Đêm khuya, Tạ Dã nhéo cánh tay ta.
"Mẫu thân... tiên nữ, tại sao không đưa cả phụ hoàng đi cùng ạ?"
"Phụ hoàng của con cũng nhớ mẫu thân lắm."
"Tiên nữ..."
Ta nghiến răng nghiến lợi:
"Ngủ!"
Cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này, y hệt cha nó, cứ lên giường là nói rõ lắm lại còn quấn người.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Tạ Dã đã không còn ở trên giường nữa.
Lưu ma ma cười đến híp cả mắt.
"Thái t.ử đang luyện viết chữ đấy, ngày nào cũng chăm chỉ dụng công."
Ta nhếch môi, không tin lắm.
Ghé sát lại xem, quả nhiên chỉ có vài chữ là có thể đọc hiểu.
Thằng nhóc cầm b.út lông, mặt mũi đầy mực, mặt nhăn nhó thành một cục.
"Tại sao những chữ này ta viết ra được mà lại không nhận ra nhỉ?"
Mặc dù Tạ Dã không hiểu, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc nó muốn lập công.
"Tiên nữ, người mang cái này đi cho phụ hoàng xem, cứ bảo với phụ hoàng là con vừa ngủ dậy đã viết rồi."
Ta nhận lấy xấp giấy đứa nhỏ đưa cho, buồn cười nhìn nó.
"Vậy sao con không tự mình đưa đi?"
Tạ Dã nghiêm túc nói:
"Nếu con mà đi, phụ hoàng lại bảo con chỗ nào mát mẻ thì biến ra đó chơi rồi, con phải viết thêm nhiều chữ nữa, biết đâu lại nhận ra được."
Nhìn nó ngồi lại vào bàn học, lòng ta mềm nhũn cả đi.
Nhưng cầm một đống giấy lộn này, đầu ta lại hơi đau.
Ta không muốn đi gặp Tạ Thần Yến chút nào!
Mặc dù hệ thống nói hắn đã xóa sạch khuôn mặt của ta trong ký ức của mọi người.
Nhưng ta luôn cảm thấy ánh mắt Tạ Thần Yến nhìn ta... khiến ta nổi hết cả da gà.
Khi ta cầm xấp giấy đó dâng lên, Tạ Thần Yến vẫn đang phê duyệt tấu chương.
Hắn không hề ngẩng đầu, tiện tay ném sang một bên.
Nghĩ đến việc đứa trẻ sáng sớm đã bò dậy viết, vậy mà lại bị hắn tùy tiện vứt đi, sự bất mãn trong lòng đã lấn át cả nỗi sợ hãi.
Ta lặp lại một lần nữa:
"Đây là bài tập Thái t.ử đặc biệt làm sáng nay, chẳng phải hôm qua ngài nói sẽ đi xem sao?"
Lý công công hoảng loạn, đưa tay định kéo ta lại.
Tạ Thần Yến cuối cùng cũng ngẩng đầu, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta sững sờ.
Mắt đầy tia m.á.u, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, hiển nhiên lại phê tấu chương cả đêm không ngủ.
Hắn thở dài, cầm lấy tập chữ của Tạ Dã xem thử, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
"Viết cái thứ quái quỷ gì thế này... cũng ngang ngửa với nét chữ của trẫm năm đó."
Nhận ra ta đang lườm hắn, Tạ Thần Yến ho khan một tiếng, đổi giọng.
Thấy không còn việc của mình nữa, ta định quay về tiếp tục công lược Tạ Dã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng giây tiếp theo, nam nhân phía sau rên khẽ một tiếng.
Ta quay đầu lại, hắn đang ôm n.g.ự.c, chân mày nhíu rất sâu, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Lý công công bên cạnh vội vàng tiến lên vỗ lưng cho hắn.
"Bệ hạ, ngài lại bị chứng tim đập nhanh rồi sao?"
Tạ Thần Yến đẩy tay ông ta ra, cầm lấy tấu chương bên cạnh định tiếp tục.
Ta thực sự nhìn không nổi nữa, bước nhanh tới nắm lấy cổ tay hắn, Lý công công khẽ rít lên một tiếng, cúi đầu không dám nhìn nữa.
"Bệ hạ vẫn nên mau đi nghỉ ngơi đi, tấu chương không vội vã nhất thời được."
Lòng ta phiền muộn, cứ hở một chút là tim đập nhanh, e rằng cứ lao lực thế này sẽ đột t.ử mất.
Tạ Thần Yến ngơ ngác nhìn ta.
Nhận ra ta đang lườm hắn, miệng hắn nhanh hơn não:
"Ồ, được."
Sau đó, hắn thật sự ngoan ngoãn đặt tấu chương xuống, xoay người đi vào phòng trong.
Để lại ta và Lý công công nhìn nhau ngơ ngác.
Không ngờ, vẫn nghe lời như vậy.
Khi ta quay về, Tạ Dã đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Gò má nó gối lên b.út lông, cái miệng nhỏ hồng hào khẽ chu ra, đáng yêu vô cùng.
Ta tiến lên chọc chọc vào má nó, tiểu t.ử kia ngẩng đầu nhìn ta, sau đó rúc vào lòng ta điều chỉnh tư thế ngủ rồi tiếp tục chìm sâu vào giấc nồng.
Cảm nhận được nhi t.ử đang toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào mình, trong lòng ta dâng lên một luồng ấm áp.
Tạ Dã mỗi ngày đều đưa thiếp chữ cho ta, bảo ta mang đi tặng cho Tạ Thần Yến.
Mà Tạ Thần Yến thì ngày nào cũng tìm đủ mọi cách để khen ngợi.
Một tràng lời nịnh nọt tâng bốc không ngớt.
"Chữ của nhi t.ử ta viết tựa như giao long uốn lượn, diệu không thể tả."
"Trên thiếp chữ hôm nay còn có từng trận hương thơm thấm đẫm, nghĩ đến đây chính là thành quả từ sự dụng tâm của nhi t.ử ta."
Khóe miệng ta giật giật, thực tế là do Tạ Dã lúc ngủ chảy nước miếng lên đó thôi.
*
Ngày thứ bảy, Tạ Thần Yến đích thân tới xem Tạ Dã viết chữ.
Tiểu Tạ Dã căng thẳng mặt mày, môi mím thành một đường thẳng, lưng ngồi thẳng tắp.
Xem chừng là muốn thể hiện thật tốt trước mặt phụ hoàng nó.
Tạ Thần Yến cúi đầu nhìn chữ của Tạ Dã, một luồng lãnh hương quen thuộc xộc vào mũi, ta không nhịn được mà khịt khịt mũi.
Lúc ngẩng đầu lên, lại thấy giá trị hảo cảm trên đỉnh đầu Tạ Dã lại tăng thêm hai điểm.
Ta ngẩn ra, thử dò xét dịch chuyển ghế đẩu về phía Tạ Thần Yến một chút.
Lại tăng thêm hai điểm.
Ta lại dịch, lại tăng.
Ta im lặng.
Tuy không biết nguyên nhân là gì, nhưng nếu ta còn động đậy nữa là ngồi vào lòng Tạ Thần Yến luôn rồi.
Tạ Thần Yến ngồi vững như thạch bàn, dường như chẳng hề để tâm đến sự tiếp cận của ta, luồng hương thơm thanh mát trên người hắn tựa hồ bao bọc lấy ta, mỗi hơi thở của ta đều vương vấn mùi hương trên người hắn.
Mùi hương thơm mát này là tự thân Tạ Thần Yến đã có, ta từng bám lấy y phục hắn mà hít hà không thôi.