11.
Chuyện như vậy đúng là phong cách của cha tôi. Ông cứ mải miết chữa bệnh cứu người, chỉ để bù đắp cho nỗi day dứt vì năm xưa không cứu được mẹ tôi, chứ không phải vì tiền.
Tôi liếc nhìn bác Liêu, thấy khóe mắt bác hoe đỏ đang nhìn tôi đầy xúc động:
“Tiểu Du, chắc Dực Phong cũng nói với cháu rồi. Sau khi cha cháu mất, bác đã tìm mọi cách hỏi thăm tin tức của cháu và ông nội. Vài năm trước biết được ông cháu từng đến nhà họ Lương nhưng sau đó thì bặt vô âm tín. Gặp được cháu ở Nam Thành lần này… thật sự là chuyện bác chưa từng dám nghĩ tới. Bác hiểu rõ cha cháu đã phải trả giá thế nào để cứu mạng bác. Cháu có thể cho bác một cơ hội, để bác thay ông ấy chăm sóc cháu thật tốt không?”
Tôi cảm thấy hơi luống cuống, không biết phải đối mặt thế nào với tình huống trước mắt.
Năm năm trước cùng ông nội đến nhà họ Lương, đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận lời khám bệnh bên ngoài.
Những năm qua, khi còn ở bên Lương Dự Chu, những bệnh nhân tôi gặp hầu như đều có liên quan đến gia đình họ.
Vì nể tình qua lại, tôi chỉ nhận thù lao mang tính tượng trưng.
Số tiền bảy con số mà tôi nhận từ Triệu Duyệt… Chẳng khác gì là một cách cắt đứt ân oán giữa hai nhà.
Nói trắng ra thì đó là cách Triệu Duyệt dùng để bù đắp cho tôi.
Cha và ông nội tôi đã từng chữa trị cho rất nhiều người, mỗi người trong số họ đều có cách đối mặt với ân tình riêng.
Nhưng chỉ có duy nhất bác Liêu là người suốt bao nhiêu năm qua vẫn luôn nhớ đến cha tôi, nhớ đến tôi và ông nội.
“Cháu đã trưởng thành rồi, có thể tự lo cho mình được rồi, bác ạ.”
Sau vài phút suy nghĩ, tôi nhẹ nhàng từ chối.
May mà họ cũng không ép buộc gì tôi.
Cô út của Liêu Dục Phong gọi người giúp việc đến để sắp xếp thứ tự khám.
“Tiểu Du, nghe Dực Phong nói cháu có ý định mở phòng khám đông y phải không? Cháu đừng áp lực, cứ làm theo lời nó nói, mỗi ngày khám cho năm người, coi như tích lũy thêm kinh nghiệm là được rồi!”
Câu nói này cũng có lý.
Nghĩ đến việc mình là người tự do, muốn về khi nào cũng được, tôi không còn lý do để từ chối nữa.
Nửa tháng sau đó, ngày nào tôi cũng đúng giờ đến nhà họ Liêu khám bệnh.
Nếu Liêu Dục Phong rảnh thì anh ấy sẽ tự lái xe đưa đón tôi; còn nếu bận thì sẽ nhờ cô anh làm tài xế.
Nhiều lần tôi đã nói rằng mình có thể tự đến… Nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.
Ngoài thời gian khám bệnh, tôi thường được em họ của Liêu Dục Phong dẫn đi dạo khắp Nam Thành. Coi như là vừa du ngoạn vừa trải nghiệm cuộc sống mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
12.
Cùng thời điểm đó, Lương Dự Chu đã đợi tôi ở ngôi làng nhỏ suốt nhiều ngày.
Hai năm trước, anh đã tiếp quản phần lớn công việc trong công ty.
Vì tín hiệu ở làng quê quá kém nên mấy hôm nay nhân viên công ty không thể liên lạc được với anh. Bất đắc dĩ, họ mới gọi điện cho Triệu Duyệt.
Vì sức khỏe của cha của Lương Dự Chu yếu nên gần như đã chuyển hẳn vào viện dưỡng lão. Biết chuyện con trai làm, ông lập tức sai người đến làng đón anh trở về.
“Nói với nó nếu còn không chịu về thì tôi sẽ cách chức nó khỏi công ty, thu hồi toàn bộ cổ phần của nó! Hồi trước thì không lo, bây giờ lại bày ra cái trò si tình này cho ai xem?!”
Trợ lý đến nơi theo đúng địa chỉ, trước mắt là cảnh tượng Lương Dự Chu ngồi im lặng trước cửa nhà tôi, vẻ mặt tàn tạ và tuyệt vọng.
“Tổng giám đốc Lương, chúng ta về thôi ạ, công ty còn nhiều việc đang chờ anh xử lý lắm.”
Trợ lý vừa truyền đạt lời ông Lương, vừa kiên nhẫn khuyên nhủ.
Lương Dự Chu quay đầu lại, nhìn ngôi nhà đã nhiều năm không có người ở, giọng khàn đặc: “Đi thôi.”
13.
Ngày hôm sau khi Lương Dự Chu rời đi, tôi cùng Liêu Dục Phong quay lại ngôi làng nhỏ.
Vừa xuống xe, cô hàng xóm nhìn kỹ một hồi mới nhận ra tôi, lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Tiểu Du à, hai ông cháu đi lâu quá rồi đó! Mà này, mấy hôm trước có một cậu thanh niên cứ đứng chờ trước cửa nhà cháu mãi, cháu có biết là ai không?”
Nghe cách cô tả, tôi biết ngay người đó là Lương Dự Chu.
“Cháu không biết đâu, chắc là tìm nhầm người rồi ạ.”
Tôi lại chuyện trò vài câu với cô hàng xóm rồi mới mở cánh cổng sân đã đóng bụi suốt bao năm.
Nhà cửa lâu ngày không ai chăm nom, hư hỏng nặng, không thể ở được nữa.
Tôi chỉ định thu dọn mấy thứ cần thiết, dọn sơ lại rồi rời đi.
Liêu Dục Phong đi một vòng kiểm tra các phòng, rồi gợi ý: “Nhà này thiết kế cũng đẹp đấy chứ, hay để tôi gọi người đến sửa sang lại? Sau này em nhớ nhà thì có thể về đây ở mấy hôm cho khuây khỏa.”
Trước đó, anh ấy từng chê nơi này hẻo lánh, nhất quyết không để tôi quay về một mình. Vậy mà giờ nhìn cảnh sắc nơi đây, Liêu Dục Phong lại thay đổi suy nghĩ.
“Để sau đi. Mở phòng khám đông y còn chưa biết tốn bao nhiêu tiền, đợi tôi ổn định tài chính rồi sẽ sửa sang lại, coi như là chuẩn bị chỗ để sau này dưỡng già.”
Thấy anh ấy có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, tôi hiểu ngay ý định anh muốn giúp tôi sửa nhà.
Nhưng tôi không đáp lại.