Hai giờ rưỡi sáng.
Sau khi bị Tạ Dực sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần, cái hàm khiến tôi đau đầu cuối cùng cũng giảm thời gian chạy xuống còn 0.9 giây.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Xong nhiệm vụ rồi.
Gửi lại bài tập cho lão Lý xong, Tạ Dực hơi lo lắng nhìn tôi:
“Sau này em nên tự viết lại một lần nữa đi, không thì lần sau vẫn không biết làm.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, mắt chớp chớp nhìn anh, chuẩn bị bước vào trận chiến cuối cùng của đêm nay.
Hai người yên lặng nhìn nhau vài giây.
Ánh mắt anh dần trở nên tỉnh táo hơn, rồi lấy lại tinh thần, tung chiêu trước với nụ cười đầy nguy hiểm:
“Muộn rồi, tôi đưa em tới khách sạn gần đây thuê phòng nghỉ.”
Tôi lập tức đáp trả:
“Nếu em nói em không mang theo căn cước, có phải nghe hơi giống cố tình có ý đồ không?”
Anh đổi sang đòn khác, bình thản phản kích:
“Dù sao em có ý đồ với tôi cũng đâu phải ngày một ngày hai.”
Tôi không chịu thua:
“Biết em có ý đồ mà anh vẫn cho em vào nhà đấy thôi.”
Anh nhìn tôi:
“Em không sợ tự đưa dê vào miệng cọp à?”
Tôi chống cằm cười:
“Vậy thì phải xem… rốt cuộc ai mới là dê, ai mới là cọp.”
Anh dụ địch tiến sâu:
“Vậy em đừng về nữa, lên giường ngủ đi.”
Tôi giả ngốc:
“Em ngủ giường anh rồi thì anh ngủ ở đâu?”
Anh bình thản đẩy vấn đề ngược lại:
“Em thấy tôi nên ngủ ở đâu?”
Tôi tiếp tục vòng vo:
“Đây là nhà anh mà, đương nhiên nghe anh rồi.”
Cuối cùng anh tung ra tuyệt chiêu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sáng mai tôi có một buổi báo cáo rất quan trọng, vẫn còn vài việc chưa xử lý xong, tối nay chắc không ngủ đâu.”
Hả?
Không ngủ?
Không ngủ luôn???
Được lắm.
Quá đỉnh.
Một chiêu tuyệt tình cắt đứt mọi suy nghĩ luôn.
Anh thắng rồi, đúng là có bản lĩnh thật.
Tạ Dực lấy từ ban công xuống một chiếc áo dài tay màu trắng rồi ném cho tôi.
“Áo mới mua, chưa mặc lần nào, em mặc cái này ngủ đi.”
Mùi nước giặt trên áo rất giống mùi hương thường ngày trên người anh.
Số nhà 25
Nhẹ nhẹ.
Thoang thoảng.
Len vào mũi, len cả vào đầu óc, khiến tôi vốn đã buồn ngủ càng thêm mê man.
Hai tay không tự chủ được mà cầm áo lên ngửi thử một cái.
Khóe miệng anh rõ ràng giật giật vài lần.
Tắm xong rồi mặc áo vào, tôi bước ra từ phòng tắm.
Chiếc áo này đúng là quá rộng, mặc lên người tôi thì chẳng khác nào váy ngắn.
Tạ Dực đang dựa vào ban công, quay lưng về phía tôi, không biết đang nghĩ gì.
“Ông chủ Tạ,” tôi đứng ở cửa ban công gọi anh, “vậy em… đi ngủ trước nhé?”
Anh quay lại, ánh mắt khẽ sáng lên, nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi lại quay đi, khẽ “ừ” một tiếng.
“Bên ngoài lạnh lắm, anh mau vào đi!”
Anh lại đáp một tiếng “ừ”, nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Căn hộ kiểu loft nên giường ngủ nằm ở tầng trên.
Tôi buồn ngủ tới mức gần như không mở nổi mắt, lê dép bước lên cầu thang từng tiếng lẹp xẹp.
Buồn ngủ quá rồi.
Tôi nhào thẳng vào chăn.
Khắp nơi đều là mùi hương của anh.