Trong phòng giọng nói của Tạ Thần Yến rất khàn, thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn, nhìn rõ dáng vẻ hắn đỏ hoe mắt ôm bụng co quắp trên giường, lòng ta như tan nát.
"Tạ Thần Yến..."
Ta nhào tới kéo hắn.
"Trúng độc ở đâu rồi?"
Còn chưa chạm tới đã bị hắn dùng sức hất ra.
"Đừng chạm vào ta, ta sắp bẩn rồi..."
Ta ngơ ngác ngồi dưới đất, sau đó nhìn Tạ Thần Yến đang vặn vẹo như cái quẩy trên giường, nhịp tim dần bình ổn lại.
Trúng chút tình d.ư.ợ.c mà làm như sắp c.h.ế.t đến nơi không bằng.
Biết không có gì đáng lo, ta dứt khoát ngồi dưới đất xem Tạ Thần Yến vặn vẹo.
Hắn vặn bên trái, vặn bên phải, cuối cùng dứt khoát vừa c.ắ.n chăn vừa rên rỉ gọi tên ta.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của hắn, ta vẫn không đành lòng, đứng dậy bước về phía hắn.
"Được rồi, đừng vặn vẹo nữa, ta giúp chàng."
*
Tạ Thần Yến được ta nâng đầu, khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, hắn thở hắt ra một tiếng.
Giống như sa mạc khô cằn cuối cùng cũng đón được một trận mưa rào, hắn nắm lấy cánh tay ta không ngừng run rẩy.
"Dao Dao... ta khó chịu."
Lẩm bẩm vài tiếng, cho đến khi hôn đến mức hắn không thở nổi, Tạ Thần Yến mới đột ngột mở mắt.
Sau đó, ta lại bị đẩy ra, ngã ngồi bệt xuống đất.
Tạ Thần Yến dường như tỉnh táo hơn đôi chút, hắn thở dốc chống đỡ cơ thể lùi về phía sau.
"Nàng mau đi đi, lát nữa thái y sẽ tới, dù sao nàng cũng không cần ta nữa."
Hắn gục trên giường dồn dập hít thở.
"Ta cũng không cần nàng quản."
Ta đảo mắt một cái, đưa tay cởi bỏ từng lớp ngoại bào của mình, hơi thở của Tạ Thần Yến càng nặng nề hơn.
Ta tiến lên phía trước, nắm lấy tay hắn đặt lên eo mình.
Giây tiếp theo, hai bên eo bị người ta siết c.h.ặ.t lấy.
Tạ Thần Yến vẫn chưa bỏ được cái thói xấu thích c.ắ.n người, ta vung một tát lên mặt hắn, bực bội muốn đổi tư thế, lại bị người nọ dùng sức kéo ngược trở lại.
"Là nàng cho ta, chính nàng đã cho ta."
Hắn tưởng ta muốn rời đi, uất ức mà rên rỉ không thôi.
"Đã cho rồi thì không được phép vứt bỏ."
Ta không kìm được mà hít vào một hơi lạnh.
"Vậy thì cha nó chứ, ta cũng đâu có bảo chàng dùng sức đến mức này!"
Tạ Thần Yến cười trầm thấp.
"Đã năm năm rồi, nàng cũng phải để ta được ăn no một chút chứ?"
Ta đảo mắt trắng dã.
"Tự hạ d.ư.ợ.c chính mình, thật đúng là chỉ có chàng mới làm được."
Động tác của người phía trên khựng lại, ngay sau đó, những nụ hôn cuồng nhiệt cùng tiết tấu dồn dập đã đập tan giọng nói của ta thành từng mảnh vụn.
"Nàng biết rõ ta dùng thủ đoạn mà vẫn giúp ta, giúp ta chính là vì không nỡ bỏ ta đúng không? Vậy nên, nàng yêu ta."
Ta chẳng buồn để ý đến hắn, trong đầu chỉ còn sót lại một câu: Tạ Thần Yến thật là "chó", tính cách hay hành vi đều "chó" như nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi tỉnh lại lần nữa đã là trưa ngày hôm sau, ta vừa mở mắt đã chạm ngay khuôn mặt của Tạ Thần Yến.
Chẳng biết hắn đã thức từ bao giờ, đang chống cằm, vẻ mặt đầy si mê ghé sát bên giường nhìn ta.
Thấy ta tỉnh giấc, ý cười nơi khóe môi hắn dường như muốn vểnh tận lên trời.
"Dao Dao, đêm qua nàng ngủ có ngon không?"
Nghe hắn nói chuyện là thấy phiền, ta xoay người mặc y phục, chẳng buồn đoái hoài.
Nam nhân đã được "ăn no nê" kia vô cùng nịnh nọt giúp ta mặc đồ, ta nghi ngờ nếu hắn mà có đuôi thì lúc này chắc chắn đã vểnh lên tận mây xanh rồi.
"Nàng lại ăn sạch ta rồi."
Hắn vẫn vô liêm sỉ như thế, đổi trắng thay đen vốn luôn là sở trường của hắn.
"Phen này cả hậu cung đều biết ta bị nàng "bóc tem" rồi..."
Ta giơ tay bịt c.h.ặ.t miệng hắn, nghiến răng nghiến lợi: "Chàng bớt nói lại vài câu thì c.h.ế.t à?"
Tạ Thần Yến lén lút hôn nhẹ vào lòng bàn tay ta, hết cái này đến cái khác, khiến người ta cảm thấy tê dại ngứa ngáy.
"Được, không nói nữa."
Xoa cái eo đau nhức, ta vừa bước ra khỏi nội điện đã thấy Tạ Dã đang ngoan ngoãn ngồi ăn cơm.
Thằng bé ngước mắt nhìn ta, rồi lại nhìn Tạ Thần Yến, nụ cười nơi khóe môi sắp ngoác tận mang tai.
"Phụ hoàng là ngủ cùng nương rồi ạ?"
Ta ngây người nhìn thanh giá trị hảo cảm trên đỉnh đầu thằng bé, lúc này đã đạt mức một trăm phần trăm.
"Lưu ma ma nói, nam nhân và nữ nhân ngủ cùng nhau nghĩa là yêu nhau. Con ngủ cùng nương chứng tỏ nương yêu con, vậy nương ngủ cùng phụ hoàng, có phải chứng tỏ phụ hoàng và nương cũng yêu nhau không ạ?"
Thằng bé đầy mong đợi nhìn ta.
Lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chua xót.
Hóa ra năm điểm hảo cảm mà ta dùng mọi cách cũng không thể tăng lên được kia, chính là giá trị hạnh phúc của Tạ Dã.
Bởi vì phụ mẫu yêu nhau, nên thằng bé mới cảm thấy hạnh phúc vẹn tròn.
Ta véo nhẹ cái má phúng phính của nó: "Con biết ta là nương từ khi nào thế?"
Đôi mắt của tiểu gia hỏa đảo liên hồi.
"Phụ hoàng ngày nào cũng ôm chiếc gối dài có vẽ hình nương để ngủ, con đương nhiên là nhận ra rồi."
Ta quay đầu lại nhìn, Tạ Thần Yến khẽ ho một tiếng, đưa mắt nhìn sang hướng khác.
Hệ thống hỏi ta: [Độ hảo cảm đã đầy, ký chủ có muốn đưa Tạ Dã trở về không?]
Suy nghĩ một lát, ta vẫn quyết định hỏi ý kiến của Tạ Dã.
Thằng bé vân vê ngón tay, tựa đầu vào lòng ta, nhón chân hôn lên mặt ta một cái: "Nương đi đâu, con theo đó."
Phía sau truyền đến một ánh nhìn nóng rực, ta ngoảnh đầu lại, thấy Tạ Thần Yến đang u oán nhìn mình: "Đêm qua ở trên giường nàng còn hứa sẽ không bỏ rơi ta, vậy mà sau khi ăn sạch ta xong..."
Ta vội bịt tai Tạ Dã lại, đỏ mặt trừng mắt nhìn hắn: "Câm miệng ngay!"
Hệ thống cạn lời: [Có kích hoạt nhiệm vụ công lược Tạ Thần Yến không? Khi độ hảo cảm đạt mức một trăm phần trăm, phần thưởng sẽ tự động được phát. Ngoài ra, sau khi công lược thành công, ký chủ có thể tùy ý lựa chọn thế giới để sinh sống.]
Nhìn Tạ Dã trong lòng, lại nhìn Tạ Thần Yến đang đầy vẻ mong chờ, ta lên tiếng: "Ta đưa chàng theo, nhưng chàng không được g.i.ế.c người nữa."
Tạ Thần Yến vội vàng thề thốt: "Ta đã sửa đổi rồi, bây giờ ta không g.i.ế.c người nữa đâu."
Hệ thống: "..."
Ta cảm thấy hơi đau đầu: "Kích hoạt công lược."
Chỉ một giây sau, giọng nói đầy vẻ ghét bỏ của hệ thống vang lên: [Chúc mừng ký chủ công lược thành công, độ hảo cảm của Tạ Thần Yến đã đạt mức tối đa, phần thưởng đã được phát.]
Hết.