Nắng Ấm Sau Tuyết

Chương 9



May mà phương Bắc quanh năm lạnh giá, cả năm cũng khó mà tắm được một lần, nên không dễ bị phát hiện.

 

Hơn nữa trời lạnh thấu xương, kinh nguyệt cũng đến rất ít.

 

Chỉ là lúc bị thương thì phiền phức hơn một chút.

 

Nhưng Cố Vân Tranh rất khoan dung, chưa từng cắt xén lương bổng và khẩu phần của binh sĩ dưới trướng.

 

Ở trong quân tuy nguy hiểm, nhưng mỗi tháng vẫn có chút tiền dư gửi về nhà, đã là cuộc sống không tệ rồi.

 

Cha từng nói với ta: ta đã là cô nương hạnh phúc nhất thiên hạ.

 

Khi đó ta không hiểu, còn tưởng ông đang dỗ dành ta.

 

Bây giờ mới biết.

 

Hóa ra những ngày trước kia ta sống, quả thật là những ngày tháng rất tốt đẹp.

 

Chuyện tiêu tiền, đúng là lần đầu còn lạ, lần hai quen dần, đến lần ba thì không kiềm được nữa.

 

Trong quân doanh, những người đáng thương như Tam Bảo thật sự quá nhiều.

 

Dần dần ta phát hiện, bận rộn cả một ngày, còn phải tự bỏ thêm mấy chục lượng bạc.

 

Hũ tiền mà Cố Vân Tranh chuẩn bị cho ta, ban đầu còn nặng trĩu, sau đó càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng rỗng.

 

Sao lại thế nhỉ?

 

Ta nghi hoặc hỏi Cố Vân Tranh: “Bạc của ta mọc chân chạy mất rồi sao?”

 

Hắn dở khóc dở cười: “Sau này nàng phải giữ c.h.ặ.t tiền một chút, không thì cha nàng ở kinh thành e là phải bán sách để trả nợ cho nàng.”

 

Thế thì không được.

 

Mỗi quyển sách đều là “con ruột” của cha ta.

 

Trong sách còn có “tiểu thiếp” của cha nữa mà.

 

Người ta cứu ngày càng nhiều, nhưng ta lại ngày càng sợ lạnh.

 

Giờ trong lều bắt buộc phải đốt lò sưởi, ra ngoài cũng phải mặc áo bông dày, nếu không sẽ lạnh đến run cầm cập.

 

Hóa ra đây chính là cái gọi là rét buốt mà người thường vẫn nói.

 

Càng gần đến cuối năm, thời tiết càng lạnh.

 

Hàn độc phát tác cũng càng đau đớn như kim châm.

 

Hôm đó Cố Vân Tranh đi tuần tra biên giới, còn đặc biệt dặn dò người cầm kích trông chừng ta, không cho ta lấy quá nhiều m.á.u.

 

Nhưng nghe tiếng rên rỉ đau đớn bên ngoài, lòng ta rất khó chịu.

 

Ta lừa người cầm kích rằng mình đi thay quần áo, rồi lén lấy m.á.u.

 

Khi Cố Vân Tranh quay về, bát rượu lớn đã gần như đầy m.á.u.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Sắc mặt ta trắng bệch, vẫn mỉm cười với hắn: “Cố tướng quân, bát m.á.u này chắc đủ cứu tất cả mọi người rồi.”

 

“Mọi người đều có thể khỏe mạnh đón năm mới…”

 

Nói xong câu đó, trước mắt ta tối sầm, ngất đi.

 

Ta mơ rất nhiều giấc mộng.

 

Mơ thấy Kiến Nguyệt rơi xuống nước, ta gọi mãi không ai tới, chỉ có thể tự mình nhảy xuống cứu người.

 

Nước suýt nữa nuốt chửng ta.

 

Khi ta tỉnh lại, toàn thân nóng như lửa, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng không hạ được.

 

Lại mơ thấy tổ mẫu chỉ vào mũi cha ta, mắng ông bất hiếu, chỉ biết bảo vệ vợ con, không chịu nối dõi tông đường cho nhà họ Thẩm.

 

Bắt ông lập tức đuổi ta — cái “sao chổi” — đi.

 

Cha ta mặc cho bà dùng gậy đ.á.n.h từng cái lên lưng, từng chữ từng câu nói: “Tiếu Đường là con gái của ta.”

 

“Không bảo vệ tốt nó là lỗi của ta, ta tuyệt đối không vứt bỏ nó.”

 

Còn mơ thấy vị hôn phu đầu tiên đến hủy hôn, nhà hắn nói ta là quái thai.

 

Mẹ ta nhảy dựng lên mắng họ: “Đường nhi là bảo bối của nhà ta, là các người không xứng với nó, cút ngay!”

 

Cuối cùng ta mơ thấy Kiến Nguyệt.

 

Nàng nhìn ta đầy lo lắng: “Tỷ tỷ, sau này muội sẽ không đi cùng tỷ đến Hầu phủ nữa.”

 

“Vì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng hỏi ngược lại ta: “Tỷ tỷ nhất định phải gả cho Cố Thế t.ử sao?”

 

“Ừm, hắn rất tốt mà!”

 

Kiến Nguyệt nhẹ nhàng chỉnh lại mấy sợi tóc bên mai cho ta: “Tỷ tỷ, nhất định phải hạnh phúc nhé!”

 

“Nếu tỷ sống không tốt, muội phải làm sao đây.”

 



 

Trong mộng ta đã khóc rất rất nhiều, đến khi tỉnh lại, gối đã ướt đẫm.

 

Trời còn chưa sáng, pháo hoa ngoài xa nổ liên hồi.

 

A!

 

Hóa ra đã là đêm giao thừa rồi, ta đã ngủ suốt hai ngày.

 

Ta nghiêng đầu, thấy Cố Vân Tranh tựa bên giường.

 

Dưới mắt hắn có một mảng thâm đậm, cằm và má mọc đầy râu lún phún.

 

Ta đưa tay ra, khẽ chạm vào.

 

Rất nhám, đau nhè nhẹ như bị kim châm.

 

Nhưng ta lại không nỡ buông tay.

 

Ta sờ rất lâu, ngón tay trượt xuống chạm vào yết hầu nhô lên của hắn, nhẹ nhàng vẽ một vòng trên đó.

 

Thân thể hắn run lên.

 

Hàng mi dày khẽ rung, mắt chưa mở, giọng khàn khàn: “Đừng ỷ mình còn nhỏ mà làm bậy.”

 

“Nàng là trẻ con, ta thì không.”

 

Hắn chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm đối diện với ánh nhìn mờ mịt không hiểu của ta.

 

Một lúc lâu sau, hắn đưa tay che mắt ta lại: “Đường nhi, đừng nhìn ta như vậy.”

 

“Ta là một nam nhân rất bình thường.”

 

Ta ngồi dậy, ghé sát bên má hắn, nhẹ nhàng hôn lên đó.

 

Hắn sững người: “Đường nhi, nàng biết mình đang làm gì không?”

 

Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn: “Mẹ cũng hôn cha như vậy.”

 

“Mẹ thích cha nên mới hôn cha.”

 

“Ta thích ngươi nên mới hôn ngươi.”

 

“Ngốc à, nàng biết thích là gì không?”

 

“Chính là khi ta tỉnh lại, thấy ngươi luôn ở bên cạnh ta, liền cảm thấy rất vui, rất xót, trong lòng cứ ngứa ngáy, căng đầy, như có thứ gì đó sắp tràn ra…”

 

“Được rồi, đừng nói nữa…”

 

Cố Vân Tranh cúi đầu, hôn lên môi ta: “Vẫn là để ta dạy nàng, thế nào là thích, thế nào là hôn…”

 

Hắn hôn đến mức toàn thân ta nóng bừng, không còn thấy lạnh nữa.

 

Ta thấy rất kỳ lạ.

 

“Vì sao ngươi cũng có một ‘cây gậy’?”

 

“Cái gì gọi là ‘cũng’?”

 

“Cố Ánh Hàn cũng có, hắn nói phải đến đêm tân hôn mới lấy ra cho ta xem. Còn của ngươi có thể cho ta xem không?”

 

Cố Vân Tranh nghiến răng: “Quay về ta nhất định sẽ g.i.ế.c hắn.”

 

“Nhưng của ngươi nóng hơn, cũng cứng hơn của hắn.”

 

Cố Vân Tranh bật cười, hôn lên trán ta: “Ngốc à, sau này ta sẽ cho nàng xem, ngày đó sẽ không xa đâu.”

 

“Bây giờ không xem được sao?”

 

“Không được!”

 

“Đàn ông các ngươi sao mà keo kiệt vậy?”

 

“Tiểu tổ tông, nàng đừng hành hạ ta nữa.” Hắn khẽ hôn lên môi ta, “Từ nay về sau, nó chỉ thuộc về một mình nàng, sớm muộn gì nàng cũng sẽ thấy thôi.”

 

Tiếng pháo ngoài trời thật lớn.

 

Nhưng ta chìm trong nụ hôn của hắn, dần dần không còn nghe thấy nữa.