Khi dây áo được kéo lên, lớp vải mỏng manh tựa như lớp da thứ hai vì bị kéo lên mà có khoảng trống, thế là bóng râm giữa núi non trong lớp tuyết trắng xóa liền hiện ra rõ ràng, nhìn không rõ, thấp thoáng mờ ảo, nhưng lại đặc biệt gợi người liên tưởng.
Bàn tay to lớn đang nắm lấy bờ vai của Hoắc Tấn Sâm khựng lại ở đó, có chút khó khăn dời ánh mắt đi, dựa vào cảm giác giúp Cố Nguyên vắt lại cẩn thận.
Trong không khí tràn ngập mùi hương thoang thoảng không thể nói rõ, không phải là nước hoa gì, nhàn nhạt, rất dễ ngửi.
Hơi thở kìm nén nhẫn nhịn của người đàn ông vấn vít trong xe, vệt ửng hồng trên má người phụ nữ tựa như quả đào nước chín mọng trên cành.
“Anh... để em dậy?” Cố Nguyên khẽ hỏi.
Hoắc Tấn Sâm nghe thấy điều này, mới chợt nhận ra, mình vẫn đang ngồi dạng chân trên ghế, cũng là ngồi xổm dạng chân ở phía trên cô, nếu mình không tránh ra, với tư thế đó của cô ngồi dậy, cô vừa hay đối diện với ngay phía dưới của mình.
Trong mắt anh hiện lên sự nhếch nhác, cảm giác xấu hổ chưa từng có trong đời ập đến, lập tức vội vàng chỉnh đốn tư thế, ngồi dậy.
Thế là hai người quần áo chỉnh tề lại ngồi trên ghế rồi.
Cố Nguyên cũng dần dần bình tĩnh lại.
Vừa nãy cô suýt chút nữa đã bị cái đó rồi, chỉ suýt chút nữa thôi, lúc đó cô bị đặt nằm trên ghế, người đàn ông ở ngay phía trên cô, ngọn lửa bùng cháy trong mắt đó có thể trực tiếp nuốt chửng người ta.
Nhưng đã dừng lại, đột nhiên liền dừng lại, mọi thứ không hề có điềm báo trước liền dừng lại.
Điều này khiến Cố Nguyên không thể không một lần nữa nhớ lại ý nghĩ góa bụa đó.
Có một chút tiếc nuối nho nhỏ, nhưng — cũng đành vậy thôi.
Trong lòng một lần nữa xác định, anh quả nhiên là có chút vấn đề.
Lúc này Hoắc Tấn Sâm vạn vạn không ngờ tới trong lòng Cố Nguyên đã suy nghĩ nhiều như vậy, anh đang ôm lấy eo cô, để cô nửa tựa vào mình.
“Người đàn ông đó, em tránh xa anh ta ra một chút.” Sau khi hơi thở dần bình định lại, Hoắc Tấn Sâm nói như vậy.
“Anh nói Nicholas sao?” Cố Nguyên yên lặng nhìn anh.
“Đúng.” Nhớ tới động tác lúc đó của người đàn ông kia đặt trên eo Nguyên Nguyên của anh, đôi mắt đen của anh tối sầm lại.
“Tại sao a?” Cố Nguyên đương nhiên biết tâm tư của Hoắc Tấn Sâm, nhưng nhìn dáng vẻ ghen tuông của người đàn ông luôn mang vẻ mặt lạnh lùng này, cảm thấy đặc biệt thú vị, thế là cố ý bày ra vẻ mặt ngây thơ hỏi anh.
“Anh không thích.” Hoắc Tấn Sâm im lặng một hồi lâu, mới thốt ra câu này.
“Hả? Anh không thích anh ta?” Cố Nguyên tiếp tục giả vờ giả vờ giả vờ.
“Đúng.” Hoắc Tấn Sâm ôm eo cô, giọng điệu vẫn là kìm nén: “Rất không thích.”
Thực ra từ lúc Lạc Quân Thiên ôm nửa người cô khiêu vũ, anh đã ở bên cạnh rồi, lúc đó anh nhìn đã thấy khó chịu rồi.
Mặc dù là mẹ con ruột, nhưng khoảng cách tuổi tác không lớn, người không biết quan hệ của họ sẽ thấy là trai tài gái sắc châu liên bích hợp trời sinh một cặp, cho nên cảnh tượng đó nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
Còn về sau Lạc Quân Thiên lại giao Cố Nguyên vào tay Nicholas khiêu vũ, đó chính là thách thức giới hạn của anh rồi.
Anh biết thân phận của mình đặc biệt, nếu bị giới truyền thông biết vậy mà lại xuất hiện ở một bữa tiệc tối như thế này tất nhiên sẽ gây chấn động, nhưng hết cách rồi, anh bắt buộc phải xuất hiện.
Lạc Quân Thiên chính là cố ý, cố ý thách thức giới hạn của anh.
“Nhưng em thấy anh ta khá tốt—” Cố Nguyên cố gắng thách thức giới hạn của núi lửa, nhưng chưa đợi cô nói xong, ngón tay của Hoắc Tấn Sâm đã chặn miệng cô lại.
Người đàn ông thần sắc thanh lãnh đường nét khuôn mặt căng cứng, anh nhìn chằm chằm cô, chậm rãi hỏi: “Nguyên Nguyên, có phải từ trước đến nay anh quá kiềm chế, đến mức em cho rằng tính tình anh rất tốt?”
Thực ra không hề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong một số vấn đề nguyên tắc, anh có thể rất hung dữ.
Chỉ là cô chưa từng thấy mà thôi.
Cố Nguyên: “Hả? Em chỉ nói ra suy nghĩ chân thực của mình thôi mà.”
Trong mắt Hoắc Tấn Sâm chợt lóe lên tia sáng lạnh, cúi đầu, trực tiếp c.ắ.n lên tai cô.
Đau, đặc biệt đau.
Cố Nguyên dù thế nào cũng không ngờ tới, đau đến mức suýt kêu thành tiếng, vội vàng cầu xin tha thứ: “Em sai rồi em sai rồi, em không thích anh ta chút nào, anh ta đáng ghét lắm, thực ra anh không qua đây, em cũng định mau ch.óng thoát khỏi anh ta!”
Hoắc Tấn Sâm khẽ nghiến răng bên tai cô: “Nguyên Nguyên, thế mới đúng.”
Cố Nguyên ôm tai tủi thân: “Anh tàn nhẫn quá! Thật không nhìn ra!”
Hoắc Tấn Sâm mím môi, dáng vẻ rất bình thản: “Như vậy cũng coi là tàn nhẫn sao?”
Cố Nguyên bất lực: “Rất đau!”
Anh luôn dịu dàng với mình như vậy, ai ngờ đột nhiên lại ra tay nặng như thế chứ.
Đương nhiên cũng trách mình, tại sao cứ phải cố ý kích thích anh?
Cô ôm tai mình, lại nhớ tới luận điệu tiểu lang cẩu mà Camille từng nói trước đây, anh rốt cuộc tính là gì nhỉ?
Dáng vẻ lúc ghen tuông thật tàn nhẫn, nhưng bình thường lại dịu dàng như vậy, dịu dàng giống như một quý ông hoàn hảo.
Con người thật của anh, rốt cuộc là anh lộ ra vẻ lạnh lùng vừa nãy, hay là anh dịu dàng đó?
Hoắc Tấn Sâm giơ tay lên xoa xoa tai cô: “Đang nghĩ gì vậy?”
Cố Nguyên: “Anh chính là một con tiểu lang cẩu!”
Hoắc Tấn Sâm nhíu mày: “Đó là ý gì?”
Anh đột nhiên nhớ ra, trước đây cô đã nói tiểu lang cẩu, còn gửi cho anh một bức ảnh tiểu lang cẩu.
Cố Nguyên: “Chính là tuổi nhỏ, lại bá đạo!”
Hoắc Tấn Sâm: “Anh lớn hơn em.”
Cố Nguyên: “Năm nay em bốn mươi lăm tuổi rồi!”
Hoắc Tấn Sâm á khẩu, sau đó xoa xoa đầu cô, nhạt giọng nói: “Có hai mươi lăm năm coi như sống uổng phí.”
Cố Nguyên liếc anh một cái, nghĩ thầm lời này nghe sao giống như đang mắng người vậy?
Hoắc Tấn Sâm nhìn cái liếc mắt đó của cô, lại cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn trào, lập tức ý nghĩ vừa bị cưỡng ép đè nén xuống lại trào dâng.
Nhưng anh mím môi, nhịn xuống.
Thời gian, địa điểm, đều không đúng.
Anh không hy vọng lần thử nghiệm đầu tiên của họ lại ở một nơi vội vàng như thế này, càng hy vọng đôi bên có thể chuẩn bị đầy đủ hơn.
Hoắc Tấn Sâm mặt không cảm xúc quay mặt đi, đột nhiên hỏi: “Em chuẩn bị quà cho anh chưa?”