Năm Tôi Lên Ba, Cả Gia Đình Biết Tôi Không Phải Con Ruột

Chương 11



Cúp điện thoại, tôi đứng một mình ngoài ban công căn hộ mới, phóng tầm mắt ngắm nhìn khung cảnh thành phố nhộn nhịp phía dưới.

Ánh nắng vàng óng ả trải dài ấm áp.

Tôi khẽ mỉm cười hạnh phúc.

19. Bố mẹ nuôi lên thành phố

Ngày bố mẹ nuôi dọn đồ lên thành phố, tôi tự mình lái xe ra ga tàu đón họ từ sớm.

Bố nuôi tôi vẫn dáng vẻ gầy gò, nước da sạm đen vì sương gió như ngày nào, mặc chiếc áo khoác cũ đã sờn vai, bạc màu. Mẹ nuôi thì khệ nệ khênh một chiếc bao tải dứa lớn, bên trong chật ních những món quà quê mà họ tự tay chuẩn bị.

“Mẹ ơi, sao mẹ lại mang nhiều đồ lỉnh kỉnh thế này làm gì cho mệt xác?”

“Toàn là những món con thích ăn thôi mà.” Mẹ nuôi mỉm cười hiền hậu, “Nào là lạp sườn, thịt gác bếp, dưa muối tự tay mẹ làm, chứ đồ ăn mua trên thành phố này không có vị quê nhà đâu con.”

Tôi vội đỡ lấy chiếc bao tải dứa nặng trĩu khoác lên vai.

“Dạ vâng, chúng ta về nhà thôi mẹ.”

Vừa bước vào căn hộ mới khang trang, mẹ nuôi đi vòng quanh ngắm nghía khắp nơi, tay khẽ sờ nhẹ lên từng món đồ nội thất mới tinh.

“Chiêu Chiêu ơi, nhà đẹp quá con ạ.”

“Mẹ có thích không?”

“Thích chứ, mẹ thích lắm.” Khóe mắt mẹ nuôi bỗng đỏ hoe, “Cả đời này mẹ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới việc có ngày được ở trong căn nhà khang trang, đẹp đẽ thế này.”

“Mẹ ơi, từ nay về sau, đây chính là nhà của chúng ta rồi.”

Bố nuôi đứng lặng lẽ ngoài ban công, nhìn ngắm phong cảnh thành phố sầm uất phía xa xăm, hồi lâu mới nghẹn ngào thốt lên một câu:

“Chiêu Chiêu à, bố là người vô dụng, không thể cho con một cuộc sống giàu sang phú quý từ nhỏ.”

“Bố.” Tôi bước tới, đứng cạnh bên khẽ khoác tay ông, “Bố mẹ đã dạy con làm người phải luôn chính trực, lương thiện và biết tự lập bằng chính đôi chân của mình. Những giá trị đạo đức đó còn đáng giá hơn vạn lần tiền bạc ngoài kia bố ạ.”

Bố nuôi lặng đi không nói gì, nhưng tôi thấy khóe mắt ông đã ngấn lệ từ lúc nào.

20. Sự điên cuồng của Thẩm Dao

Bố mẹ nuôi tôi dọn lên thành phố sống chưa được bao lâu thì Thẩm Dao đã đ.á.n.h tiếng biết chuyện.

Cô ta lập tức gọi điện cho tôi, giọng điệu mỉa mai, kháy đểu vô cùng khó ưa:

“Lâm Chiêu, nghe nói chị mới mua được căn hộ chung cư cơ à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô.”

“Sao lại không liên quan chứ? Khoản tiền chị dùng để mua nhà chắc chắn có một phần lớn là do bố mẹ tôi lén lút chu cấp cho đúng không? Có phải họ đã cho chị tiền không?”

“Không hề có chuyện đó.” Tôi lạnh lùng, “Từng đồng tiền mua nhà đều do tự tay tôi nỗ lực kiếm ra.”

“Tự mình kiếm ra sao?” Thẩm Dao cười khẩy đầy hoài nghi, “Chỉ là một kẻ làm thuê ăn lương quèn như chị thì kiếm nổi bao nhiêu tiền chứ?”

“Nhưng chắc chắn vẫn nhiều hơn cô đấy.”

Thẩm Dao bị tôi chặn họng, tức nghẹn một lát mới nói tiếp:

“Lâm Chiêu, chị đừng có mà đắc ý vội. Chị nghĩ mua được căn nhà rách đó là ngon lành lắm rồi sao? Tưởng đón cái lão già xe tải với bà bán hàng rong kia lên thành phố hưởng phúc là ngon ăn lắm à?”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có gì ghê gớm cả.” Tôi nói, “Nhưng cô cũng chẳng có tư cách gì để phán xét bố mẹ tôi.”

“Chị —”

“Thẩm Dao, chuyện cô thuê người đến sạp hàng của bố mẹ nuôi tôi gây sự quấy phá, chuyện cô thuê thủy quân đăng bài bôi nhọ tôi trên mạng xã hội, rồi cả chuyện cô giật dây cho Chu Ngạn hãm hại tôi. Tất cả những trò bẩn thỉu đó, cô nghĩ tôi ngu ngốc không biết gì sao?”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt một lát.

“Chị biết thì đã sao nào? Chị có bằng chứng xác thực gì không?”

“Tôi tự khắc có cách.”

“Thế thì chị đi mà báo cảnh sát đi.” Thẩm Dao cười đắc ý, thách thức, “Để xem cảnh sát có rảnh hơi đi giải quyết cho chị không nhé.”

“Tôi chắc chắn sẽ làm.”

“Để xem chị làm được trò trống gì nào.” Cô ta dằn giọng, “Lâm Chiêu, tôi nói cho chị biết, chị vĩnh viễn không bao giờ đấu lại tôi đâu. Tôi có cả gia tộc Thẩm gia hùng mạnh chống lưng phía sau, còn chị thì có cái gì chứ? Ngoài hai kẻ nghèo hèn bán hàng rong ở quê kia ra?”

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, cố kìm nẵng cơn giận dữ đang dâng trào.

“Thẩm Dao, cô x.úc p.hạ.m tôi thế nào cũng được. Nhưng tuyệt đối cấm cô đụng đến bố mẹ tôi.”

“Tôi nói sai chỗ nào à? Họ vốn dĩ nghèo hèn, vô dụng là sự thật rành rành ra đó thôi. Chị vất vả mua nhà đón họ lên hưởng phúc, nhưng loại người rách nát đó có xứng đáng không chứ? Họ đã mặt dày chiếm đoạt con gái của người khác suốt hai mươi ba năm trời —”

“Họ không hề chiếm đoạt ai cả.” Tôi gằn giọng ngắt lời cô ta, “Họ hoàn toàn là nạn nhân và không hề hay biết chuyện gì.”

“Không biết thì không cần phải trả lại sao?” Giọng Thẩm Dao trở nên ch.ói tai, đanh đá, “Lâm Chiêu, chị đúng là đồ ăn cháo đá bát, vô ơn bạc nghĩa. Chị đã cướp đi vị trí tiểu thư của tôi suốt hai mươi ba năm, tất cả những gì chị có ngày hôm nay đều là đồ ăn cắp từ tôi mà ra.”

“Tất cả những gì cô đang có mới chính là đồ ăn cắp.” Tôi lạnh lùng đáp trả, “Sự giàu sang của Thẩm gia, hôn ước với Cố Thâm, danh xưng thiên kim tiểu thư kiêu sa của cô — có thứ nào thực sự thuộc về cô bằng chính năng lực của mình không? Toàn là đồ ăn cắp cả thôi.”

“Chị —”