Cha ta vốn là thương nhân, trên người lúc nào cũng phảng phất mùi bạc tiền, trong triều chẳng có ai chống lưng, trong tộc cũng không một người làm quan.
Ấy vậy mà ông vẫn có thể gả ta vào phủ Vệ Quốc công, tất cả chỉ nhờ đúng một thứ — tiền.
Vệ Quốc công Cơ Bá Ung trấn giữ biên cương phía tây suốt mười hai năm, từng đ.á.n.h bảy trận lớn, trận nào cũng thắng, đ.á.n.h đến mức quân Tây Lương hễ nhìn thấy quân kỳ mang chữ “Cơ” là quay đầu bỏ chạy.
Triều đình năm nào cũng ban thưởng vẻ vang, nhưng quân lương thì năm nào cũng lần lữa chậm trễ.
Cha ta lấy ba mươi vạn lượng bạc làm của hồi môn, đổi cho ta một danh phận chính thê trong phủ Quốc công.
Bên ngoài gọi là liên hôn, nhưng người sáng mắt đều hiểu, Vệ Quốc công thiếu tiền nuôi quân, còn con gái nhà buôn thì nhờ bạc mà bước lên ngưỡng cửa danh môn.
Hôn sự vừa định xong, đại ca ta tức đến mức đập mạnh bàn tính xuống bàn, chỉ thẳng vào mặt cha mà mắng: “Ba mươi vạn lượng chỉ để mua một vị trí chính thê, rốt cuộc cha đang gả con gái hay đang làm một vụ mua bán?”
Cha ta chậm rãi nhặt lại bàn tính, thong thả gảy hai hạt châu: “Làm ăn bình thường cũng chẳng lời được như thế đâu.”
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Một khi treo được tấm biển phủ Quốc công lên, thuyền vận lương của nhà ta sau này đi đường sẽ khỏi phải nhét bạc cho đám quan lại ven đường nữa.”
Nói xong, ông quay sang nhìn ta, khi cười, những nếp nhăn trên mặt chụm cả lại, trông chẳng khác nào một pho Phật Di Lặc biết tính toán.
“A Diêu, cha con không có bản lĩnh gì lớn, cũng không cho con được thứ cao sang khác, chỉ có bạc thôi.”
“Sau này vào phủ Quốc công, con phải nhớ kỹ một câu.”
“Tiền chỉ có giá trị khi được tiêu ra đúng chỗ, còn cứ nắm c.h.ặ.t trong tay thì chẳng khác nào một cục sắt vô dụng.”
Ta khắc câu ấy vào tận xương tủy.
Ngày thành thân, sính lễ đỏ rực kéo dài suốt mười dặm, từ bến vận lương trải thẳng đến cổng phủ Quốc công.
Lụa là phủ kín ba con phố như t.h.ả.m đỏ, người kéo đến xem chen chúc đến mức không còn lọt nổi một khe hở.
Dân chúng kinh thành bàn tán ầm ĩ, có người nói bạc của nhà họ Tuân nếu chất lại có thể xây được nửa đoạn tường thành.
Có người nói Quốc công gia chịu cưới con gái nhà buôn chẳng qua là vì quân lương.
Cũng có người bảo tân nương dung mạo không tệ, chỉ tiếc xuất thân thấp hơn một chút.
Ta ngồi trong kiệu hoa, nghe rõ từng lời truyền vào tai, trong lòng lại chẳng thấy tức giận.
Bọn họ nói đều là sự thật, đã là sự thật thì có gì đáng để nổi nóng đâu.
Lúc bái đường, Quốc công gia mặc một thân hỉ phục đỏ sẫm, dáng người rất cao, bờ vai cũng rộng, đứng bên cạnh ta chẳng khác nào một bức tường thành.
Có lẽ đây là lần đầu tiên chàng mặc kiểu y phục này, cả người cứng đờ, trông vô cùng không quen.
Đến lúc hành lễ, ngay cả cánh tay của chàng cũng cứng như khúc gỗ.
Bái trời đất xong lại bái cao đường.
Công công ngồi ở vị trí chủ tọa, thần sắc bình thản, chỉ khẽ gật đầu xem như nhận lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà bà đã qua đời từ lâu, trên chiếc ghế trống bên cạnh chỉ đặt bài vị của bà.
Sau khi ta được đưa vào động phòng, chàng lập tức ngồi xuống bên bàn, mở công văn ra xem.
Nến đỏ cháy sáng, rèm hỷ buông thấp, ta một mình đội khăn voan ngồi trên giường, ngửi mùi lạc và táo đỏ đầy phòng, bụng bắt đầu réo lên từng hồi.
Ta chờ suốt một canh giờ, chàng vẫn không hề có ý định bước đến vén khăn.
Thế là ta tự tay vén lên.
Chàng quay đầu nhìn ta một cái, ánh mắt dừng trên mặt ta chừng hai giây, rồi lại cúi xuống tiếp tục xem công văn.
“Tuân thị, việc trong phủ sau này giao cho nàng.”
“Sổ sách đặt ở giá thứ ba trong thư phòng, quản sự tên Trang thúc, có gì chưa rõ thì cứ hỏi ông ấy.”
“Sáng sớm ngày kia ta phải trở lại biên cương, tối nay nàng nghỉ sớm đi.”
Ta nhìn nghiêng gương mặt chàng lúc lật công văn, thầm nghĩ thôi vậy, ít nhất khuôn mặt này cũng không đến nỗi khiến người ta khó chịu.
Đêm đó, chàng ngủ ở thư phòng.
Còn ta thì một mình ăn sạch cả bàn lạc.
Năm đầu tiên sau khi gả sang, gần như chẳng có chuyện gì đáng nói.
Quốc công gia dẫn quân đóng ở biên cương phía tây, cả năm về kinh chưa quá hai ba lần.
Mà dù có về, chàng cũng chỉ là vào cung yết kiến hoàng thượng, đến Bộ Binh nộp công văn, mọi việc đều vội vàng, ở lại hai đêm rồi lập tức rời đi.
Chàng đối với ta rất khách khí, lời nói ngắn gọn, giao việc xong liền quay lưng, chẳng khác gì đang đối đãi với một quản sự trong phủ.
Ta lại thấy như vậy cũng khá dễ chịu.
Dù sao việc nội phủ chàng đã sớm giao toàn bộ cho ta, tiền bạc điều phối cũng đều qua tay ta.
Ba mươi vạn lượng của hồi môn được ta xoay vòng sinh lời rồi lại phân bổ ra ngoài, từ trong ra ngoài, phủ Quốc công đều được ta chăm chút đâu ra đấy.
Phủ Quốc công truyền qua bốn đời, nghe thì uy phong lẫy lừng, nhưng gia sản thực ra đã mỏng đi từ lâu.
Khi lão Quốc công còn sống, trong phủ vẫn miễn cưỡng giữ được thể diện bên ngoài.
Đến đời Cơ Bá Ung, chỉ riêng chuyện đ.á.n.h trận đã tiêu hao hơn nửa gia sản.
Chút tổ sản còn lại, muốn nuôi mấy trăm hạ nhân cũng đã vô cùng chật vật.
Sau khi ta đến, việc đầu tiên là rà soát toàn bộ chi tiêu trong phủ.
Khoản nào nên cắt thì cắt, chỗ nào nên tiết kiệm thì tiết kiệm.
Ta lại tính toán lại sản lượng của mấy trang viên do Trang thúc quản lý, đồng thời nối lại các mối quan hệ vận lương trước kia.