Nắng Hạ Không Phai

Chương 13



Chương 13

a love letter to you

Khương Di và Chu Úc Đinh một trước một sau, giẫm lên tiếng chuông báo giờ tự học buổi tối bước vào phòng học.

Học sinh trường Trung học Phụ thuộc đều tương đối tự giác, giờ này trong lớp đã yên tĩnh trở lại. 

Thấy hai người họ đồng thời xuất hiện, mọi người không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo vài phần mập mờ hóng hớt.

Cũng chẳng trách họ nghĩ nhiều, tuy rằng trường Trung học Phụ thuộc nghiêm cấm yêu sớm, nhưng trên thực tế chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học, rất nhiều giáo viên đều nhắm mắt làm ngơ. 

Chẳng hạn như cặp đôi Trần Trạch và Từ Giai cùng lớp, thành tích của cả hai luôn ổn định trong top một trăm của khối, ngày nào cũng cùng nhau vào lớp, mọi người đều ngầm hiểu với nhau, ngay cả thầy Tề Kiện cũng chẳng buồn nói gì.​”Ăn nhanh lên đi.

Triệu Càn Khôn đang lôi bài tập từ trong hộc bàn ra, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chu Úc Đinh lạnh mặt, bước chân đi về chỗ ngồi còn nhanh hơn ngày thường vài phần. Mà ở ngay sau lưng cậu, còn có một “cái đuôi nhỏ” lững thững đi theo.​…

Chẳng biết Chu Úc Đinh đã làm gì người ta, mà lúc này hai bên má của thiếu nữ trắng ngần lại ửng lên những vệt hồng, trông vừa e thẹn vừa giống như vừa bị ai đó bắt nạt một trận.​Thật ra ngay từ hôm đầu tiên hai người nhắn tin WeChat với nhau là cậu đã đoán được Khương Di có chuyện rồi, lúc đầu định trêu cô một chút, nào ngờ sau đó chờ cô nàng này mở miệng còn khó hơn cả chờ mưa sao băng.

Trong đầu Triệu Càn Khôn bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, cậu ta dùng khuỷu tay thúc thúc Võ Lập, bảo: “Cậu có thấy nhìn anh Úc với bạn học Tiểu Khương thế này trông khá là có tướng phu thê không?”​Cậu thầm chửi một câu vô dụng ở trong lòng, ăn đồ của người ta, uống đồ của người ta, đừng nói chứ trông thế này thật sự có chút giống như đang được “bao nuôi” vậy.

“Phu thê cái rắm, tế bào yêu đương của anh Úc chết sạch rồi, thuộc cái thể chất cô độc cả đời, hiểu chưa? Với lại, anh Úc không thích con gái Kinh Thị, chẳng lẽ cậu không biết à?” Võ Lập vừa đặt mua xong đồ ăn vặt cho bạn gái trên mạng, lúc ngẩng đầu lên cũng ngẩn ra một chút, liền đổi giọng: “Hình như… trông cũng có nét xứng đôi thật.”​Chẳng mấy chốc, cô đã chuẩn bị xong một bản hợp đồng lao động phiên bản giản lược, phần tiền lương cô dự định ngày mai mới điền vào.

Triệu Càn Khôn cười vô cùng gian xảo: “Hôm nay anh Úc cá cược với tớ rồi, nếu cậu ấy mà thích bạn học Tiểu Khương thì phải gọi tớ bằng bố đấy.”​”

“Đù, chơi lớn vậy à, thế cậu ấy có thể gọi tớ một tiếng mẹ không?”​”

…​”

Trong lúc hai người họ đang thì thầm to nhỏ với nhau, Chu Úc Đinh đã về tới chỗ ngồi. 

Vị đại thiếu gia này vừa ngồi xuống liền tùy ý duỗi dài đôi chân, kéo khóa áo đồng phục ra. Cảm thấy có chút khát nước, cậu liền một hơi tu sạch nửa chai nước khoáng.​Với lại, anh Úc không thích con gái Kinh Thị, chẳng lẽ cậu không biết à?

Cổ của thiếu niên thon dài và trắng trẻo, bởi vì động tác uống nước quá vội vã, có vài giọt nước theo khóe môi chảy xuống, làm ướt đẫm phần yết hầu góc cạnh.​Tiếp sau đó là một vài hình ảnh mờ mịt, cậu bị Khương đại tiểu thư dùng tiền ném vào người, dùng vàng ném vào người, rồi dùng cả xe Rolls-Royce để đè người, quả thực còn ma mị hơn cả văn học viễn tưởng.

Ánh mắt Triệu Càn Khôn đầy mập mờ: “Anh em, hỏa khí lớn thế, không phải là bị bạn học Tiểu Khương thả thính đấy chứ?”​trông cũng có nét xứng đôi thật.

Chu Úc Đinh tặng cho cậu ta một ánh mắt sắc như dao cạo, Triệu Càn Khôn liền cười hì hì: “Tuổi trẻ ấy mà, ai chẳng có lúc không chịu nổi thính. Nói mau, cậu đã làm gì người ta rồi, nhìn bạn học Tiểu Khương mặt đỏ bừng lên kìa —”​Hai bên má phấn hồng mềm mại bị cậu véo chặt, làn da thiếu nữ vốn dĩ mỏng manh nên khi cậu buông tay ra, trên mặt đã đỏ ửng lên một mảng lớn.

“Biến —” Chu Úc Đinh đá một chân dài vào chân cậu ta: “Bớt đoán mò đi. Mà sao thế, trưa nay cậu chẳng phải còn chắc mẩm người ta yêu thầm cậu cơ mà?”​Giờ đây trong đầu cậu lúc thì là giá trị cực trị của hàm số, lúc lại là câu nói “Tớ muốn bao (nuôi) cậu” của Khương Di, quả thực là tra tấn đầu óc.

Tốc độ lật mặt của Triệu Càn Khôn nhanh đến mức có thể sánh ngang với tốc độ lật sách: “Thì tại lúc đó tớ chưa tự biết lượng sức mình thôi. Tớ đã suy nghĩ kỹ lại rồi, những hành vi kỳ quặc đó của bạn học Tiểu Khương, thay vì nói là yêu thầm tớ thì chi bằng nói là yêu thầm cậu còn hợp lý hơn. Hơn nữa, tớ nghĩ rồi, tớ không thể phụ lòng nữ thần của mình được.”​” Võ Lập vừa đặt mua xong đồ ăn vặt cho bạn gái trên mạng, lúc ngẩng đầu lên cũng ngẩn ra một chút, liền đổi giọng: “Hình như…

Đúng vậy, Triệu Càn Khôn có một nữ thần, nữ thần của cậu ta học ở trường Nhất Trung. Ngày nào Triệu Càn Khôn cũng nhắn tin chúc buổi sáng, buổi trưa, buổi tối cho người ta, một năm 365 ngày hỏi han ân cần chưa từng vắng mặt buổi nào, xứng đáng là một chiếc lốp dự phòng cần mẫn số N.​Khương Di không biết hoạt động nội tâm của cậu lại phong phú đến thế, cô trực tiếp nhét cả thuốc lẫn nước vào tay cậu.

Chu Úc Đinh thầm nghĩ: Khương Di không phải yêu thầm tớ, cô ấy là đang muốn bao (nuôi) tớ thì có.​Cánh cửa nhỏ dẫn lên sân thượng tòa nhà Tri Hành ngày thường đều bị khóa, chỉ có ngày thứ Sáu vì phải tổng vệ sinh nên mới mở ra.

Triệu Càn Khôn vỗ vỗ vai cậu bạn thân: “Cơ hội thoát ế ngay trước mắt rồi, tiến một bước là hạnh phúc, lùi một bước là cô đơn. Cố lên nhé, cho tớ một cơ hội được làm bố cậu nào.”​Chiếc điện thoại trong túi áo đồng phục khẽ rung lên một cái, cô liền móc ra xem.

Võ Lập yếu ớt xen vào một câu: “Tớ làm mẹ được không?”​Tớ đã suy nghĩ kỹ lại rồi, những hành vi kỳ quặc đó của bạn học Tiểu Khương, thay vì nói là yêu thầm tớ thì chi bằng nói là yêu thầm cậu còn hợp lý hơn.

Chu Úc Đinh suýt chút nữa là viết luôn hai chữ “ghét bỏ” lên trên mặt, mắng: “Hai đứa thiểu năng.”​”

…​Chu Úc Đinh suýt chút nữa là viết luôn hai chữ “ghét bỏ” lên trên mặt, mắng: “Hai đứa thiểu năng.

Ngồi viết được vài bài toán, trong lòng Chu Úc Đinh giống như có một cục tức nghẹn lại, thế nào cũng thấy không thoải mái.​Hóa ra lại bị giáo viên gọi đi, trách không được lúc tan học không thấy cậu đâu.

Vừa nãy lúc cậu và Khương Di đang nói chuyện ở hành lang thì tiếng chuông vào lớp vang lên nên đành phải ngắt quãng. Giờ đây trong đầu cậu lúc thì là giá trị cực trị của hàm số, lúc lại là câu nói “Tớ muốn bao (nuôi) cậu” của Khương Di, quả thực là tra tấn đầu óc.​Khương Di ngoan ngoãn đáp: “Không làm gì cả, chỉ giật lấy bức ảnh của tớ, bắt chủ nhật này tớ phải đi chơi với cậu ta một ngày.

Chu Úc Đinh mò điện thoại ra, giấu dưới cuốn sách rồi gửi tin nhắn cho Khương Di: 【Chiều mai có rảnh không? Nói chuyện chút?】​Khương Di cảm thấy mấy ngày nay độ thiện cảm của mình trước mặt Chu Úc Đinh cũng đã tích lũy kha khá, vừa vặn có thể nói cho cậu nghe chuyện về Khương Vũ.

Sau khi trở về chỗ ngồi, bụng Khương Di cứ liên tục kêu réo rắt. Cũng may là Chu Thiên Tình đã mua cho cô một phần hamburger, vì quá đói nên Khương Di đành phải dựng cuốn sách lên che mặt rồi lén lút ăn. 

Chiếc điện thoại trong túi áo đồng phục khẽ rung lên một cái, cô liền móc ra xem.​π không nói đạo lý: 【???

Nhìn rõ người gửi tin nhắn, Khương Di có chút chột dạ. 

Cô xưa nay vốn là học sinh ngoan ngoãn, quy quy củ củ chưa từng ăn vụng hay nghịch điện thoại trong giờ học, vậy mà hôm nay lại một lúc vi phạm cả hai điều kỷ luật.​Võ Lập yếu ớt xen vào một câu: “Tớ làm mẹ được không?

Khương Di vùi đầu xuống thấp hơn nữa, cẩn thận trả lời: 【Nói chuyện gì cơ?】​Nói mau, cậu đã làm gì người ta rồi, nhìn bạn học Tiểu Khương mặt đỏ bừng lên kìa —”

π không nói đạo lý:​Cảm thấy có chút khát nước, cậu liền một hơi tu sạch nửa chai nước khoáng. 【??? Cậu bảo nói chuyện gì, câu chuyện mới nói được một nửa, cậu định làm người ta tò mò đến chết đấy à.】​Một chủ đề nhàm chán như vậy mà Chu Úc Đinh cũng tiếp lời được, cậu trả lời một cách vô cùng dửng dưng: “Ừm, từ nhỏ đã quen sống khổ rồi, không có mấy cái tật xấu đó.

π không nói đạo lý:​Ngồi viết được vài bài toán, trong lòng Chu Úc Đinh giống như có một cục tức nghẹn lại, thế nào cũng thấy không thoải mái. 【Tất nhiên là nói về chuyện… cậu muốn bao (nuôi) tớ rồi.】​Đúng rồi, tớ có cái này muốn đưa cho cậu, hy vọng cậu nhất định phải nhận lấy.

Không ăn gừng:​Lời này vừa nói xong, cả hai người đều ngẩn ra. 【Được nha được nha, chiều mai gặp nhé.】​”

Ngày mai đã là thứ Sáu rồi, chuyện lấy lại bức ảnh không thể tiếp tục kéo dài được nữa. 

Khương Di cảm thấy mấy ngày nay độ thiện cảm của mình trước mặt Chu Úc Đinh cũng đã tích lũy kha khá, vừa vặn có thể nói cho cậu nghe chuyện về Khương Vũ.​”

Khương Di gửi thêm cho Chu Úc Đinh một chiếc nhãn dán chú mèo con [ngoan ngoãn gật đầu], ngay sau đó, đầu dây bên kia cũng gửi lại một chiếc nhãn dán.​π không nói đạo lý: [rua* đầu mèo của cậu.

π không nói đạo lý: ​Chu Úc Đinh mò điện thoại ra, giấu dưới cuốn sách rồi gửi tin nhắn cho Khương Di: 【Chiều mai có rảnh không?[rua* đầu mèo của cậu.]​】

*rua: xoa đầu, v**t v*, nựng má​”

…​Khương Di mỉm cười: “Không sao đâu, thế thì chúc cậu cuối tuần vui vẻ nha, tuần sau gặp lại.

Tối hôm đó, sau khi hoàn thành bài tập, Khương Di đã thức đêm để tải một mẫu hợp đồng trên mạng về rồi in ra. 

Cô từ nhỏ đã sống cạnh Chương Tịnh, tuy chưa từng tự tay viết hợp đồng bao giờ nhưng loại chuyện này ít nhiều cũng có biết đôi chút. 

Chẳng mấy chốc, cô đã chuẩn bị xong một bản hợp đồng lao động phiên bản giản lược, phần tiền lương cô dự định ngày mai mới điền vào.​”Chưa, tớ vừa mới từ văn phòng lão Tề ra.

Bận rộn một hồi như vậy, mãi đến hai giờ sáng cô mới được nằm xuống giường.​”Đù, chơi lớn vậy à, thế cậu ấy có thể gọi tớ một tiếng mẹ không?

Ở bên kia, Chu Úc Đinh đêm nay cũng chẳng mấy dễ chịu. Chu đại thiếu gia nằm mơ thấy một giấc mơ vô cùng kỳ quặc. 

Trong mơ, Khương Di cầm một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp, đỏ mặt nhỏ giọng bảo cậu: “Chủ nhật này tớ muốn bao cậu một ngày.”​Chu Úc Đinh cụp mắt xuống, trên mặt lộ rõ vẻ không biết là có tình nguyện hay không, nhưng dẫu sao cái miệng cũng không nỡ bác bỏ lòng thành của cô gái nhỏ.

Tiếp sau đó là một vài hình ảnh mờ mịt, cậu bị Khương đại tiểu thư dùng tiền ném vào người, dùng vàng ném vào người, rồi dùng cả xe Rolls-Royce để đè người, quả thực còn ma mị hơn cả văn học viễn tưởng.​Khương đại tiểu thư, bộ não của cậu được cấu tạo bằng cái gì thế hả?

Cái giá phải trả cho việc bị ném tiền vào người suốt cả đêm trong mơ là sáng hôm sau lúc Chu Úc Đinh thức dậy, cậu phát hiện cổ họng mình đau rát như nuốt phải lưỡi dao, đầu óc cũng nặng trĩu, may mà không bị sốt.​Bận rộn một hồi như vậy, mãi đến hai giờ sáng cô mới được nằm xuống giường.

Các tiết học buổi sáng và buổi chiều trôi qua rất nhanh. 

Lúc năm giờ chiều vang chuông tan học, Chu Thiên Tình vừa thu dọn cặp sách vừa bảo: “Tối nay tớ phải cùng bố mẹ về quê tảo mộ, tớ xin nghỉ tiết tự học buổi tối rồi, nên không thể ăn cơm cùng A Di được đâu nha.”​Chu Úc Đinh hít một hơi thật sâu, dán chặt mắt vào vành tai đang đỏ ửng lên của cô gái nhỏ nhìn một lúc, bàn tay cậu khựng lại giữa không trung, dường như đang do dự không biết có nên nhận lấy bức “thư tình” này hay không.

Khương Di mỉm cười: “Không sao đâu, thế thì chúc cậu cuối tuần vui vẻ nha, tuần sau gặp lại.”​Triệu Càn Khôn vỗ vỗ vai cậu bạn thân: “Cơ hội thoát ế ngay trước mắt rồi, tiến một bước là hạnh phúc, lùi một bước là cô đơn.

“Tuần sau gặp nhé, thiên thần nhỏ A Di.”​Vừa nãy lúc cậu và Khương Di đang nói chuyện ở hành lang thì tiếng chuông vào lớp vang lên nên đành phải ngắt quãng.

Hôm nay là thứ Sáu, học sinh đều có tâm lý tương đối buông lỏng, vừa tan học là đã túm năm tụm ba lao ra ngoài. 

Người thì rủ nhau ra quán nét cày game, người thì đi ăn uống ở cổng phía Đông, cũng có những kẻ táo tợn bàn nhau bùng luôn tiết tự học buổi tối để ra bờ biển chơi.​Chu Úc Đinh “ừm” một tiếng: “Tớ không kén ăn.

Chẳng mấy chốc phòng học đã chẳng còn lại mấy người. 

Khương Di viết xong bài tập Toán, ngẩng đầu lên thì phát hiện vị trí phía trước không biết đã trống không từ lúc nào, nhìn lại điện thoại cũng chẳng thấy Chu Úc Đinh gửi tin nhắn WeChat nào cho cô.​Ăn xong hoành thánh, Khương Di từ trong cặp sách móc ra hai hộp thuốc đưa qua: “Cái này cho cậu này, lúc trưa tớ nghe Triệu Càn Khôn bảo hình như cậu bị cảm rồi.

Dù sao hiện tại thời gian vẫn còn sớm, Khương Di quyết định đi ra cổng phía Đông một chuyến. 

Bản hợp đồng kia đang được cô kẹp tạm trong sách, trông có vẻ hơi tùy tiện, vẫn nên dùng một chiếc túi đựng tài liệu bọc lại thì nhìn sẽ chính thức hơn.​Khương Di đi vào một cửa hàng văn phòng phẩm, ngặt nỗi hôm nay túi đựng tài liệu đã bán hết sạch, ngược lại phong bì thư thì còn dư lại khá nhiều, thế là cô liền tùy tiện cầm một chiếc ra tính tiền.

Dòng người ở cổng phía Đông đông đúc, chen chúc xô đẩy nhau. 

Khương Di đi vào một cửa hàng văn phòng phẩm, ngặt nỗi hôm nay túi đựng tài liệu đã bán hết sạch, ngược lại phong bì thư thì còn dư lại khá nhiều, thế là cô liền tùy tiện cầm một chiếc ra tính tiền.​Tớ đúng là có gặp chút chuyện khó khăn, cuối tuần này cậu có thể đi cùng tớ đến một nơi được không?

Cô đi dạo vòng quanh một lát, mua chút đồ ăn thì vừa vặn cuộc gọi thoại từ Chu Úc Đinh reo lên.​*rua: xoa đầu, v**t v*, nựng má

“Đang ở đâu đấy?”​…

Giọng Chu Úc Đinh không cao lắm, âm thanh phát ra từ dây thanh quản pha chút giọng mũi càng thêm phần trầm thấp, truyền qua ống nghe mang theo một cảm giác lành lạnh.​Tối hôm đó, sau khi hoàn thành bài tập, Khương Di đã thức đêm để tải một mẫu hợp đồng trên mạng về rồi in ra.

Khương Di không tự chủ được mà đứng thẳng lưng lên, đáp: “Tớ đang ở cổng phía Đông, sẽ về trường ngay đây.”​Mà sao thế, trưa nay cậu chẳng phải còn chắc mẩm người ta yêu thầm cậu cơ mà?

“Ừm, lên sân thượng tòa nhà Tri Hành đi.”​”

Cánh cửa nhỏ dẫn lên sân thượng tòa nhà Tri Hành ngày thường đều bị khóa, chỉ có ngày thứ Sáu vì phải tổng vệ sinh nên mới mở ra. 

Khương Di xách theo đồ đạc, một hơi leo thẳng lên sân thượng, vừa đẩy cánh cửa nhỏ ra, một bóng dáng cao ráo, đĩnh đạc đã đập ngay vào mắt cô.​”Biến —” Chu Úc Đinh đá một chân dài vào chân cậu ta: “Bớt đoán mò đi.

Lúc này đúng vào buổi hoàng hôn, mặt trời đang lặn dần ở rìa giữa các tòa nhà dạy học, ráng chiều đỏ rực nhuộm thắm cả một khoảng trời thành những sắc màu rực rỡ.​”

Chu Úc Đinh đứng ngược sáng, toàn thân cậu như được mạ lên một lớp hào quang vàng óng ánh. Gió trên sân thượng rất lớn, tà áo đồng phục và ống quần của cậu bị thổi tung bay phần phật, lúc cậu quay đầu nhìn lại, khẽ hất cằm lên một chút.​Sau khi trở về chỗ ngồi, bụng Khương Di cứ liên tục kêu réo rắt.

Khương Di có một khoảnh khắc thẫn thờ, đến khi phản ứng lại được thì có chút lúng túng. 

Cô rũ mắt bước đến gần, hỏi: “Cậu đã ăn tối chưa?”​”

“Chưa, tớ vừa mới từ văn phòng lão Tề ra.”​”

Hóa ra lại bị giáo viên gọi đi, trách không được lúc tan học không thấy cậu đâu.​”Một quán nét ở gần trạm tàu điện ngầm đường Hà Hải.

Khương Di giơ giơ chiếc túi nilon trong tay lên: “Tớ có mua hai phần hoành thánh này, tụi mình cùng ăn đi.”​”Tuần sau gặp nhé, thiên thần nhỏ A Di.

Chu Úc Đinh cụp mắt xuống, trên mặt lộ rõ vẻ không biết là có tình nguyện hay không, nhưng dẫu sao cái miệng cũng không nỡ bác bỏ lòng thành của cô gái nhỏ. 

Trên sân thượng có vài bộ bàn ghế bỏ hoang, Chu Úc Đinh xắn tay áo lên, ba chân bốn cẳng xếp chúng lại với nhau, một chiếc bàn ăn dã chiến liền được hình thành.​Cái giá phải trả cho việc bị ném tiền vào người suốt cả đêm trong mơ là sáng hôm sau lúc Chu Úc Đinh thức dậy, cậu phát hiện cổ họng mình đau rát như nuốt phải lưỡi dao, đầu óc cũng nặng trĩu, may mà không bị sốt.

Hoành thánh nhân thịt tươi, vỏ mỏng nhân đầy đặn, một miếng là vừa vặn một quả.​Gương mặt cô gái nhỏ trắng ngần, trông vừa mềm mại vừa dễ bị bắt nạt, hèn chi lại bị kẻ xấu nhắm vào.

Mấy ngày nay hai người ăn cơm cùng nhau cũng đã thành thói quen, Khương Di tách đôi chiếc đũa dùng một lần rồi cọ sát vài cái, bảo: “Tớ dặn chủ quán không cho ớt và hành rồi, gừng tỏi cũng không bỏ vào, cậu ăn có quen không?”​Không khí bỗng chốc rơi vào một trận im lặng kéo dài, toàn bộ sân thượng dường như chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.

Chu Úc Đinh “ừm” một tiếng: “Tớ không kén ăn.”​Bản hợp đồng kia đang được cô kẹp tạm trong sách, trông có vẻ hơi tùy tiện, vẫn nên dùng một chiếc túi đựng tài liệu bọc lại thì nhìn sẽ chính thức hơn.

Khương Di ngẫm nghĩ, hình như đúng là như vậy thật. 

Mỗi ngày ăn trưa cùng nhau, mọi người ít nhiều gì cũng đều sẽ bỏ lại mấy món mình không thích, nhưng Chu Úc Đinh thì không, khay thức ăn của cậu lần nào cũng sạch trơn, thực hiện vô cùng triệt để chiến dịch “ăn sạch đĩa”.​Khương Di có một khoảnh khắc thẫn thờ, đến khi phản ứng lại được thì có chút lúng túng.

Khương Di nhìn cậu, nhận xét: “Cậu đúng là không kén ăn thật đấy, dễ nuôi ghê.”​”

Một chủ đề nhàm chán như vậy mà Chu Úc Đinh cũng tiếp lời được, cậu trả lời một cách vô cùng dửng dưng: “Ừm, từ nhỏ đã quen sống khổ rồi, không có mấy cái tật xấu đó.”​”

Lời này vừa nói xong, cả hai người đều ngẩn ra.​Cô từ nhỏ đã sống cạnh Chương Tịnh, tuy chưa từng tự tay viết hợp đồng bao giờ nhưng loại chuyện này ít nhiều cũng có biết đôi chút.

Khương Di kinh ngạc, gia cảnh nhà Chu Úc Đinh giàu có đến mức nào cô đã được nghe Chu Thiên Tình kể qua rồi, một người như cậu mà lúc nhỏ cũng từng có cuộc sống không tốt sao? 

Tuy rằng chỉ mới nghe được một chút, nhưng cô cảm giác như mình vừa nhìn thấy được một góc của một tảng băng chìm đầy bí ẩn.​Lúc này đúng vào buổi hoàng hôn, mặt trời đang lặn dần ở rìa giữa các tòa nhà dạy học, ráng chiều đỏ rực nhuộm thắm cả một khoảng trời thành những sắc màu rực rỡ.

Chu Úc Đinh có chút mất tự nhiên mà sờ sờ sau gáy, cậu rất hiếm khi kể chuyện của mình cho người khác nghe, hôm nay cứ như bị ma xui quỷ khiến thế nào, ở trước mặt cô nàng này cái miệng lại chẳng có chút khóa nào cả.​Chu Úc Đinh đứng ngược sáng, toàn thân cậu như được mạ lên một lớp hào quang vàng óng ánh.

“Ăn nhanh lên đi.” Cậu giục.​Nhìn rõ người gửi tin nhắn, Khương Di có chút chột dạ.

Ăn xong hoành thánh, Khương Di từ trong cặp sách móc ra hai hộp thuốc đưa qua: “Cái này cho cậu này, lúc trưa tớ nghe Triệu Càn Khôn bảo hình như cậu bị cảm rồi.”​Khương Di giơ giơ chiếc túi nilon trong tay lên: “Tớ có mua hai phần hoành thánh này, tụi mình cùng ăn đi.

Cổ họng Chu Úc Đinh đột nhiên ngứa ngáy, cậu không nhịn được mà ho khan một tiếng. Cậu thầm chửi một câu vô dụng ở trong lòng, ăn đồ của người ta, uống đồ của người ta, đừng nói chứ trông thế này thật sự có chút giống như đang được “bao nuôi” vậy.​Mỗi ngày ăn trưa cùng nhau, mọi người ít nhiều gì cũng đều sẽ bỏ lại mấy món mình không thích, nhưng Chu Úc Đinh thì không, khay thức ăn của cậu lần nào cũng sạch trơn, thực hiện vô cùng triệt để chiến dịch “ăn sạch đĩa”.

Khương Di không biết hoạt động nội tâm của cậu lại phong phú đến thế, cô trực tiếp nhét cả thuốc lẫn nước vào tay cậu.​Nói xong, cô từ trong cặp sách móc ra chiếc phong bì đựng bản hợp đồng đưa tới bên tay Chu Úc Đinh, chỉ là giây tiếp theo sau đó, cô lại sững sờ tại chỗ.

Chu Úc Đinh ho một trận dữ dội, cậu bóc vài viên thuốc rồi một hơi nuốt chửng vào trong miệng cho đỡ ho, cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính: “Nói đi, dạo này gặp phải chuyện khó khăn gì mà cần tớ giúp đỡ?”​Cô rũ mắt bước đến gần, hỏi: “Cậu đã ăn tối chưa?

Khương Di ngẩn người, đôi mắt hạnh mở to tròn xoe, biểu cảm đó trông vừa ngốc nghếch lại vừa có nét đáng yêu: “Cậu… đều biết hết rồi à.”​Hơn nữa, tớ nghĩ rồi, tớ không thể phụ lòng nữ thần của mình được.

“Xin đấy đại tiểu thư, cả ngày nay cái bộ dạng thần thần điên điên của cậu sắp viết luôn bốn chữ ‘có việc cầu người’ lên trên mặt rồi đấy, người có mắt ai mà chẳng nhìn ra được. Nói đi, chuyện gì?”​Cũng may là Chu Thiên Tình đã mua cho cô một phần hamburger, vì quá đói nên Khương Di đành phải dựng cuốn sách lên che mặt rồi lén lút ăn.

Chu Úc Đinh mấy ngày nay cũng bị bức đến mức có chút bất đắc dĩ. 

Thật ra ngay từ hôm đầu tiên hai người nhắn tin WeChat với nhau là cậu đã đoán được Khương Di có chuyện rồi, lúc đầu định trêu cô một chút, nào ngờ sau đó chờ cô nàng này mở miệng còn khó hơn cả chờ mưa sao băng. 

Tính cách cậu xưa nay làm việc gì cũng thẳng thắn, dứt khoát, cho nên hôm nay mới hẹn gặp mặt.​Cô đi dạo vòng quanh một lát, mua chút đồ ăn thì vừa vặn cuộc gọi thoại từ Chu Úc Đinh reo lên.

Khương Di cười trừ hai tiếng, liền tâng bốc cậu một trận: “Học bá đúng là đỉnh thật đấy, ngay cả cái này cũng nhìn ra được. Tớ đúng là có gặp chút chuyện khó khăn, cuối tuần này cậu có thể đi cùng tớ đến một nơi được không?”​Trong mơ, Khương Di cầm một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp, đỏ mặt nhỏ giọng bảo cậu: “Chủ nhật này tớ muốn bao cậu một ngày.

“Đi đâu?”​Ánh mắt Triệu Càn Khôn đầy mập mờ: “Anh em, hỏa khí lớn thế, không phải là bị bạn học Tiểu Khương thả thính đấy chứ?

“Một quán nét ở gần trạm tàu điện ngầm đường Hà Hải.”​Khương Di ôm lấy mặt, có chút uất ức: “Cậu có ý gì thế hả, não người thì còn cấu tạo bằng cái gì được nữa, chẳng phải là hai bán cầu đại não, tiểu não, hành não và não trung gian sao.

Khương Di liền đem chuyện mình bị Khương Vũ uy h**p kể ra từ đầu đến cuối không sót một chi tiết nào. Cô càng nói, sắc mặt Chu Úc Đinh càng trầm xuống. 

Gương mặt cô gái nhỏ trắng ngần, trông vừa mềm mại vừa dễ bị bắt nạt, hèn chi lại bị kẻ xấu nhắm vào.​Mà ở ngay sau lưng cậu, còn có một “cái đuôi nhỏ” lững thững đi theo.

Chu Úc Đinh nhíu chặt lông mày, dường như có chút tức giận, cậu đưa tay lên véo mạnh vào má cô một cái: “Chỉ vì chuyện này thôi á? Khương đại tiểu thư, bộ não của cậu được cấu tạo bằng cái gì thế hả?”​Chẳng mấy chốc phòng học đã chẳng còn lại mấy người.

Hai bên má phấn hồng mềm mại bị cậu véo chặt, làn da thiếu nữ vốn dĩ mỏng manh nên khi cậu buông tay ra, trên mặt đã đỏ ửng lên một mảng lớn.​Chu Úc Đinh bực bội nói: “Chuyện nghiêm trọng như vậy sao bây giờ mới chịu nói, cái thằng khốn kiếp đó còn làm gì cậu nữa không?

Khương Di ôm lấy mặt, có chút uất ức: “Cậu có ý gì thế hả, não người thì còn cấu tạo bằng cái gì được nữa, chẳng phải là hai bán cầu đại não, tiểu não, hành não và não trung gian sao. Tớ… hoàn cảnh nhà tớ tương đối phức tạp, tớ không muốn chuyện này bị làm rùm beng lên.”​”Đi đâu?

Chuyện mà làm rùm beng lên thì bức ảnh sẽ không lấy lại được nữa.​”

Chợt, ngón tay thiếu niên gập lại, đột nhiên gõ mạnh một cái lên trán cô: “Ý tớ bảo cậu ngốc ấy.” 

Chu Úc Đinh bực bội nói: “Chuyện nghiêm trọng như vậy sao bây giờ mới chịu nói, cái thằng khốn kiếp đó còn làm gì cậu nữa không?”​”

Chu Úc Đinh người này ngày thường tuy lạnh lùng và ngông nghênh, nhưng một khi đã đứng về phía chính nghĩa thì lại vô cùng nghiêm túc.​”

Khương Di ngoan ngoãn đáp: “Không làm gì cả, chỉ giật lấy bức ảnh của tớ, bắt chủ nhật này tớ phải đi chơi với cậu ta một ngày.”​Triệu Càn Khôn cười vô cùng gian xảo: “Hôm nay anh Úc cá cược với tớ rồi, nếu cậu ấy mà thích bạn học Tiểu Khương thì phải gọi tớ bằng bố đấy.

“Được rồi, chủ nhật này tớ đi cùng cậu.”​”

Một tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc được trút bỏ, Khương Di bật cười, bên má lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông: “Cảm ơn cậu nhé. Đúng rồi, tớ có cái này muốn đưa cho cậu, hy vọng cậu nhất định phải nhận lấy.”​”

Nói xong, cô từ trong cặp sách móc ra chiếc phong bì đựng bản hợp đồng đưa tới bên tay Chu Úc Đinh, chỉ là giây tiếp theo sau đó, cô lại sững sờ tại chỗ.​”

Bên ngoài chiếc phong bì vốn dĩ còn có một lớp bao bì nữa, vừa nãy trên đường đi quá vội vàng nên Khương Di cứ thế nhét bản hợp đồng vào phong bì rồi không để ý nữa. 

Đến tận lúc này lấy ra cô mới phát hiện, chiếc phong bì đó thế mà lại là màu hồng phấn, bên trên còn in mấy hình trái tim nhỏ lấp lánh blink blink.​”

Càng muốn mạng hơn chính là, trên chiếc phong bì có viết một hàng chữ tiếng Anh to đùng: A love letter to you… (Một bức thư tình gửi cho cậu…)​”

Không khí bỗng chốc rơi vào một trận im lặng kéo dài, toàn bộ sân thượng dường như chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.​Hoành thánh nhân thịt tươi, vỏ mỏng nhân đầy đặn, một miếng là vừa vặn một quả.

Chu Úc Đinh dường như cũng vô cùng bất ngờ, cậu nâng mí mắt lên nhìn cô: “Cậu viết cho tớ… thư tình à?”​”Được rồi, chủ nhật này tớ đi cùng cậu.

Chu Úc Đinh hít một hơi thật sâu, dán chặt mắt vào vành tai đang đỏ ửng lên của cô gái nhỏ nhìn một lúc, bàn tay cậu khựng lại giữa không trung, dường như đang do dự không biết có nên nhận lấy bức “thư tình” này hay không.​Khương Di viết xong bài tập Toán, ngẩng đầu lên thì phát hiện vị trí phía trước không biết đã trống không từ lúc nào, nhìn lại điện thoại cũng chẳng thấy Chu Úc Đinh gửi tin nhắn WeChat nào cho cô.

Đúng lúc này, một giọng nói oang oang quen thuộc đột nhiên truyền đến từ phía sau lưng, vang dội khắp cả góc sân thượng:

“Hai người các cậu đang làm cái trò gì đấy hả?”

Hết chương 13