“Mấy ngày không gặp, cả người nàng ta đã gầy rộc đi một vòng lớn.”
“Tiểu cô, ta nhận được thư nhà báo tin mẫu thân ở gia mẫu bị bệnh, ta phải trở về thị lang phủ một chuyến."
Liễu T.ử Yên trông như thể vừa bị rút cạn hết linh khí, khô khốc nói.
“Được, ta sẽ bảo Bội Nguyệt đi an bài."
Chuyện không vui giữa ta và nàng ta dù sao cũng chỉ là tư sự của cá nhân, phu nhân của thị lang phủ bị bệnh, với tư cách là thông gia, Từ gia chúng ta tự nhiên phải có chút biểu thị.
Thế là chân trước Liễu T.ử Yên vừa đi, chân sau ta và mẫu thân cũng mang theo d.ư.ợ.c phẩm lễ vật tiến đến thăm hỏi.
Khi chúng ta đến Liễu gia, Liễu T.ử Yên đã khóc đến đỏ bừng cả hai mắt, ta nhìn thấy dáng đứng của nàng ta có chút run rẩy, tựa hồ như là do tư thế quỳ đã quá lâu mà thành.
“Còn làm phiền thông gia mẫu phải tự mình chạy một chuyến, ta thật là ngại quá."
Liễu phu nhân ngồi tựa trên giường nói chuyện phiếm cùng mẫu thân, ta thì ngồi trên chiếc ghế bành ở một bên uống trà.
“Vị cô nương này chính là Nam Từ phải không?
Không hổ danh là đứa trẻ của Từ gia, tuổi còn nhỏ mà đã có thể quản lý nội trạch một cách ngăn nắp, có điều có lối như vậy.
Không giống như T.ử Yên nhà chúng ta, tính tình quá mức nhu nhược."
Nói xong lại quay sang cười với ta:
“Nam Từ ah, vất vả cho con rồi, việc quản gia này từ cổ chí kim vốn dĩ là sai sự của phận làm dâu, đều tại T.ử Yên nhà ta vô dụng, nên mới phải làm phiền đến con."
Được rồi, đây đích thị là một con hổ cười.
Nhìn bề ngoài thì giống như đang nói lời cảm tạ ta, nhưng thực chất là đang nhắc nhở mẫu thân ta rằng, chuyện trong nhà nên giao lại cho Liễu T.ử Yên quản lý.
Thế nhưng mẫu thân ta xưa nay nghe lời người khác nói chuyện đều chỉ nghe có một tầng nghĩa trên bề mặt, căn bản không hề nghĩ sâu xa đến tầng nghĩa cốt lõi bên trong:
“Thông gia mẫu nói lời này là khách sáo quá rồi, T.ử Yên thân thể quả thực có chút nhược, ba ngày hai lượt đổ bệnh.
Nhưng bà cứ yên tâm, ta nhất định sẽ mời vị lang trung giỏi nhất đến để điều lý thân thể cho con bé."
Mẫu thân nói một cách vô cùng thành khẩn, ta nhìn thấy tia không vui xẹt qua trong mắt Liễu phu nhân, cũng nhìn thấy bà ta phải nén một ngụm khí nghẹn vào trong lòng.
Trong lòng ta thầm cười trộm, loại cáo già này quả thực phải để cho một người có tâm tính thuần thiện như mẫu thân ta đến trị mới được.
Chuyến đi lần này chắc chắn là nằm trong kế hoạch của Liễu phu nhân, trước tiên để Liễu T.ử Yên trở về hầu hạ giường bệnh, mẫu thân ta sau khi biết chuyện định bụng sẽ đến thăm viếng, rồi nhân cơ hội đó đem lời nhắn gửi đến mẫu thân – đại quyền quản gia không nên giao vào tay nữ nhi.
Chỉ đáng tiếc, mẫu thân của ta tâm tư quá mức đơn thuần, hoàn toàn không lĩnh hội được thâm ý trong lời nói của bà ta.
9.
Sau khi Liễu T.ử Yên trở về, cả người lại càng thêm gầy gò.
Mẫu thân nắm lấy tay nàng ta, nhìn ngắm mấy lượt liền:
“Mấy ngày nay chăm sóc mẫu thân con, chắc là vất vả lắm rồi phải không?
Đã trở về rồi thì hãy hảo hảo nghỉ ngơi, để tiểu trù phòng làm chút đồ bổ cho con ăn."
Có lẽ là do ảo giác của ta, ta dường như nhìn thấy những giọt lệ quang lấp lánh trong mắt Liễu T.ử Yên.
Sau khi trở về, Liễu T.ử Yên đã tiêu thất đi một khoảng thời gian dài, không còn tìm đến gây sự với ta nữa, cộng thêm việc đại ca vừa mới bận rộn xong công vụ, hai người tiểu biệt thắng tân hôn, tình cảm nhanh ch.óng thăng ôn một cách mãnh liệt.
Đến đầu mùa thu, Liễu T.ử Yên đã có hỷ sự.
Vừa c/ó t/hai một cái, địa vị của Liễu T.ử Yên liền thủy trướng thuyền cao, nàng ta kéo lấy tay áo đại ca khóc lóc nói rằng bản thân vô cùng nhớ nhung muội muội ở nhà, liệu có thể đón muội muội qua đây để bầu bạn với nàng ta hay không.
Đại ca đến tìm ta thương nghị, đề nghị này cũng không có điểm nào bất hợp lý, ta liền gật đầu chuẩn tấu.
Thế là muội muội của Liễu T.ử Yên, Liễu Hồng Tiếu liền đến phủ.
Nàng ta và Liễu T.ử Yên tướng mạo rất giống nhau, người cũng như tên, vô cùng kiều tiếu vũ mị.
Nhưng rất nhanh ch.óng ta đã phát hiện ra, mục đích thực sự của nàng ta khi đến đây, căn bản không phải là để chăm sóc cho Liễu T.ử Yên.
Mà là để câu dẫn đại ca.
10.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hôm đó ta đến thư phòng tìm đại ca, liền bắt gặp Liễu Hồng Tiếu đang tiến đến để thỉnh giáo đại ca về văn chương bài vở, nàng ta mặc một chiếc áo khoác bằng lụa mỏng tang, trước ng/ực lộ ra một mảng da thịt trắng ngần mềm mại.
Đại ca đang lúc vô cùng lúng túng thì ta bước vào, nhìn thấy ta, đại ca như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình, lập tức chạy đến bên cạnh ta:
“Nam Từ con đến rồi."
Ta nhìn hiểu được ánh mắt của huynh ấy, mỉm cười hướng về phía Liễu Hồng Tiếu cất tiếng chào hỏi:
“Chẳng trách văn chương do người khác viết ra lại không bằng Hồng Tiếu cô nương, là bởi vì bọn họ không có được sự dụng công, cần mẫn như Hồng Tiếu cô nương đây, đêm đã khuya khoắt thế này rồi còn ở đây hướng về phía tỷ phu của mình để cầu giáo nữa chứ."
“Chỉ là, Liễu gia đời đời là danh môn, Từ gia chúng ta cũng là dòng dõi thanh lưu, nếu như bị người ngoài biết được chuyện này, chỉ e sẽ sinh ra hiểu lầm, đối với thanh danh của hai nhà đều không tốt."
“Cô nương vẫn là nên biết tị hiềm một chút thì hơn."
Đối với loại hồ ly tinh trơ tráo này, ta xưa nay chưa bao giờ lưu lại chút tình diện nào.
Liễu Hồng Tiếu bị ta nói cho một trận đến mức khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, khóc lóc chạy thẳng ra ngoài.
Ta quay đầu nhìn sang vị đại ca vẫn còn đang kinh hồn bạt vía:
“Hiện tại có Hồng Tiếu cô nương ở đây, đại ca sống ở trong nội trạch cũng có nhiều điểm bất tiện."
“Chi bằng để ta sai người thu dọn sạch sẽ thư phòng ở ngoại viện, đại ca dọn qua đó mà lưu lại?"
Đại ca liên thanh ứng lời, ta biết, trong lòng huynh ấy gia nhân và quan chức đều là những điều vô cùng quan trọng.
Huynh ấy sẽ không bao giờ vì chút mỹ sắc mà tự tay đoạn tống đi tiền đồ vương lộ và thanh danh của gia tộc mình.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đẹp thì đã bị Bội Nguyệt lay tỉnh.
“Cô nương, xảy ra chuyện lớn rồi, Liễu Hồng Tiếu muốn nhảy lầu kìa."
Giọng nói của Bội Nguyệt có chút gấp gáp.
Ta lập tức tỉnh táo hẳn cả người, hai tỷ muội nhà này sao chẳng có lấy một ai chịu an phận thế này chứ?
Khi ta vội vàng chạy đến ngự viên, Liễu Hồng Tiếu đang ở trên tầng cao nhất của Thưởng Nguyệt Lầu, chỉ mặc độc một chiếc áo lót mỏng manh ôm lấy cây cột mà khóc lóc t.h.ả.m thiết.
“Từ gia các người cậy thế h.i.ế.p người, ta đến đây là để bầu bạn với tỷ tỷ, vậy mà các người lại muốn bôi nhọ, hủy hoại danh tiết của ta."
“Ta rõ ràng là đường đường chính chính tìm tỷ phu để thỉnh giáo văn chương, sao có thể nói ta là kẻ vô liêm sỉ được chứ?
Bị sỉ nhục như thế này, ta thà ch/ết đi cho xong."
Mẫu thân tức giận mắng lớn:
“Được, ngươi ngon thì nhảy xuống đây ngay lập tức cho ta, ta lập tức đi tìm người Liễu gia đến để phát tang cho ngươi."
Ta ngước mắt nhìn nàng ta, lạnh lùng nói:
“Nữ t.ử chân chính hiểu được lễ nghĩa liêm sỉ, có ai lại canh lúc đêm muộn chạy vào phòng tỷ phu không?
Ăn mặc y bất bế thể như vậy, nếu không phải là câu dẫn thì là cái gì?"
“Đừng có vừa muốn làm tiện nhân lại vừa muốn lập bài vị trinh tiết, Từ Nam Từ ta là kẻ không bao giờ biết sợ hãi những lời uy h.i.ế.p."
“Ngươi cứ việc nhảy xuống đi, để xem Liễu gia rốt cuộc là muốn bảo toàn cho vị vị cô gia đang là hồng nhân trước mặt hoàng đế này, hay là muốn bảo toàn cho một đứa thứ nữ có thể vớ đại một nắm ở trong nhà như ngươi?"
Đại khái là thái độ của ta và mẫu thân hoàn toàn không nằm trong dự liệu tính toán của nàng ta, Liễu Hồng Tiếu đờ đẫn cả người ôm lấy cây cột không nói được lời nào.
“Mẫu thân, mẫu thân, cầu xin người hãy làm chủ cho nhi tức ah.
Ta từ nhỏ đã có mối quan hệ vô cùng giao hảo với vị muội muội này, nàng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được đâu."
Liễu T.ử Yên ngồi trên chiếc kiệu mềm vội vã chạy tới.
“Vị muội muội này của ta, là người hiểu rõ đại nghĩa nhất, đoan chắc là không thể làm ra chuyện câu dẫn quan nhân được đâu ah."
Nàng ta khóc lóc kể lể, đột nhiên quay ngoắt ngón tay chỉ thẳng vào mặt ta:
“Mẫu thân, định nhiên là tiểu cô đã vu vạ cho nàng.
Tiểu cô vốn dĩ đã nhìn ta không thuận mắt từ lâu, thế nhưng hiện tại ta đã m/ang t/hai muội ấy không làm gì được ta, nên mới đem toàn bộ ngọn lửa giận trút hết lên đầu muội muội của ta."
5.