đàn ông ngoài cửa hiếm khi không mặc bộ vest chỉnh tề nữa, mà là áo len cổ lọ tông đen phối với áo khoác thường ngày, một cách ăn mặc rất đơn giản, nhưng nhờ ngũ quan ưu việt và tỷ lệ vóc dáng nổi bật của anh, trông anh vô cùng nhã nhặn thanh lịch, mang một phong thái của hoàng t.ử quý tộc thời thịnh vượng.

Một người như vậy đúng là hiếm thấy.

So sánh ra, Cố Nguyên cảm thấy cách ăn mặc của mình thật yếu kém.

Cái quái gì mà áo len to sụ + áo phao dày cộm chứ!

Cô thật sự là nàng công chúa sắp có một buổi hẹn hò lãng mạn với hoàng t.ử sao?

Hoắc Tấn Sâm nhìn cô, khẽ cười, giọng nói ôn hòa: “Sao vậy? Ngủ không ngon à?”

Cố Nguyên bị nụ cười của anh làm cho trái tim suýt lỡ một nhịp: “Không có gì đâu, bây giờ chúng ta ra ngoài sao?”

Hoắc Tấn Sâm: “Ừm, chúng ta đã hẹn năm rưỡi ra ngoài, bây giờ là năm giờ hai mươi sáu phút rồi, em còn bốn phút nữa.”

Cố Nguyên: “Vậy... được thôi.”

Cô cứ tưởng một quý ông thanh lịch sẽ nói, em vẫn chưa chuẩn bị xong sao, vậy chúng ta đi muộn một chút nhé, anh có thể đợi em.

Nhưng sự thật chứng minh, Hoắc Tấn Sâm là một người tuân thủ thời gian một cách nghiêm ngặt, nói một là một, cho dù là hẹn hò, anh cũng sẽ dùng thái độ của một cuộc họp thương mại quan trọng để đối đãi.

Cố Nguyên đành phải vứt bỏ ảo tưởng được nuông chiều của một cô gái nhỏ, bắt đầu yêu cầu nghiêm khắc với bản thân.

Cố Nguyên: “Vậy anh đợi một chút nhé, chỉ ba phút thôi, em đảm bảo.”

Hoắc Tấn Sâm: “Được.”...

Ba phút sau, Cố Nguyên với tốc độ nhanh nhất đã sửa soạn xong xuôi, được Hoắc Tấn Sâm khoác tay đi ra khỏi khách sạn, ngồi lên một chiếc xe sang khiêm tốn, đi đến khu chợ đêm náo nhiệt nhất thành phố A.

Phía trước là một quảng trường, cây bạc hoa vàng, đèn đuốc huy hoàng, những tòa nhà giả cổ cách đó không xa rực rỡ sắc màu, màn trình diễn ánh sáng càng tạo ra một khung cảnh như trong mộng. Trên phố có đủ loại kiến trúc giả cổ, biểu diễn nhạc cụ, những điệu múa mang đậm hơi thở cổ phong, cùng với các món ăn đặc sản địa phương, nhìn không xuể, mặc dù trời lạnh, trên quảng trường đã tụ tập từng đám người, đông đúc nhộn nhịp, tấp nập qua lại.

Mùa đông trời lạnh, Cố Nguyên lại sợ bị người ta nhận ra rồi xảy ra chuyện gì, cô quấn chiếc khăn quàng cổ to sụ, chỉ để lộ ra một đôi mắt.

Khi được Hoắc Tấn Sâm dắt tay, cô còn cẩn thận nhìn ngó xung quanh: “Chắc sẽ không có ai nhận ra em đâu nhỉ?”

Vừa mới xảy ra sự kiện antifan như vậy, theo bản năng cô cảm thấy sợ hãi, vô cùng cẩn trọng.

Hoắc Tấn Sâm nhìn cô quấn khăn kín mít, đôi mắt trong veo đảo liên tục, nhìn đông ngó tây, trông cứ như kẻ trộm, không khỏi nhướng mày buồn cười.

“Sẽ không đâu.” Khi anh nói như vậy, liền giúp cô tháo khăn quàng cổ ra, quấn lại một lần nữa.