Lúc Hoắc Tấn Sâm lên lầu, quay đầu nhìn Cố Nguyên một cái, khẽ gật đầu.
Hoắc phu nhân thấy vậy, phì cười, đầy ẩn ý nhìn Cố Nguyên: “Đứa con trai này của bác, chưa từng bận tâm đến bất kỳ người phụ nữ nào như vậy. Nó lo cho cháu, không nỡ để cháu ở đây nói chuyện riêng với bác, sợ bác bắt nạt cháu.”
Cố Nguyên cười nói: “Chắc anh ấy chỉ sợ cháu không hiểu chuyện thôi ạ.”
Hoắc phu nhân: “Nên nó lo lắng quá nhiều rồi, nhưng... con trai bác trước kia thực sự không phải là người sẽ lo lắng những chuyện này.”
Con trai nhà bà, từ nhỏ thiên phú đã cực cao, lại nỗ lực cầu tiến, cẩn trọng làm việc để trau dồi bản thân nhằm kế thừa gia nghiệp. Đây chính là đứa trẻ sinh ra để báo ân, lúc đó chị em dâu nào mà chẳng ghen tị, bà cũng khá đắc ý. Sau này lớn hơn một chút, người khác có kẻ yêu sớm, cũng có kẻ bắt đầu hẹn hò, chỉ có Hoắc Tấn Sâm là hoàn toàn khinh thường những chuyện này. Lúc đó bà còn đắc ý hơn, cảm thấy con trai mình là người làm việc lớn.
Mãi đến sau này kết hôn rồi, mới nhận ra có điều không ổn.
Con trai ở một số phương diện có thể tồn tại chướng ngại.
Những chuyện sau đó, đối với Hoắc phu nhân mà nói, là một mảng xám xịt không muốn nhớ lại.
Hoắc phu nhân hơi rủ mí mắt xuống, hàng mi thon dài run rẩy, sau đó mới nhìn lại Cố Nguyên.
Đây là một cô gái trông rất trẻ trung, ánh mắt trong veo, làn da trắng như sữa, cả người tựa như một bó hoa vừa được hái từ cánh đồng vào mùa xuân, trên đó vẫn còn đọng sương sớm, tươi tắn động lòng người. Khi cười lên điềm đạm dịu dàng, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Theo con mắt nhìn người nhiều năm của Hoắc phu nhân, cô gái này đơn thuần, lương thiện, không có tâm cơ gì lớn. Thực ra một cô gái như vậy không mấy phù hợp với vị trí phu nhân gia chủ của Hoắc gia.
Nhưng, xem ra lại là người phù hợp nhất với con trai mình.
Thế là đủ rồi.
Mặc dù đã tìm hiểu chi tiết về lý lịch cuộc đời của cô gái này qua tài liệu điều tra, nhưng bà vẫn nắm tay cô, tỉ mỉ hỏi han. Cố Nguyên cũng hiểu đây đại khái giống như mẹ chồng tương lai đang điều tra hộ khẩu, cố gắng nói hết những gì nên nói.
Nói đến cuối cùng, Hoắc phu nhân cười nói: “Có một câu hỏi, bác muốn hỏi cháu, nếu cháu cảm thấy không thích thì đừng trả lời bác, biết không?”
Cố Nguyên: “Phu nhân, bác cứ hỏi đi ạ.”
Hoắc phu nhân lại im lặng một lúc, có vẻ đang cân nhắc từ ngữ, sau đó bà nắm tay Cố Nguyên, chân thành nói: “Có lẽ câu hỏi này bác hỏi ra sẽ rất đường đột, sẽ mạo phạm cháu, nhưng điều này rất quan trọng.”
Cố Nguyên nghe đến đây, ít nhiều cũng đoán được.
Hoắc phu nhân thăm dò hỏi: “Cháu và nó đã có quan hệ thân mật chưa?”
Cố Nguyên lập tức đỏ bừng mặt, nhưng vẫn khẽ gật đầu: “Có ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt Hoắc phu nhân sáng rực lên: “Vậy sao, vậy, vậy, hai đứa đã đến bước đó chưa?”
Câu hỏi này thực ra có chút khó mở lời, đặc biệt là người đối diện lại chính là mẹ của Hoắc Tấn Sâm. Nhưng Cố Nguyên ít nhiều cảm nhận được trái tim người mẹ già chịu nhiều giày vò của vị công chúa ưu nhã cao quý đối diện này, lập tức vẫn nói: “... Phu nhân, bác không cần lo lắng đâu ạ, anh ấy mọi thứ đều rất tốt.”
Lời này vừa ra, Hoắc phu nhân có chút không dám tin, bà nhìn vào mắt Cố Nguyên.
Cố Nguyên cho bà ánh mắt xác nhận, gật đầu.
Nước mắt Hoắc phu nhân lập tức trào ra.
Hoắc phu nhân rốt cuộc là người từng trải qua sóng to gió lớn, sau một lúc thất thố, rất nhanh đã ổn định lại cảm xúc.
Khi lau nước mắt, dặm lại lớp trang điểm một chút, ánh mắt nhìn Cố Nguyên lúc đó, quả thực giống như nhìn thấy Bồ Tát sống cứu mạng.
“Nguyên Nguyên, thật sự xin lỗi, bác lại hỏi ra loại câu hỏi không đúng mực này, nhưng bác thực sự quá vui mừng.” Nhắc đến chuyện này, trong giọng nói của Hoắc phu nhân vẫn còn một tia nghẹn ngào: “Cháu hẳn là biết, bác chỉ có một đứa con trai này, ở một gia đình như chúng ta, nó chính là toàn bộ hy vọng của nhà chúng ta. Xảy ra chuyện như vậy, những năm qua ai cũng không dễ chịu gì.”
Nếu là gia đình bình thường, có lẽ không sao, thản nhiên chấp nhận là được. Nhưng ở Hoắc gia, áp lực của chuyện này thực sự quá lớn, đến từ dư luận gia tộc, áp lực vô hình của các trưởng bối trong gia tộc, cùng với đủ loại ánh mắt giữa các chị em dâu. Những thứ này tựa như một tảng đá lớn đè nặng ở đó, thở không nổi.
Bây giờ, dường như vấn đề đã được giải quyết trong chốc lát.
Đang nói chuyện, bà hơi giơ tay lên, gọi người tên là Trần má bên cạnh qua. Trần má hiểu ý, vội vàng dâng lên một chiếc hộp.
Hoắc phu nhân đưa chiếc hộp này cho Cố Nguyên: “Cái này tặng cho cháu, là quà gặp mặt của bác.”
Cố Nguyên biết đây coi như là quà gặp mặt lần đầu của mẹ chồng tương lai tặng, nên cũng không từ chối. Sau khi trịnh trọng cảm ơn, nhận lấy, lại thấy bên trong là một đôi vòng tay ngọc. Vòng tay ngọc không có gì lạ, nhưng đôi vòng tay ngọc này lại đỏ rực như lá phong, chất ngọc mịn màng ôn nhuận, độ bóng động lòng người.
Cố Nguyên chưa từng thấy loại ngọc đỏ như vậy, kinh diễm không thôi: “Cái này đẹp quá.”
Hoắc phu nhân cười ha hả lấy đôi vòng ngọc đó ra, đeo giúp Cố Nguyên. Chỉ thấy trên cổ tay thon thả, làn da trắng như sữa mềm mại, tôn lên chiếc vòng tay đỏ rực như chu sa này, ánh sáng lưu chuyển đặc biệt động lòng người. Lập tức bà cũng vui mừng: “Cái này rất hợp, ngày mốt là tiệc thọ của bác, cháu vừa hay đeo lên, đỏ rực rỡ, hỉ khí.”
Cố Nguyên cúi đầu nhìn, cũng thấy mình đeo lên rất đẹp, lập tức cười nói: “Phu nhân, đây là ngọc gì vậy ạ, cháu chưa từng thấy bao giờ.”
Hoắc phu nhân nghe cô hỏi đến, cười nói: “Cái này là Hòa Điền Hồng Thấm, hiếm có được một khối nguyên vẹn như vậy, làm thành một đôi vòng ngọc.”
Lập tức kể về lai lịch của khối Hòa Điền Hồng Thấm này, nghe mà Cố Nguyên liên tục kinh ngạc không thôi. Hoắc phu nhân nhìn biểu cảm nhỏ bé đó của cô, ngược lại bị chọc cười: “Bộ dạng này của cháu, làm bác nhớ tới Lan Đình lúc hơn một tuổi, cũng như thế này, đáng yêu lắm. Tiếc là bây giờ nó lớn hơn một chút, hơi tí là làm bộ làm tịch, không vui nữa rồi.”
Cố Nguyên nghe vậy, hỏi về Hoắc Lan Đình hồi nhỏ. Hoắc phu nhân dứt khoát sai người chiếu một số bức ảnh hoặc video đã lưu trữ lên bức tường bên cạnh, hai người cứ thế mà xem. Từ lúc Hoắc Lan Đình là một em bé mũm mĩm, đến lúc cậu bé bò lổm ngổm trên mặt đất chảy nước dãi trong veo, rồi đến sau này cậu bé lắc lư cái m.ô.n.g nhỏ mập mạp lạch bạch tập đi, thỉnh thoảng còn có vài biểu cảm kỳ quái, xem mà hai người không nhịn được cười ha hả.