Chương 30
Độc sủng Khương Di
Trận hỗn chiến oanh oanh liệt liệt này chỉ thực sự kết thúc khi nhà trường phải điều động tới mười mấy chú bảo vệ.
Chuyện thu dọn tàn cuộc phía sau ra sao Khương Di không rõ lắm, bởi vì ngay sau khi bảo vệ can thiệp, bác sĩ trường cũng đã có mặt.
Nghe tin có sự cố lớn xảy ra trên sân vận động, bác sĩ lập tức gọi người khênh mấy chiếc cáng thương tới, yêu cầu những người bị thương nằm lên. Nhưng Chu Úc Đinh nhất quyết đứng dậy, bảo tự mình có thể đi được.
Bác sĩ của trường là một người phụ nữ trung niên có vóc dáng mập mạp, đeo kính cận, từ điệu bộ đến giọng nói đều mang lại cảm giác khá hài hước.
Bà tặc lưỡi hai tiếng: “Này cậu đẹp trai, trán chảy cả máu rồi còn cố làm gì, có thật là tự đi được không đấy?”
“Không sao đâu cô.” Chu Úc Đinh kiên quyết, cậu đứng lên xoay xoay bả vai: “Vừa nãy mới ngã thì hơi chóng mặt thôi, giờ đỡ nhiều rồi.””Không sao.
Không lay chuyển được cậu, bác sĩ cũng không nói gì thêm, liền chỉ vào Chu Úc Đinh rồi quay sang hỏi đám con gái lớp 1: “Mấy đứa học cùng lớp với bạn này à?””Sao lại không được chứ?
“Vâng ạ.” Cả đám đồng thanh gật đầu.Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên một biên độ rất nhỏ, c** nh* giọng: “Cảm ơn nhé.
Bác sĩ bảo: “Được rồi, thế cử một người đóng vai ‘người nhà’ đi theo đi, lát nữa còn chạy đi chạy lại ký giấy tờ này nọ, đừng bắt bệnh nhân phải tự làm.””
Nghe thấy hai chữ “người nhà”, cả nhóm không hẹn mà gặp đều đồng loạt quay sang nhìn Khương Di.Tuy nhiên, Tiền Lãng không cho hắn cơ hội để lật bài ngửa.
“Nhìn tớ làm gì?” Khương Di không phải là không muốn đi cùng đến phòng y tế, mà là cách dùng từ của cô bác sĩ này nghe cứ kỳ kỳ thế nào ấy.”
Cô và Chu Úc Đinh không thân không thích, sao lại tính là “người nhà” được chứ?” Chu Úc Đinh kiên quyết, cậu đứng lên xoay xoay bả vai: “Vừa nãy mới ngã thì hơi chóng mặt thôi, giờ đỡ nhiều rồi.
Chu Thiên Tình đẩy cô lên phía trước, giục: “Thôi được rồi, cậu đi theo cậu ấy đi. Phía Triệu Càn Khôn bọn họ chưa biết tình hình thế nào, để tớ qua xem sao.””Không sao đâu cô.
Sau khi vụ đánh nhau kết thúc, ngoại trừ vài người bị thương tương đối nặng được đưa đến phòng y tế, những người còn lại lúc này đang phải đứng xếp thành một hàng ngay ngắn trên sân cao su để chịu phạt, nghe mắng.” Khương Di hoảng hốt lùi lại mấy bước, vứt luôn chiếc tăm bông xuống khay, luống cuống bảo: “Tớ…
Đám con gái lớp 1 cũng vây quanh chỗ đó, chớp mắt một cái chỉ còn lại Chu Úc Đinh và Khương Di.
Chu Úc Đinh vẫn đứng im tại chỗ, dường như chưa muốn rời đi ngay.】
Khương Di thấy vết thương trên trán cậu lại bắt đầu rỉ máu, liền giục: “Đi mau thôi.””
Học sinh trường Trung học Phụ thuộc phần lớn đều có gia cảnh giàu có, ngày thường hắt hơi sổ mũi chút thôi đã được bố mẹ đưa thẳng đến các bệnh viện lớn hoặc bệnh viện tư nhân cao cấp, bởi vậy phòng y tế của trường quanh năm suốt tháng luôn rơi vào cảnh vắng vẻ.Ngoài cửa sổ, cái nắng gắt chiếu rọi vào phòng bệnh khiến nhiệt độ trong phòng có phần tăng lên.
Vừa bước vào phòng y tế, cô bác sĩ mập mạp đã trêu chọc: “Cái chỗ này của cô chẳng biết bao nhiêu năm rồi mới có người ghé thăm đấy. Nghe nói các cậu vừa kéo băng đảng tẩn nhau à? Trời đất ơi, náo nhiệt thế sao không gọi cô ra xem với.”Học sinh lớp 1 chúng tôi ngoan ngoãn biết bao nhiêu.
Chu Úc Đinh được đưa vào phòng khám để kiểm tra, còn Khương Di thì ngồi đợi ở băng ghế bên ngoài.”
Trong lúc chờ đợi, cô lại tình cờ gặp một người quen.Thầy Tề Kiện khẽ hắng giọng, đang định ra mặt tranh luận giúp học trò thì Chu Úc Đinh đã thản nhiên buông một câu: “Làm gì có chuyện đó ạ.
“Khương Di?” Kỳ Tử Thành thăm dò gọi một tiếng, thấy đúng là cô liền chạy nhanh lại gần, cười hỏi: “Khéo quá, sao cậu lại ở phòng y tế thế, trong người không khỏe à?”Nghe nói các cậu vừa kéo băng đảng tẩn nhau à?
Khương Di khá bất ngờ khi gặp cậu ta ở đây.
Mối quan hệ giữa hai người cũng gọi là tạm ổn, sau khi có kết quả thi giữa kỳ, Kỳ Tử Thành từng nhắn tin qua WeChat nhờ Khương Di hướng dẫn cách viết văn, hai người nói chuyện qua lại vài câu, nhưng sau đó gặp nhau ở trường cũng chỉ dừng lại ở mức chào hỏi xã giao.Có chuyện này thật không?
Cô lắc đầu đáp: “Tớ đi cùng bạn cùng bàn, cậu ấy bị thương lúc chạy ở đại hội thể thao.””
“Chu Thiên Tình á?”Chu Úc Đinh được đưa vào phòng khám để kiểm tra, còn Khương Di thì ngồi đợi ở băng ghế bên ngoài.
Khương Di: “Không phải, là… người bạn cùng bàn còn lại cơ.”Thầy Đinh đã mắng ra rả suốt cả một buổi chiều, nhưng có vẻ vẫn chưa nguôi giận.
Ban đầu cô định nói thẳng tên Chu Úc Đinh ra, nhưng không hiểu sao khi tên cậu vừa đến cửa miệng thì cô lại thấy có chút ngượng ngùng khó nói.”Nhìn tớ làm gì?
Kỳ Tử Thành buột miệng đoán ngay: “Học bá Chu á? Sao thế được, cậu ấy tham gia thi đấu rồi bị thương á?””Ừm.
Kỳ Tử Thành thường xuyên đi ngang qua lớp 1, cậu ta biết cách đây không lâu lớp 1 có đợt chuyển chỗ ngồi, và bạn cùng bàn mới của Khương Di chính là nam thần đứng nhất khối nổi tiếng khắp trường kia.Nhà trường tổ chức đại hội thể thao là vì cái gì?
“Ừm.” Khương Di thuận miệng hỏi một câu: “Hôm nay cậu không ra sân vận động xem à?””Lắm lời quá.
Kỳ Tử Thành cười giải thích: “Sáng sớm tớ phải đi bệnh viện thành phố để khám sức khỏe định kỳ, vừa mới quay lại trường định nộp tờ kết quả kiểm tra thì gặp cậu luôn, đúng là trùng hợp thật. À mà hôm qua ở lễ khai mạc tớ có thấy cậu…”Sắc mặt cậu trông tệ thật đấy.
Đang nói dở thì “két” một tiếng, cánh cửa gỗ màu trắng của phòng khám đẩy ra, Chu Úc Đinh bước từ bên trong bước ra.Thực ra hắn rất hay chụp lén các bạn nữ, mấy đứa chơi thân với hắn đều biết chuyện đó và chẳng ai nói gì, không hiểu sao Chu Úc Đinh lại phản ứng dữ dội đến vậy.
Khương Di vội vàng tiến lên đón: “Thế nào rồi, đầu cậu có bị làm sao không?””
Chu Úc Đinh chỉ đứng im ở cửa, không nói năng gì, xung quanh cậu tỏa ra một luồng áp khí vô cùng lạnh lẽo.
Kỳ Tử Thành thấy vậy thì tim bỗng hẫng đi một nhịp, nụ cười trên mặt cứng đờ rồi dần dần tắt ngấm.Đang nói dở thì “két” một tiếng, cánh cửa gỗ màu trắng của phòng khám đẩy ra, Chu Úc Đinh bước từ bên trong bước ra.
Cậu ta và Chu Úc Đinh chẳng mấy quen thuộc, chỉ là biết tên đối phương mà thôi.
Kỳ Tử Thành gượng cười: “Khương Di, thế tớ đi trước nhé, có gì nói chuyện sau nha. Đúng rồi, cái này cho cậu này.”…
Nói xong, Kỳ Tử Thành rút từ trong túi áo đồng phục ra một cây kẹo m*t vị dâu tây.Nghe đến đây, toàn bộ giáo viên và học sinh có mặt trong phòng đều ngơ ngác đứng hình.
Khương Di xua tay lắc đầu: “Thôi khỏi, tớ không thích ăn đồ ngọt lắm đâu.”Người bị thương hay ốm đau cảm thấy đắng miệng là chuyện bình thường, Khương Di không nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng liền bảo: “Thế để tớ đi mua chút đồ ngọt cho cậu nhé?
“Cứ cầm lấy đi, coi như quà cảm ơn lần trước cậu chỉ bài viết văn cho tớ.” Kỳ Tử Thành rất kiên trì, cậu ta nhét thẳng cây kẹo vào tay cô rồi quay người đi thẳng.Gương mặt khôi ngô tuấn tú thế kia, để lại vết sẹo thì phí lắm.
Khương Di đành phải đút cây kẹo vào túi áo, rồi quay sang nhìn Chu Úc Đinh.
Vết thương trên trán cậu đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn chưa được băng bó gì cả.Cô không nhịn được mà nhớ lại lần đi biển trước đó, lúc cô ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu, chắc chắn là cậu có cơ bụng rồi.
Nhận ra tâm trạng của Chu Úc Đinh lúc này có vẻ không được tốt, Khương Di cũng im lặng.
Cho đến khi cả hai cùng bước vào một phòng bệnh trống, cô mới rụt rè mở lời hỏi nhỏ: “Cậu sao thế?”Dù sao thì đám con trai trong lớp cũng là vì bênh vực Chu Úc Đinh nên mới ra tay, một lượng lớn bản kiểm điểm như vậy Chu Úc Đinh không thể gánh hết một mình được, thế là cậu quyết định bao trọn gói tiền ăn uống cho cả hội suốt một tuần liền để đền đáp.
Chẳng lẽ là bị chấn thương gì nghiêm trọng lắm sao? Sắc mặt cậu trông tệ thật đấy.Thầy Tề đanh mặt lại, ý chí bảo vệ học trò của mình hiện rõ mồn một: “Thưa thầy chủ nhiệm, việc này bên lớp 15 phải cho lớp chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng.
Hay là va đập trúng dây thần kinh não bộ nên biến thành liệt cơ mặt rồi?”
“Không sao.” Chu Úc Đinh ngồi xuống bên mép giường bệnh, trông cậu vẫn có vẻ uể oải thiếu tinh thần, khẽ nói: “Chỉ là trong miệng thấy hơi đắng.””
Người bị thương hay ốm đau cảm thấy đắng miệng là chuyện bình thường, Khương Di không nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng liền bảo: “Thế để tớ đi mua chút đồ ngọt cho cậu nhé? Mấy loại mứt hoa quả thì bác sĩ có cho ăn không nhỉ?””
“Sao lại không được chứ?””
Khương Di tỏ ra vô cùng sốt sắng, định đứng dậy ngay: “Được rồi, tớ đi mua cho cậu bây giờ đây.”Cậu ta đã dặn dò “người nào đó” khi chụp ảnh và quay dựng video thì phải “mưa móc ban đều”, chia đều spotlight cho các lớp, ai mà ngờ được đống thành phẩm giao lên lại cứ như thể chỉ có một mình Khương Di được độc sủng vậy.
Chu Úc Đinh gọi giật cô lại: “Khỏi cần phiền phức thế đâu, chẳng phải cậu vừa có một cây kẹo m*t đó sao?”Ban đầu cô định nói thẳng tên Chu Úc Đinh ra, nhưng không hiểu sao khi tên cậu vừa đến cửa miệng thì cô lại thấy có chút ngượng ngùng khó nói.
“À—” Khương Di lúc này mới sực nhớ ra, liền móc cây kẹo trong túi đưa cho cậu: “Đây, cho cậu ăn này.””
Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên một biên độ rất nhỏ, c** nh* giọng: “Cảm ơn nhé.”À mà hôm qua ở lễ khai mạc tớ có thấy cậu…
Đúng lúc này, cô bác sĩ mập mạp bước vào phòng, mang theo bông băng, cồn đỏ sát trùng cùng vài loại thuốc tan máu bầm, cô ấy dặn dò Khương Di: “Cháu chịu khó băng bó cho cậu đẹp trai này một chút đi nhé. Gương mặt khôi ngô tuấn tú thế kia, để lại vết sẹo thì phí lắm.”” Khương Di lúng túng, hai tay luống cuống không biết trốn vào đâu: “Cháu băng bó ạ?
“Dạ?” Khương Di lúng túng, hai tay luống cuống không biết trốn vào đâu: “Cháu băng bó ạ?””
Bác sĩ mập đáp: “Chứ còn gì nữa, học sinh bị thương đang nằm la liệt ngoài kia kìa, cậu nhóc này chỉ bị trầy xước ngoài da chút thôi, sát trùng rồi bôi thuốc là xong, đâu đến lượt cô phải tự tay làm.”Bác sĩ bảo: “Được rồi, thế cử một người đóng vai ‘người nhà’ đi theo đi, lát nữa còn chạy đi chạy lại ký giấy tờ này nọ, đừng bắt bệnh nhân phải tự làm.
Nói rồi, cô ấy đặt khay đồ y tế vào tay Khương Di rồi xoay người đi ra ngoài.Triệu Càn Khôn lầm bầm lẩm bẩm đầy vẻ ấm ức: “Thì đánh nhau cũng là một cách rèn luyện thân thể với thể hiện bản thân mà thầy…
Khương Di chỉ còn cách đâm lao thì phải theo lao.
Cô cầm một chiếc tăm bông thấm đẫm cồn đỏ, tiến lại gần quan sát một lượt, phát hiện ngoài vết rách trên trán ra thì dưới cằm Chu Úc Đinh cũng bị trầy mất một mảng da lớn.”Khương Di?
Lòng cô chợt thắt lại, khẽ nhắc: “Cậu chịu khó nhịn đau một chút nhé.”Nói thêm một câu nữa tôi tăng số lượng từ của bản kiểm điểm lên thêm một nghìn từ!
“Ừm.””
Khương Di tiến lên một bước, hơi cúi đầu xuống gần sát cậu. Cô thầm cảm thán trong lòng rằng Chu Úc Đinh thực sự rất cao, rõ ràng là cậu đang ngồi mà đầu vẫn ngang tầm với cô đang đứng.【Trời ơi xin vía xinh đẹp của bạn nữ này với!
Ngoài cửa sổ, cái nắng gắt chiếu rọi vào phòng bệnh khiến nhiệt độ trong phòng có phần tăng lên.
Bất chợt, mùi hương thanh mát, dễ chịu đặc trưng trên người cậu thiếu niên theo hơi ấm bốc lên, từng chút từng chút một lọt vào khoang mũi của cô.Đúng rồi, cái này cho cậu này.
Vết thương không lớn, chỉ là một đường rách mảnh. Ngay khi nhìn cận cảnh vết thương, Khương Di lập tức gạt bỏ mọi suy nghĩ ngổn ngang khác, vô cùng tập trung và cẩn thận bôi thuốc cho cậu.Hắn khập khiễng bước lên phía trước, chủ động khai báo toàn bộ sự việc.
Thế nhưng, Chu Úc Đinh lại chẳng thể nào tập trung nổi.người bạn cùng bàn còn lại cơ.
Đầu tăm bông mềm mại chạm vào da thịt cậu, từng chút từng chút một, nhẹ nhàng và chậm rãi, hệt như có một chiếc lông vũ đang cố tình m*n tr*n.Đến nước này thì không một ai dám ho he nửa lời nữa.
Từ sâu trong lòng cậu trỗi dậy một cảm giác ngứa ngáy khó tả, sự ngứa ngáy ấy hòa lẫn với cảm giác rát buốt khi thuốc thấm vào vết thương, thế mà lại tạo ra một thứ kh*** c*m kỳ lạ.Chu Úc Đinh gọi giật cô lại: “Khỏi cần phiền phức thế đâu, chẳng phải cậu vừa có một cây kẹo m*t đó sao?
Ở khoảng cách gần như thế này, cậu có thể nhìn rõ làn da trắng mịn như sứ của cô, cùng hàng lông mi dài và dày dặn. Tầm mắt cậu dời dần xuống dưới, dừng lại ở bờ môi của cô, môi cô có dáng môi hạt đậu hồng hào, căng mọng, toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết.Chu Úc Đinh sáp lại gần hơn, cúi đầu bật cười khẽ, trêu chọc: “Khương đại tiểu thư, tai cậu đỏ hết lên rồi kìa.
Yết hầu của Chu Úc Đinh khẽ khẽ chuyển động, cậu không tự chủ được mà hơi rướn người về phía trước.Chu Úc Đinh lạnh lùng liếc nhìn Lý Văn Huy một cái.
Khương Di bị hành động bất ngờ của cậu làm cho giật mình, lực tay vô tình mạnh hơn một chút, khiến Chu Úc Đinh khẽ hít vào một hơi lạnh.”
Động tác của Khương Di khựng lại, cô nhắc nhở: “Cậu đừng có nhúc nhích.”Tầm mắt cậu dời dần xuống dưới, dừng lại ở bờ môi của cô, môi cô có dáng môi hạt đậu hồng hào, căng mọng, toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết.
“Ừ.” Cậu đành phải tìm chuyện để nói, mong sao cái cảm giác kỳ quặc này mau chóng tan biến: “Xong chưa?”Oành— một tiếng, cả văn phòng chủ nhiệm như nổ tung.
Khương Di dùng băng dính cố định miếng gạc lại rồi bảo: “Xong rồi, ngoài hai chỗ này ra thì trên người cậu còn vết thương nào khác không?””Đúng thế, ai dám bắt nạt người lớp 1 chúng ta thì đều phải trả giá!
Chu Úc Đinh ngẩn người, đáp: “Ở ngực.”Kỳ Tử Thành thường xuyên đi ngang qua lớp 1, cậu ta biết cách đây không lâu lớp 1 có đợt chuyển chỗ ngồi, và bạn cùng bàn mới của Khương Di chính là nam thần đứng nhất khối nổi tiếng khắp trường kia.
Ánh mắt Khương Di vô thức nhìn xuống lồng ngực và vùng bụng của cậu, mặt cô bỗng chốc nóng bừng lên.
Cô không nhịn được mà nhớ lại lần đi biển trước đó, lúc cô ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu, chắc chắn là cậu có cơ bụng rồi.Học sinh trường Trung học Phụ thuộc phần lớn đều có gia cảnh giàu có, ngày thường hắt hơi sổ mũi chút thôi đã được bố mẹ đưa thẳng đến các bệnh viện lớn hoặc bệnh viện tư nhân cao cấp, bởi vậy phòng y tế của trường quanh năm suốt tháng luôn rơi vào cảnh vắng vẻ.
Chu Úc Đinh sáp lại gần hơn, cúi đầu bật cười khẽ, trêu chọc: “Khương đại tiểu thư, tai cậu đỏ hết lên rồi kìa.”Bác sĩ mập đáp: “Chứ còn gì nữa, học sinh bị thương đang nằm la liệt ngoài kia kìa, cậu nhóc này chỉ bị trầy xước ngoài da chút thôi, sát trùng rồi bôi thuốc là xong, đâu đến lượt cô phải tự tay làm.
“Hả?” Khương Di hoảng hốt lùi lại mấy bước, vứt luôn chiếc tăm bông xuống khay, luống cuống bảo: “Tớ… tớ ra ngoài đợi cậu.””Cứ cầm lấy đi, coi như quà cảm ơn lần trước cậu chỉ bài viết văn cho tớ.
…”Chu Thiên Tình á?
Tối hôm đó, tất cả những nam sinh tham gia vào vụ ẩu đả đều bị triệu tập lên văn phòng của thầy chủ nhiệm giáo dục.cậu ấy tự mình uống đấy ạ.
Thầy Đinh đã mắng ra rả suốt cả một buổi chiều, nhưng có vẻ vẫn chưa nguôi giận.
Thầy tu ực một hơi hết nửa chai nước rồi lại tiếp tục đập bàn mắng mỏ: “Cái lũ này thật là vô kỷ luật mà! Nhà trường tổ chức đại hội thể thao là vì cái gì? Là để các anh rèn luyện thân thể, thể hiện bản thân, thế mà các anh lại kéo nhau đi đánh lộn! Lại còn là đánh nhau có tổ chức, lập băng kéo đảng nữa chứ! Định lật cái trường này lên đấy à?!”Dưới sự chứng kiến của mấy chục con mắt trong phòng, sau một hồi cân đo đong đếm thiệt hơn, Tiền Lãng đành bấm bụng gật đầu: “Đúng…
Triệu Càn Khôn lầm bầm lẩm bẩm đầy vẻ ấm ức: “Thì đánh nhau cũng là một cách rèn luyện thân thể với thể hiện bản thân mà thầy…”” Chu Úc Đinh dùng giọng điệu bất cần đời đáp: “Là tự cậu muốn uống đấy chứ, Tiền Lãng cũng nhìn thấy mà.
Thầy Đinh gầm lên: “Anh còn dám cãi à?! Nói thêm một câu nữa tôi tăng số lượng từ của bản kiểm điểm lên thêm một nghìn từ!”Trong lúc chờ đợi, cô lại tình cờ gặp một người quen.
Đến nước này thì không một ai dám ho he nửa lời nữa.Chuyện này thực sự chẳng liên quan gì đến cậu ta cả.
Một lát sau, giáo viên chủ nhiệm của ba lớp có học sinh liên quan cũng đi tới, Chu Úc Đinh đi sau lưng thầy Tề Kiện.
Vừa bước vào cửa, thầy Tề đã đè vai cậu xuống, ra hiệu không cho cậu lên tiếng.Khương Di chỉ còn cách đâm lao thì phải theo lao.
Thầy Tề đanh mặt lại, ý chí bảo vệ học trò của mình hiện rõ mồn một: “Thưa thầy chủ nhiệm, việc này bên lớp 15 phải cho lớp chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng. Học sinh lớp 1 chúng tôi ngoan ngoãn biết bao nhiêu. Chu Úc Đinh thì không cần phải bàn rồi, luôn đứng nhất khối, là hạt giống tiềm năng nhất để giật giải Thủ khoa toàn tỉnh đấy. Hôm nay đầu óc em ấy bị người ta nện cho một cú như thế, bác sĩ bảo có triệu chứng chấn động não nhẹ, lần sau thi không được 700 điểm thì ai chịu trách nhiệm đây?””
“Học sinh lớp tôi đúng là có chút bốc đồng, nhưng chẳng phải là do trò Lý Văn Huy giở trò xấu trước hay sao? Video giám sát ghi lại rành rành ra đấy, thằng nhóc này rõ ràng là cố tình!”Khương Di khá bất ngờ khi gặp cậu ta ở đây.
Lý Văn Huy lúc này mặt mũi đã sưng vối bầm dập, nghe vậy liền muốn lên tiếng cãi vã: “Thầy ơi, em…”Nói rồi, cô ấy đặt khay đồ y tế vào tay Khương Di rồi xoay người đi ra ngoài.
Hắn cảm thấy uất ức đến phát khóc lên được, tối qua thì bị ép uống nước tiểu, hôm nay thì bị ăn đòn, cuối cùng mọi tội lỗi lại đổ hết lên đầu hắn.” Chu Úc Đinh ngồi xuống bên mép giường bệnh, trông cậu vẫn có vẻ uể oải thiếu tinh thần, khẽ nói: “Chỉ là trong miệng thấy hơi đắng.
Thầy Đinh thái dương giật bần bật, một bụng tức giận đang lo không có chỗ xả, liền quát lớn: “Có gì thì phun ra mau!”Cô và Chu Úc Đinh không thân không thích, sao lại tính là “người nhà” được chứ?
Chu Úc Đinh lạnh lùng liếc nhìn Lý Văn Huy một cái. Rõ ràng là cậu không nói lời nào, nhưng Lý Văn Huy lại cảm nhận được một luồng áp lực cảnh cáo cực kỳ nặng nề.Đẹp xỉu up xỉu down luôn!
Lý Văn Huy phân vân không biết có nên nói ra toàn bộ ngọn ngành câu chuyện hay không, dù sao chuyện này đâu phải chỉ một mình hắn sai.
Thực ra hắn rất hay chụp lén các bạn nữ, mấy đứa chơi thân với hắn đều biết chuyện đó và chẳng ai nói gì, không hiểu sao Chu Úc Đinh lại phản ứng dữ dội đến vậy.”
Tuy nhiên, Tiền Lãng không cho hắn cơ hội để lật bài ngửa. Hắn khập khiễng bước lên phía trước, chủ động khai báo toàn bộ sự việc.
Hắn chỉ nói rằng do mình và Lý Văn Huy ngứa mắt với cái vẻ nghênh ngang, hống hách ngày thường của Chu Úc Đinh nên mới muốn giở chút tiểu xảo để chơi xỏ cậu một vố.Chu Thiên Tình hí hửng lưu lại từng tấm ảnh một, cô nàng vô cùng mãn nguyện với kết quả này: “Tôn Chí Gia này cũng biết điều đấy chứ, cậu ta ở bên ban truyền thông của Hội học sinh, toàn lựa ảnh lớp mình để đăng thôi, bài xích tư lợi lộ liễu thế này cơ mà!
Tiền Lãng là một kẻ khôn ngoan, hắn biết điều gì nên nói và điều gì tuyệt đối phải giấu nhẹm đi. Cái hành vi b**n th** chụp lén dưới váy nữ sinh kia mà bị phanh phui thì dính dáng đến pháp luật chứ chẳng chơi.Vết thương trên trán cậu đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn chưa được băng bó gì cả.
Lý Văn Huy không phục, nghển cổ cãi: “Rõ ràng là tối hôm qua ở quán đồ nướng, Chu Úc Đinh đã ấn đầu em vào bồn tiểu, bắt em phải uống nước tiểu mà!””Ừ.
Nghe đến đây, toàn bộ giáo viên và học sinh có mặt trong phòng đều ngơ ngác đứng hình.”
Thầy Đinh cảm giác đầu mình sắp nổ tung đến nơi: “Chu Úc Đinh! Có chuyện này thật không?”Dù ở bất kỳ góc độ nào, cách bắt sáng và bố cục ảnh đều đẹp đến nao lòng.
Thầy Tề Kiện khẽ hắng giọng, đang định ra mặt tranh luận giúp học trò thì Chu Úc Đinh đã thản nhiên buông một câu: “Làm gì có chuyện đó ạ.””Dạ?
Lý Văn Huy tức nổ đom đóm mắt: “Mày bảo không có á? Không có thì chẳng lẽ tao tự nhiên lại rảnh rỗi đi uống cái thứ đó chắc?”Khương Di bị hành động bất ngờ của cậu làm cho giật mình, lực tay vô tình mạnh hơn một chút, khiến Chu Úc Đinh khẽ hít vào một hơi lạnh.
“Ừm.” Chu Úc Đinh dùng giọng điệu bất cần đời đáp: “Là tự cậu muốn uống đấy chứ, Tiền Lãng cũng nhìn thấy mà.”Cô cầm một chiếc tăm bông thấm đẫm cồn đỏ, tiến lại gần quan sát một lượt, phát hiện ngoài vết rách trên trán ra thì dưới cằm Chu Úc Đinh cũng bị trầy mất một mảng da lớn.
Mọi áp lực lập tức đổ dồn về phía Tiền Lãng.”
Dưới sự chứng kiến của mấy chục con mắt trong phòng, sau một hồi cân đo đong đếm thiệt hơn, Tiền Lãng đành bấm bụng gật đầu: “Đúng… đúng thế ạ, tối qua Lý Văn Huy uống say quá, cậu ấy… cậu ấy tự mình uống đấy ạ.””
Oành— một tiếng, cả văn phòng chủ nhiệm như nổ tung.”
“Vãi thật, Lý Văn Huy lại có cái sở thích dị hợm này á, sao không bảo sớm để tao tích lại cho!”Khương Di tiến lên một bước, hơi cúi đầu xuống gần sát cậu.
“Ha ha ha ha cái gu này mặn chát, nể thật sự.””
…”
Chưa đầy một tiết tự học buổi tối, câu chuyện về “sở thích đặc biệt” của Lý Văn Huy đã lan truyền khắp toàn bộ khối 11.”
Sự việc đã được làm sáng tỏ, nhưng những người vi phạm thì vẫn phải nhận hình phạt.
Hai ngày sau, thông báo kỷ luật chính thức được hạ xuống.
Lý Văn Huy và Tiền Lãng bị phạt cảnh cáo toàn trường và ghi học bạ vì hành vi cố ý gây rối, những người khác tham gia vào vụ ẩu đả phải viết bản kiểm điểm 5000 từ, và tất nhiên Chu Úc Đinh cũng không ngoại lệ.…
Dù sao thì đám con trai trong lớp cũng là vì bênh vực Chu Úc Đinh nên mới ra tay, một lượng lớn bản kiểm điểm như vậy Chu Úc Đinh không thể gánh hết một mình được, thế là cậu quyết định bao trọn gói tiền ăn uống cho cả hội suốt một tuần liền để đền đáp.”
Triệu Càn Khôn cảm động đến rơi nước mắt: “Anh Úc, tớ là hoàn toàn tự nguyện mà! Nhớ năm đó khi tớ bị thằng ranh Khương Vũ trấn lột tiền bảo kê, cậu đã từ trên trời rơi xuống cứu vớt đời tớ như một vị thần…”Mối quan hệ giữa hai người cũng gọi là tạm ổn, sau khi có kết quả thi giữa kỳ, Kỳ Tử Thành từng nhắn tin qua WeChat nhờ Khương Di hướng dẫn cách viết văn, hai người nói chuyện qua lại vài câu, nhưng sau đó gặp nhau ở trường cũng chỉ dừng lại ở mức chào hỏi xã giao.
Võ Lập thì lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến cô bạn gái của mình: “Anh Úc, trà sữa của bạn gái tớ lấy loại năm phần đường nhé, cô ấy không thích uống ngọt quá đâu.””
“Đúng thế, ai dám bắt nạt người lớp 1 chúng ta thì đều phải trả giá!”Chẳng lẽ là bị chấn thương gì nghiêm trọng lắm sao?
…Video giám sát ghi lại rành rành ra đấy, thằng nhóc này rõ ràng là cố tình!
“Lắm lời quá.” Giọng Chu Úc Đinh vẫn đều đều không chút gợn sóng, cậu nhàn nhạt buông một câu: “Tóm lại là, cảm ơn anh em.”Cho em một cơ hội đi!
Cùng với việc đại hội thể thao khép lại, vụ bê bối đánh nhau cũng dần dần chìm xuống.
Các học sinh quay trở lại với nhịp sống học tập thường nhật, thế nhưng sức nóng từ dư âm của đại hội thể thao vẫn chưa hề hạ nhiệt.Sau khi vụ đánh nhau kết thúc, ngoại trừ vài người bị thương tương đối nặng được đưa đến phòng y tế, những người còn lại lúc này đang phải đứng xếp thành một hàng ngay ngắn trên sân cao su để chịu phạt, nghe mắng.
Mấy ngày nay, trang mạng xã hội chính thức của trường Trung học Phụ thuộc hoạt động vô cùng tích cực, liên tục đăng tải những bức ảnh đẹp trong suốt kỳ đại hội, và người có tần suất xuất hiện nhiều nhất không ai khác chính là Khương Di.Bất chợt, mùi hương thanh mát, dễ chịu đặc trưng trên người cậu thiếu niên theo hơi ấm bốc lên, từng chút từng chút một lọt vào khoang mũi của cô.
Khương Di lúc cầm bảng tên lớp, Khương Di lúc uyển chuyển nhảy múa ba lê, Khương Di với nụ cười má lúm đồng tiền rạng rỡ… Dù ở bất kỳ góc độ nào, cách bắt sáng và bố cục ảnh đều đẹp đến nao lòng.Triệu Càn Khôn cảm động đến rơi nước mắt: “Anh Úc, tớ là hoàn toàn tự nguyện mà!
Phía dưới phần bình luận là một bầu trời khen ngợi không ngớt lời:”Học sinh lớp tôi đúng là có chút bốc đồng, nhưng chẳng phải là do trò Lý Văn Huy giở trò xấu trước hay sao?
【Trời ơi xin vía xinh đẹp của bạn nữ này với! Đẹp xỉu up xỉu down luôn!】Khương Di: “Không phải, là…
【Đàn chị ơi chị có hứng thú với tình yêu chị em không ạ? Cho em một cơ hội đi!】”
…Trời đất ơi, náo nhiệt thế sao không gọi cô ra xem với.
Chu Thiên Tình hí hửng lưu lại từng tấm ảnh một, cô nàng vô cùng mãn nguyện với kết quả này: “Tôn Chí Gia này cũng biết điều đấy chứ, cậu ta ở bên ban truyền thông của Hội học sinh, toàn lựa ảnh lớp mình để đăng thôi, bài xích tư lợi lộ liễu thế này cơ mà!””
Về việc này, Tôn Chí Gia chỉ biết bày ra bộ mặt bất lực đầy cay đắng.Võ Lập thì lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến cô bạn gái của mình: “Anh Úc, trà sữa của bạn gái tớ lấy loại năm phần đường nhé, cô ấy không thích uống ngọt quá đâu.
Chuyện này thực sự chẳng liên quan gì đến cậu ta cả. Cậu ta đã dặn dò “người nào đó” khi chụp ảnh và quay dựng video thì phải “mưa móc ban đều”, chia đều spotlight cho các lớp, ai mà ngờ được đống thành phẩm giao lên lại cứ như thể chỉ có một mình Khương Di được độc sủng vậy.Thầy Đinh thái dương giật bần bật, một bụng tức giận đang lo không có chỗ xả, liền quát lớn: “Có gì thì phun ra mau!
Ống kính máy ảnh giống như đôi mắt của một người, nó có thể nhìn ra được rất nhiều tâm tư thầm kín.
Tôn Chí Gia thầm cảm thán trong lòng: Trong lớp mình e là lại sắp sửa có thêm một cặp gà bông nữa rồi đây!
Hết chương 30