Nắng Hạ Không Phai

Chương 36



Chương 36

Cậu nhớ cô rồi

Cậu ấy… Cậu ấy tại sao lại bấm thích bài đăng của mình?

Chẳng lẽ là vừa bận xong thì vô tình lướt thấy? Hay là cố ý?

Khương Di vốn chỉ định đăng một trạng thái lên vòng bạn bè để giết thời gian vì không ngủ được, ai ngờ bây giờ lại càng tỉnh táo hơn. 

Cô còn nghiêm túc hơn cả lúc làm bài đọc hiểu môn Ngữ văn, đứng từ đủ mọi góc độ để phân tích xem rốt cuộc tại sao Chu Úc Đinh lại bấm thích bài đăng của mình.

Phải làm sao bây giờ?

Thích một người đúng là tốn não thật, nhưng mà… cũng thật vui vẻ.

Suy nghĩ nửa đêm, cô quyết định gửi lại cho Chu Úc Đinh một nhãn dán chú chim cánh cụt đang xoay vòng vòng vui sướng. 

Đương nhiên, để bản thân trông không quá lộ liễu, cô còn tỉ mỉ trả lời từng bình luận của những người khác, tránh bị nghi ngờ là thiên vị bên trọng bên khinh.

Làm xong đống việc này thì đồng hồ đã điểm gần ba giờ sáng. 

Khương Di buông điện thoại xuống, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này chẳng mấy an lành, hơn chín giờ sáng cô đã tỉnh giấc. 

Khương Di rời giường đi vào phòng vệ sinh, vừa ra ngoài thì đụng mặt Hứa Tri Nhiên.​”

Hứa Tri Nhiên ngáp dài một cái, hỏi cô: “Tối qua em lén chị đi nhảy đầm đấy à? Quầng thâm mắt dày cộp lên rồi kìa!”​”Cũng ổn ạ, lần này thi cuối kỳ em được 645 điểm.

“Không có.” Khương Di chỉ đành tùy tiện tìm một lý do: “Giường hơi cứng, em nằm chưa quen lắm.”​”Alo, tìm tớ có việc gì thế?

“Thế à?” Căn nhà này ngày thường không có ai ở, dì Lương lại về quê ăn Tết, Hứa Tri Nhiên bảo: “Chiều nay chị đi mua một tấm nệm mỏng lót lên cho em, không thể để cô bé da bọc xương nhà mình bị đau người được.”​”

Khương Di có chút áy náy: “Không sao đâu chị, quen giấc là được ạ.”​【Đồ phân biệt đối xử!

Rửa mặt chải răng xong xuôi rồi trở về phòng, cô ôm điện thoại nằm chơi trên giường một lúc, chợt phát hiện không biết từ lúc nào mình đã bị kéo vào một nhóm chat nhỏ. 

Trưởng nhóm là Triệu Càn Khôn, bên trong ngoài cô ra thì còn có Chu Úc Đinh, Võ Lập, Chu Thiên Tình và vài người ngày thường có mối quan hệ khá tốt.​Thôi, không nhắc chuyện này nữa.

Tên nhóm là: Tiểu Triệu không khóc.​Từ Giai:【Đánh nhau đi, đánh nhau đi!

Khương Di ngơ ngác, cái gì thế này? 

Trong nhóm đã có tới mấy chục tin nhắn, đại đa số đều là những lời tự lầm bầm lầu bầu đầy ấm ức của Triệu Càn Khôn từ tối qua.​Khương Di chưa kịp phản ứng lại, ngơ ngác nói: “Ngày mai làm sao gặp được, còn tận năm ngày nữa tớ mới tựu trường mà.

Triệu Càn Khôn:【Tự tặng cho bản thân một bài hát “Tôi không xứng”.】​】

【Có những người, có thời gian đi bấm thích, bình luận cho gái xinh, nhưng lại không có thời gian giúp anh em quay một cái trang phục game.】​Giờ chúng ta nói sang chuyện của cậu ‘zyt’ kia đi?

【Đồ phân biệt đối xử! Tôi liều mạng với cậu!】​Con gái ấy mà, vẫn nên lấy gia đình làm trọng, không cần thiết phải suốt ngày bươn chải ngoài xã hội làm gì.

Chu Thiên Tình:【Lặng lẽ ăn dưa hóng biến.】​Hứa Tri Nhiên cười không ngớt: “Úi chà chà, học sinh cấp ba thuần khiết đúng là trêu vui thật đấy.

Võ Lập:【Lặng lẽ xem kịch hay.】​”

Từ Giai:【Đánh nhau đi, đánh nhau đi!】​”

Nháo nhào suốt cả đêm, mãi đến hơn sáu giờ sáng, Chu Úc Đinh mới thong thả trả lời năm chữ: 【Bớt nói mát đi!】​Sáng nay hai mẹ con nhà kia vừa đến nhà nội là chị đã nhận được mật báo rồi.

Ngay sau đó, cậu gửi vào một bức ảnh. 

Khương Di ấn mở ra xem thì thấy đó là ảnh chụp màn hình trong game, hoa hòe hoa sói cô nhìn chẳng hiểu gì.​”Đúng rồi, lên đại học em muốn học ở đâu?

Chu Úc Đinh nói:【Skin đấy, nhớ nhận.】​Hình như cứ mỗi lần tâm trạng không tốt, chỉ cần nghe thấy giọng nói của người này là mọi cảm xúc hỗn độn, muộn phiền trong cô đều tan biến thành mây khói.

Vài phút sau, Triệu Càn Khôn lại tiếp tục thả bom tin nhắn.​Còn cả đứa con riêng kia nữa, vừa mới gặp mặt đã trợn trắng mắt lên khinh khỉnh cho ai xem chứ!

Triệu Càn Khôn:【A a a a a anh Úc, anh Úc thân yêu của tớ, vừa rồi những lời đó không phải nói cậu đâu, tớ đang kháy thằng Võ Lập suốt ngày chỉ biết yêu đương thôi ấy chứ.】​”Vâng, em biết rồi.

【Cảm ơn anh Úc, dập đầu cam bái hạ phong trước cậu ba cái. Chúc cậu vạn sự như ý, bách niên giai lão, sớm sinh quý tử…】​”

Giữa một rừng tin nhắn định nịnh bợ, Chu Thiên Tình chêm vào một câu: 【Tự nhiên được tặng cái skin hơn hai ngàn tệ, cậu lo mà cười trộm đi.】​Từ nhỏ Hứa Tri Nhiên đã đi theo con đường giáo dục áp lực cao, thi đại học được 697 điểm, thuận lợi đỗ vào ngành Y học của Đại học Kinh Bình như nguyện vọng của mẹ.

Khương Di kinh ngạc, trò chơi gì mà một cái trang phục có giá hơn hai ngàn tệ (~7 triệu VNĐ)? Làm bằng vàng ròng chắc? 

Cô thầm nghĩ, Chu Úc Đinh này cũng phá của quá đi!​Đi được một đoạn dài, Hứa Tri Nhiên mới dừng lại.

Khoan đã, dừng lại! Cậu có phá của hay không thì liên quan gì đến cô chứ, cô quản sao được.​Chu Úc Đinh nói:【Skin đấy, nhớ nhận.

Không thể nghĩ ngợi lung tung nữa, Khương Di cầm bút lên bắt đầu làm bài tập nghỉ đông. 

Để đốc thúc bản thân, cô dán một tờ giấy ghi chú lên bàn học, bên trên dùng bút màu viết vài chữ lớn: “Mày tỉnh táo lại cho tao!”​Ai da, chị…

…​Hứa Tri Nhiên biết cô nàng da mặt mỏng nên cười bảo: “Được rồi, không trêu em nữa.

Làm bài tập đến giữa trưa thì Hứa Tri Nhiên gõ cửa. 

Khương Di đặt bút xuống: “Chị vào đi ạ.”​Khương Di nhìn chằm chằm vào ánh trăng ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Thời tiết Kinh Thị mấy ngày nay đẹp lắm, nếu cậu ở đây thì ngay ngày mai tớ đã có thể thực hiện phần thưởng cho cậu rồi.

“A Di, buổi trưa em tự ăn cơm nhé, lát nữa chị phải ra ngoài rồi.”​Chu Úc Đinh đến Kinh Thị rồi sao?

Khương Di gật đầu: “Vâng, chị đi đi.”​”

Khoảng cách đến giờ hẹn còn sớm nên Hứa Tri Nhiên chưa vội đi ngay. 

Cô ấy bước vào phòng ngồi xuống giường, tùy ý tán gẫu với em gái: “Từ trường quốc tế chuyển sang trường công lập em có thích nghi được không? Thành tích thế nào rồi?”​Nhà cũ nhà họ Khương nằm trong một con ngõ ở Đông Đường Tử, là một căn nhà tứ hợp viện rộng hơn 600 mét vuông.

“Cũng ổn ạ, lần này thi cuối kỳ em được 645 điểm.”​”

Hứa Tri Nhiên vẻ mặt đầy tự hào: “Em gái chị giỏi quá nha. Trường quốc tế với trường công lập hoàn toàn là hai hệ thống giáo dục khác nhau, điểm số này đã là rất tốt rồi. Chị nghe nói con nhỏ Ngu Xu cuối kỳ chỉ được 642 điểm thôi, em còn cao hơn nó ba điểm đấy.”​Dòng trạng thái chỉ có vỏn vẹn ba chữ kèm một bức ảnh: Hửng nắng rồi [hình ảnh.

Thực ra Khương Di đã rất lâu rồi không chú ý đến Ngu Xu, tuy rằng học cùng trường cùng khối nhưng hai người gặp mặt đều xem nhau như người lạ.​Trong phòng bật hệ thống sưởi rất ấm áp, nhưng Khương Di nằm trên giường lại thấy toàn thân lạnh ngắt, sống mũi cay cay, bỗng dưng rất muốn khóc.

Khương Di mím môi cười: “Chị, chị giống như đặc vụ ấy.”​Hồi con học tiểu học gây ra bao nhiêu chuyện ngỗ ngược, nếu không nhờ dì Ngu cản lại thì bố đã đánh chết con từ lâu rồi!

Hứa Tri Nhiên đắc ý: “Tất nhiên rồi, chị có cài tai mắt ở nhà nội mà. Sáng nay hai mẹ con nhà kia vừa đến nhà nội là chị đã nhận được mật báo rồi.”​Em phải biết tự bảo vệ mình nhé, nếu cậu ta hẹn em đi khách sạn thì tuyệt đối không được…

“Đúng rồi, lên đại học em muốn học ở đâu? Ra nước ngoài hay ở lại Kinh Thị?”​”

Thần sắc Khương Di nghiêm túc hẳn: “Em cũng không biết nữa, chi phí du học khá cao, vấn đề tài chính bên phía mẹ chẳng phải vẫn chưa giải quyết xong sao?”​Khương Hạo Thành từ trong nhà nói vọng ra giọng lạnh lùng: “Cứ để nó đi!

“Chuyện tiền nong em đừng lo, còn có Khương Hạo Thành cơ mà. Nếu em muốn ra nước ngoài, chị sẽ đến đòi tiền ông ta, bằng không khối tài sản kếch xù của ông ta lại cung phụng hết cho mụ tiểu tam và đứa con riêng kia.”​Chu Úc Đinh bên kia không trả lời lại, trực tiếp tắt máy.

Khương Di lắc đầu: “Thực ra em cũng chưa nghĩ kỹ. Ra nước ngoài thì áp lực thi cử sẽ nhẹ hơn một chút, còn ở lại Kinh Thị thì đúng là hàng ngàn hàng vạn người chen chúc qua một cây cầu độc mộc. Em có chút muốn học ngành phát thanh viên dẫn chương trình, nhưng chưa dám chắc chắn.”​Khương Di gật đầu: “Vâng, chị đi đi.

Hứa Tri Nhiên lặng im một lát: “Mẹ có đồng ý không? Ngày trước mẹ bắt chị học y, chị chẳng phải đã làm trái ý mẹ sao, giờ mẹ đều ký thác hết hy vọng lên người em đấy.”​【Có những người, có thời gian đi bấm thích, bình luận cho gái xinh, nhưng lại không có thời gian giúp anh em quay một cái trang phục game.

“Chao ôi, chị cũng chẳng muốn đối đầu với mẹ làm gì. Em không biết đâu, mấy năm học trường y đối với chị đúng là cực hình, riêng cái môn giải phẫu đã lấy đi của chị nửa cái mạng rồi. Nào là mổ ếch, chuột bạch, rồi cả mô cơ thể người nữa… Cứ mỗi lần học xong tiết giải phẫu là ba ngày chị ăn không ngon, đêm nào cũng gặp ác mộng.”​…

Hứa Tri Nhiên là con gái trưởng, Chương Tịnh đối với cô ấy vô cùng nghiêm khắc. 

Từ nhỏ Hứa Tri Nhiên đã đi theo con đường giáo dục áp lực cao, thi đại học được 697 điểm, thuận lợi đỗ vào ngành Y học của Đại học Kinh Bình như nguyện vọng của mẹ.​Sau khi hai chị em trò chuyện xong, Hứa Tri Nhiên liền ra cửa.

Còn Khương Di, có lẽ vì lúc nhỏ hay đau ốm nên Chương Tịnh đối với cô con gái út có phần khoan dung hơn. 

Tuy cũng bắt cô học cái này cái kia, nhưng chỉ cần Khương Di thút thít nói một câu “con không muốn”, Chương Tịnh lại mủi lòng.​Ngày mùng 9 tháng Giêng là sinh nhật của ông nội Khương Di, sáng sớm Khương Hạo Thành đã cho xe đến đón hai chị em.

Khương Di: “Em sẽ suy nghĩ lại thật kỹ.”​Cô tiến lại gần, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, thình thịch liên hồi, cô nhẹ nhàng gọi tên cậu: “Chu Úc Đinh?

Hứa Tri Nhiên xoa xoa đầu cô: “Được rồi, còn tận một năm rưỡi nữa cơ mà, cứ thong thả suy nghĩ vẫn kịp. Giờ chúng ta nói sang chuyện của cậu ‘zyt’ kia đi? Nói cho chị nghe xem, hai đứa tiến triển đến bước nào rồi?”​Khương Di có chút áy náy: “Không sao đâu chị, quen giấc là được ạ.

“Nắm tay chưa? Nụ hôn đầu còn giữ không đấy? Em phải biết tự bảo vệ mình nhé, nếu cậu ta hẹn em đi khách sạn thì tuyệt đối không được…”​Chúc cậu vạn sự như ý, bách niên giai lão, sớm sinh quý tử…】

Khương Di đỏ bừng mặt như tôm luộc: “Chị! Ai da, chị…” Cô lấy tay che gò má đang nóng bừng, xù lông lên: “Chị đang nói bậy bạ gì thế hả!”​”

Hứa Tri Nhiên cười không ngớt: “Úi chà chà, học sinh cấp ba thuần khiết đúng là trêu vui thật đấy.”​”

“Chị đừng chọc em nữa.”​Người ở đầu dây bên kia không lập tức lên tiếng, Khương Di chỉ nghe thấy tiếng gió rít ù ù bên tai cậu, cô kỳ quái hỏi: “Cậu…

Hứa Tri Nhiên biết cô nàng da mặt mỏng nên cười bảo: “Được rồi, không trêu em nữa. Nhưng chị nhắc nhở em nhé, tụi con trai ở tuổi này tâm tính chưa định, em vẫn nên giữ khoảng cách và có sự dè chừng, bằng không người chịu tổn thương sẽ là em đấy.”​”Đúng rồi, con trai của Lý Hãn Dịch ngày trước còn từng sống ở sát vách nhà mình một thời gian đấy, em có nhớ cậu ta không?

“Vâng, em biết rồi.”​Cô bấm từ chối cuộc gọi video, sau đó chuyển sang gọi thoại.

…​”

Sau khi hai chị em trò chuyện xong, Hứa Tri Nhiên liền ra cửa. 

Khương Di nghiêm túc làm bài tập suốt một ngày, buổi tối trước khi đi ngủ mới mở điện thoại ra lướt vòng bạn bè một chút.​Chị nghe nói con nhỏ Ngu Xu cuối kỳ chỉ được 642 điểm thôi, em còn cao hơn nó ba điểm đấy.

Khương Di ngạc nhiên phát hiện, vài giờ trước Chu Úc Đinh thế mà lại đăng một trạng thái mới.​Cô ấy chỉ tay vào căn nhà số 70 nói: “Đây là nhà của dì Hoắc này.

Dòng trạng thái chỉ có vỏn vẹn ba chữ kèm một bức ảnh: Hửng nắng rồi [hình ảnh.jpg]​”

Khương Di lại bắt đầu suy nghĩ viển vông.​”Con mới 24 tuổi thì xem mắt cái gì, kết hôn cái gì chứ!

Tối qua cô đăng bài tuyết rơi, hôm nay Chu Úc Đinh liền đăng bài nắng lên, đều là nói về thời tiết, cảm giác này sao cứ như là… đang đáp lại cô vậy nhỉ?​…

Khương Di bĩu môi nhỏ, Chu Úc Đinh đúng là đồ bắt chước!​Vài phút sau, Triệu Càn Khôn lại tiếp tục thả bom tin nhắn.

Sau đó, cô cũng tiện tay bấm thích bài đăng của cậu.​Kỳ nghỉ đông của học sinh cấp ba tính đi tính lại cũng chỉ có ba tuần.

…​” Chu Úc Đinh chắc là đang ở nhà, Khương Di có thể nghe thấy tiếng tivi đang phát lại chương trình Xuân Vãn từ phía cậu.

Kỳ nghỉ đông của học sinh cấp ba tính đi tính lại cũng chỉ có ba tuần. 

Những ngày tiếp theo, Khương Di cùng chị gái đi viếng mộ một chuyến, sau đó liền không ra khỏi cửa nữa.​Có người đang gọi điện cho cô.

Qua năm mới âm lịch, tuy rằng không còn rơi tuyết nhưng Kinh Thị lại càng thêm rét đậm. 

Ngày mùng 9 tháng Giêng là sinh nhật của ông nội Khương Di, sáng sớm Khương Hạo Thành đã cho xe đến đón hai chị em.​Hứa Tri Nhiên là con gái trưởng, Chương Tịnh đối với cô ấy vô cùng nghiêm khắc.

Nhà cũ nhà họ Khương nằm trong một con ngõ ở Đông Đường Tử, là một căn nhà tứ hợp viện rộng hơn 600 mét vuông. 

Khi Khương Di và Hứa Tri Nhiên đến nơi, Ngu Khiết đang tất bật chuẩn bị cơm trưa, Ngu Xu ngồi bên cạnh trò chuyện cùng ông nội, các cô các chú đều đã có mặt đông đủ.​”

Dù sao cũng là sinh nhật của người lớn, dù không thích hai mẹ con Ngu Khiết đến mức nào thì Khương Di và Hứa Tri Nhiên vẫn tươi cười bước vào phòng.​Hứa Tri Nhiên bị Khương Hạo Thành gọi vào thư phòng nói chuyện, Khương Di ngồi ở phòng khách bầu bạn đánh cờ và nói chuyện phiếm với ông nội, Ngu Xu đứng một bên quan sát, trông có vẻ rất ra dáng một gia đình hòa thuận.

“Hai đứa đến rồi à.” Ông nội Khương cười cười, vẫy vẫy tay: “Lại đây ngồi đi.”​Trên đường đi, Hứa Tri Nhiên vẫn không ngừng cằn nhằn: “Chị khinh bỉ tất cả lũ tiểu tam cùng đám con riêng trên đời này như nhau.

Hứa Tri Nhiên bị Khương Hạo Thành gọi vào thư phòng nói chuyện, Khương Di ngồi ở phòng khách bầu bạn đánh cờ và nói chuyện phiếm với ông nội, Ngu Xu đứng một bên quan sát, trông có vẻ rất ra dáng một gia đình hòa thuận.​Trong nhóm đã có tới mấy chục tin nhắn, đại đa số đều là những lời tự lầm bầm lầu bầu đầy ấm ức của Triệu Càn Khôn từ tối qua.

Một lát sau, Ngu Khiết bưng đến một đĩa trái cây, cười nói: “Ăn chút trái cây trước đi con, cơm trưa sắp xong rồi.”​Lúc đó chị còn nghĩ, hóa ra không phải đứa con riêng nào cũng mặt dày bám lấy tài sản.

“Ừm, buổi tối khách khứa đông, bữa trưa này chỉ có người nhà mình thôi cho thanh tịnh.” Ông nội Khương hạ một quân cờ đen xuống, hỏi: “Thành tích của Di Di dạo này thế nào? Ở Lam Thành vẫn tốt chứ?”​Chu Úc Đinh quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp dưới ánh mặt trời: “Cậu đến rồi.

Khương Di đối với những người bên nhà họ Khương không mấy thân thiết, người lớn hỏi gì cô đáp nấy: “Dạ vẫn tốt ạ, cuối kỳ con thi được hơn 600 điểm.”​” Khương Di mờ mịt: “Không xa lắm, nhà tớ ở ngay gần trung tâm thương mại Gia Duyệt mà.

“Ừm.” Ông nội Khương nói: “Thế là được rồi, thi đại học chọn ngành nào tốt tốt chút, sau này tìm một công việc an nhàn ổn định. Con gái ấy mà, vẫn nên lấy gia đình làm trọng, không cần thiết phải suốt ngày bươn chải ngoài xã hội làm gì. Con nhìn mẹ con xem, không màng đến gia đình cứ đòi làm nữ cường nhân, giờ thì hay rồi… Thôi, không nhắc chuyện này nữa.”​Giống như hai tinh cầu xa xôi, cuối cùng cũng vượt qua khoảng cách không gian và thời gian để giao nhau tại một điểm.

Tay cầm quân cờ của Khương Di khựng lại một nhịp, cô không nói gì. Sau khi kết thúc ván cờ, cô lấy cớ đi dạo xung quanh rồi chuồn trước.​Nháo nhào suốt cả đêm, mãi đến hơn sáu giờ sáng, Chu Úc Đinh mới thong thả trả lời năm chữ: 【Bớt nói mát đi!

Khương Di muốn tới phòng sách xem Hứa Tri Nhiên và Khương Hạo Thành đã nói chuyện xong chưa, ai ngờ vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt từ bên trong truyền ra.​Tâm tư nhỏ nhen bị người ta bóc trần, cô có chút hoảng hốt.

“Con mới 24 tuổi thì xem mắt cái gì, kết hôn cái gì chứ! Bố bớt quản chuyện của con đi!”​Giữa một rừng tin nhắn định nịnh bợ, Chu Thiên Tình chêm vào một câu: 【Tự nhiên được tặng cái skin hơn hai ngàn tệ, cậu lo mà cười trộm đi.

“Bố là muốn tốt cho con! Con cứ sống buông thả như thế, suốt ngày tụ tập với đám người không đàng hoàng kia thì ra cái thể thống gì!”​Triệu Càn Khôn:【A a a a a anh Úc, anh Úc thân yêu của tớ, vừa rồi những lời đó không phải nói cậu đâu, tớ đang kháy thằng Võ Lập suốt ngày chỉ biết yêu đương thôi ấy chứ.

“Tốt cho con? Tốt cho con thì bố đuổi mụ họ Ngu kia đi đi! Mỗi ngày ra vẻ một nụ cười giả tạo, mụ ta không phiền nhưng con thấy phiền đấy! Còn cả đứa con riêng kia nữa, vừa mới gặp mặt đã trợn trắng mắt lên khinh khỉnh cho ai xem chứ!”​Hứa Tri Nhiên: “Cũng đúng thôi, hồi đó em đang bệnh, tuổi lại còn nhỏ nên không nhớ rõ là bình thường.

“Con còn có mặt mũi mà nhắc đến à? Dì Ngu và Tiểu Xu nhường nhịn con chưa đủ sao? Hồi con học tiểu học gây ra bao nhiêu chuyện ngỗ ngược, nếu không nhờ dì Ngu cản lại thì bố đã đánh chết con từ lâu rồi!”​”

“Vậy thì bố đánh đi! Đánh chết con luôn đi!”​”

…​Em thấy mụ Ngu Khiết kia chưa, thật biết cách tự coi mình là nữ chủ nhân cái nhà này cơ đấy!

Trong phòng sách vang lên một trận đổ vỡ loảng xoảng, có vẻ như cả hai bên đã bắt đầu đập phá đồ đạc.​Những ngày tiếp theo, Khương Di cùng chị gái đi viếng mộ một chuyến, sau đó liền không ra khỏi cửa nữa.

Khương Di đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu, hai bàn tay run rẩy dữ dội.​”

Chẳng mấy chốc, cửa phòng sách bật mở, Hứa Tri Nhiên đùng đùng nổi giận lao ra ngoài: “A Di, chúng ta đi! Không thèm ở lại nhà người khác để rước nhục vào người nữa!”​”Ừm, buổi tối khách khứa đông, bữa trưa này chỉ có người nhà mình thôi cho thanh tịnh.

Khương Di vốn dĩ cũng muốn rời đi nên lập tức ngoan ngoãn đi theo. 

Lúc ra đến sân thì vừa vặn chạm mặt Ngu Khiết, Hứa Tri Nhiên liền trút giận: “Tiểu tam thì mãi là tiểu tam, có danh chính ngôn thuận thì bản chất vẫn là kẻ giật chồng, tránh ra!”​Lồng ngực nghẹn ứ lại khó chịu, cô vùi cả người vào trong chăn, cho đến khi nghe thấy tiếng điện thoại rung lên “ong ong” mới chịu ló đầu ra.

“Ngày vui của ông nội, con đừng làm loạn nữa, vào ăn cơm trước đã.” Ngu Khiết dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên bảo.​”

Khương Hạo Thành từ trong nhà nói vọng ra giọng lạnh lùng: “Cứ để nó đi!”​Con cứ sống buông thả như thế, suốt ngày tụ tập với đám người không đàng hoàng kia thì ra cái thể thống gì!

…​”

Từ trong tứ hợp viện bước ra, Hứa Tri Nhiên hậm hực đi phăng phăng phía trước, bước chân vừa nhanh vừa rộng, Khương Di ôm đồ chạy lạch bạch theo sau.​”

Bên ngoài trời rét căm căm, mặt đường đóng một lớp băng mỏng, con ngõ nhỏ yên tĩnh đến lạ kỳ không một bóng người, đôi giày đi tuyết của Khương Di giẫm lên lớp tuyết phát ra những tiếng “loẹt quẹt”.​”Thì sợ cậu chạy mất chứ sao, thế rồi phần thưởng của tớ tính thế nào đây?

Đi được một đoạn dài, Hứa Tri Nhiên mới dừng lại. 

Khương Di chạy đến mức hai má và đầu mũi đỏ ửng lên vì lạnh, cô níu lấy tay chị gái: “Chị, đừng giận nữa, chúng ta về nhà thôi.”​Ở Lam Thành vẫn tốt chứ?

“Ừ, về nhà, hôm nay đúng là không nên đến đây, thật xui xẻo!”​Khương Di lại bắt đầu suy nghĩ viển vông.

Bị gió lạnh thổi thốc vào mặt một dọc đường, cơn giận của Hứa Tri Nhiên đã tiêu tan đi quá nửa. 

Trong ngõ nhỏ rất khó bắt xe, hai chị em chỉ đành đi bộ ra đường lớn.​Chu Úc Đinh bộ có phép thuật khiến người ta vui vẻ lên chắc?

Trên đường đi, Hứa Tri Nhiên vẫn không ngừng cằn nhằn: “Chị khinh bỉ tất cả lũ tiểu tam cùng đám con riêng trên đời này như nhau. Em thấy mụ Ngu Khiết kia chưa, thật biết cách tự coi mình là nữ chủ nhân cái nhà này cơ đấy! Đúng là trơ trẽn!”​” Căn nhà này ngày thường không có ai ở, dì Lương lại về quê ăn Tết, Hứa Tri Nhiên bảo: “Chiều nay chị đi mua một tấm nệm mỏng lót lên cho em, không thể để cô bé da bọc xương nhà mình bị đau người được.

“Còn có con nhỏ Ngu Xu kia nữa, nó dám trợn mắt với chị! Lúc đó chị nên xông lên tẩn cho nó một trận mới phải.”​” Ông nội Khương hạ một quân cờ đen xuống, hỏi: “Thành tích của Di Di dạo này thế nào?

Khương Di im lặng lắng nghe, cô biết mình không giỏi ăn nói nên thà làm một người lắng nghe tốt.​Không thèm ở lại nhà người khác để rước nhục vào người nữa!

Đi tới đi lui, hai người đi ngang qua số nhà 70 ngõ Đông Đường Tử — ngôi nhà cũ trước đây của gia đình họ. 

Căn biệt thự nhỏ giờ đây tối om, không một bóng người, trên cửa kính có vài lỗ thủng lớn, chắc là bị người ta dùng đá ném vỡ. Trong lòng hai chị em đều dâng lên cảm giác nghẹn ngào khó tả, rồi lặng lẽ bước tiếp.​Nếu nói ra rồi Chu Úc Đinh lại gặng hỏi tại sao muốn gặp, chẳng phải sẽ lộ hết sạch sành sanh sao?

Thấy bầu không khí quá trầm trọng, Hứa Tri Nhiên quyết định chuyển chủ đề sang chuyện bát quái nhà người khác cho nhẹ nhõm đầu óc. 

Cô ấy chỉ tay vào căn nhà số 70 nói: “Đây là nhà của dì Hoắc này.”​Chu Úc Đinh mặc khá phong phanh, một chiếc áo khoác gió màu đen cùng chiếc quần túi hộp cá tính.

“Em biết ạ.”​Khương Di muốn tới phòng sách xem Hứa Tri Nhiên và Khương Hạo Thành đã nói chuyện xong chưa, ai ngờ vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt từ bên trong truyền ra.

“Mấy ngày trước chị đi xem triển lãm tranh do dì Hoắc tổ chức, nghe được một tin sốt dẻo. Dì Hoắc chẳng phải không thể sinh sao, chồng dì ấy là Lý Hãn Dịch mấy năm nay thường xuyên chạy ra ngoài, nghe bảo muốn đón đứa con trai của ông ta với người yêu cũ về nuôi, đáng tiếc là người ta không chịu.”​Khương Di ngẩn người: “Dạ?

Vòng tròn giới thượng lưu vốn dĩ cũng chỉ quanh quẩn bấy nhiêu đó người, chuyện của dì Hoắc và chồng trước đây Khương Di cũng có nghe qua một chút. 

Cô chỉ biết trước khi kết hôn với dì Hoắc, Lý Hãn Dịch có một cô bạn gái, hai người vì áp lực gia đình mà phải chia tay. 

Sau khi chia tay, cô bạn gái cũ phát hiện mình mang thai liền âm thầm sinh đứa trẻ ra.​”Chị đừng chọc em nữa.

“Đúng rồi, con trai của Lý Hãn Dịch ngày trước còn từng sống ở sát vách nhà mình một thời gian đấy, em có nhớ cậu ta không?”​Vừa chuẩn bị bước ra khỏi cửa thì điện thoại lại reo lên, vẫn là Chu Úc Đinh.

Khương Di ngẩn người: “Dạ? Chuyện từ khi nào thế chị?”​”

Hứa Tri Nhiên: “Cũng đúng thôi, hồi đó em đang bệnh, tuổi lại còn nhỏ nên không nhớ rõ là bình thường.”​Trong ngõ nhỏ rất khó bắt xe, hai chị em chỉ đành đi bộ ra đường lớn.

“Hồi đó em thích bám đuôi thằng nhóc đó chơi lắm. Chị bảo cậu ta là con riêng, không cho em chơi cùng, thế mà em còn khóc lóc om sòm lên ăn vạ nữa cơ. Thằng nhóc đó thì cao ngạo lạnh lùng chẳng thèm đoái hoài đến ai, vậy mà em cứ ôm con búp bê Tây Dương lẽo đẽo chạy theo sau mông người ta, luôn miệng gọi ‘anh trai xinh đẹp’.”​”

Khương Di cẩn thận lục lọi lại ký ức… Hình như đúng là từng có một người bạn thanh mai trúc mã như vậy, nhưng mọi thứ quá mơ hồ, cô không thể nhớ nổi gương mặt người đó ra sao.​】

“Thằng nhóc đó chỉ ở lại đây hơn một tuần rồi đi mất. Lúc đó chị còn nghĩ, hóa ra không phải đứa con riêng nào cũng mặt dày bám lấy tài sản. Còn em thì sao, khóc suốt mấy ngày trời, còn nói cái gì mà đã ước định với cậu ta, lớn lên sẽ đi tìm cậu ta nữa chứ.”​Chị bảo cậu ta là con riêng, không cho em chơi cùng, thế mà em còn khóc lóc om sòm lên ăn vạ nữa cơ.

Tuổi thơ của Khương Di đại đa số thời gian đều ngập trong vị đắng chát của thuốc men. Khi đó di chứng của bệnh viêm màng não chưa khỏi hẳn, ngày nào cô cũng phải tiêm và uống thuốc, người lúc nào cũng mũm mĩm tròn xoe, chẳng có mấy bạn bè.​Cô ấy bước vào phòng ngồi xuống giường, tùy ý tán gẫu với em gái: “Từ trường quốc tế chuyển sang trường công lập em có thích nghi được không?

Được Hứa Tri Nhiên nhắc nhở như vậy, Khương Di mới nhớ ra hồi nhỏ mình thực sự từng có một người bạn như thế. Chỉ tiếc là, tên tuổi và diện mạo của cậu ấy, cô đều quên sạch rồi.​Tay cầm quân cờ của Khương Di khựng lại một nhịp, cô không nói gì.

…​Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ!

Đêm hôm đó, trăng thanh gió mát, nhiệt độ ngoài trời xuống tới âm mười độ, bản đồ dự báo thời tiết chuyển sang màu tím ngắt vì rét đậm.​Hình như đúng là từng có một người bạn thanh mai trúc mã như vậy, nhưng mọi thứ quá mơ hồ, cô không thể nhớ nổi gương mặt người đó ra sao.

Trong phòng bật hệ thống sưởi rất ấm áp, nhưng Khương Di nằm trên giường lại thấy toàn thân lạnh ngắt, sống mũi cay cay, bỗng dưng rất muốn khóc.​đang đáp lại cô vậy nhỉ?

Tại sao lại muốn khóc, cô cũng không rõ. Có lẽ do trận cãi vã ban ngày làm cô phiền lòng, có lẽ cô đang nhớ Chương Tịnh, hoặc cũng có thể vì một lý do nào khác.​…

Lồng ngực nghẹn ứ lại khó chịu, cô vùi cả người vào trong chăn, cho đến khi nghe thấy tiếng điện thoại rung lên “ong ong” mới chịu ló đầu ra. 

Có người đang gọi điện cho cô.​”

Khương Di với lấy điện thoại xem thử, không ngờ lại là yêu cầu gọi video từ Chu Úc Đinh.​Tối qua cô đăng bài tuyết rơi, hôm nay Chu Úc Đinh liền đăng bài nắng lên, đều là nói về thời tiết, cảm giác này sao cứ như là…

Khương Di đã thay đồ ngủ từ sớm, tóc tai cũng rối bời, thực sự không tiện lên hình. Cô bấm từ chối cuộc gọi video, sau đó chuyển sang gọi thoại. Chuông reo ba tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy.​Khương Di: “Mà sao cậu lại hỏi vậy—”

“Alo, tìm tớ có việc gì thế?” Giọng cô có chút khàn khàn, nghe qua có vẻ rất mệt mỏi, uể oải.​Trưởng nhóm là Triệu Càn Khôn, bên trong ngoài cô ra thì còn có Chu Úc Đinh, Võ Lập, Chu Thiên Tình và vài người ngày thường có mối quan hệ khá tốt.

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi Chu Úc Đinh mới lên tiếng: “Không có gì, định hỏi cậu một chuyện.”​Chu Thiên Tình:【Lặng lẽ ăn dưa hóng biến.

“Ừm, cậu hỏi đi.”​Một đêm không mộng mị, hơn mười một giờ trưa ngày hôm sau, Hứa Tri Nhiên ra ngoài tụ tập với bạn bè.

Chu Úc Đinh hỏi: “Ngày mấy thì cậu quay lại trường?”​”Còn có con nhỏ Ngu Xu kia nữa, nó dám trợn mắt với chị!

Khóe miệng Khương Di không tự chủ được mà cong lên. 

Hình như cứ mỗi lần tâm trạng không tốt, chỉ cần nghe thấy giọng nói của người này là mọi cảm xúc hỗn độn, muộn phiền trong cô đều tan biến thành mây khói.​Dù sao cũng là sinh nhật của người lớn, dù không thích hai mẹ con Ngu Khiết đến mức nào thì Khương Di và Hứa Tri Nhiên vẫn tươi cười bước vào phòng.

Chu Úc Đinh bộ có phép thuật khiến người ta vui vẻ lên chắc?​Còn Khương Di, có lẽ vì lúc nhỏ hay đau ốm nên Chương Tịnh đối với cô con gái út có phần khoan dung hơn.

Khương Di cảm thấy trái tim mình mềm nhũn ra, cô lăn qua lộn lại trên giường, lí nhí đáp: “Sao tự nhiên lại hỏi tớ chuyện này?”​”

“Thì sợ cậu chạy mất chứ sao, thế rồi phần thưởng của tớ tính thế nào đây?” Chu Úc Đinh chắc là đang ở nhà, Khương Di có thể nghe thấy tiếng tivi đang phát lại chương trình Xuân Vãn từ phía cậu. Giọng cậu trầm thấp, truyền qua ống nghe nghe vô cùng có từ tính.​”Ừm, cậu hỏi đi.

Khương Di nhìn chằm chằm vào ánh trăng ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Thời tiết Kinh Thị mấy ngày nay đẹp lắm, nếu cậu ở đây thì ngay ngày mai tớ đã có thể thực hiện phần thưởng cho cậu rồi.”​Cậu có phá của hay không thì liên quan gì đến cô chứ, cô quản sao được.

“Nói nghe thử xem, cậu định thưởng cho tớ cái gì?”​Khương Di vẫn chưa hết bàng hoàng: “Cậu…

Khương Di nói: “Tớ có thể dẫn cậu đi trượt băng, hoặc đi chùa cầu phúc, hay là đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn.”​Hứa Tri Nhiên xoa xoa đầu cô: “Được rồi, còn tận một năm rưỡi nữa cơ mà, cứ thong thả suy nghĩ vẫn kịp.

Im lặng vài giây, Chu Úc Đinh bỗng nhiên bật cười: “Khương đại tiểu thư, cậu cứ nói thẳng là muốn gặp tớ đi cho rồi.”​Hứa Tri Nhiên đắc ý: “Tất nhiên rồi, chị có cài tai mắt ở nhà nội mà.

Khương Di ngẩn người.​Nói cho chị nghe xem, hai đứa tiến triển đến bước nào rồi?

Tâm tư nhỏ nhen bị người ta bóc trần, cô có chút hoảng hốt. 

Cô đúng là muốn gặp cậu, nhưng làm sao có thể thừa nhận chứ. Nếu nói ra rồi Chu Úc Đinh lại gặng hỏi tại sao muốn gặp, chẳng phải sẽ lộ hết sạch sành sanh sao?​”Không có.

Khương Di trống ngực đập liên hồi, ấp úng lấp l**m: “Đúng vậy, tớ chính là muốn gặp cậu đấy. Tớ không chỉ muốn gặp cậu thôi đâu, tớ còn muốn gặp Chu Thiên Tình, Triệu Càn Khôn, Từ Giai, với cả chú chó Corgi ở hiệu sách nữa cơ.”​Từ trong tứ hợp viện bước ra, Hứa Tri Nhiên hậm hực đi phăng phăng phía trước, bước chân vừa nhanh vừa rộng, Khương Di ôm đồ chạy lạch bạch theo sau.

Lời nói dối nửa thật nửa giả bao giờ cũng dễ đánh lạc hướng người nghe nhất.​cậu tự dưng chạy đến Kinh Thị làm cái gì thế?

“Nhớ tớ đến thế cơ à?”​”

Gò má Khương Di nóng ran, cô mạnh miệng cãi cố: “Tớ là muốn thực hiện phần thưởng cho cậu thôi! Đừng có mà tự luyến.”​”Hả?

Trong một khoảnh khắc, cả hai đều không nói gì nữa nhưng cũng không ai cúp máy, giống như chỉ muốn nghe tiếng hít thở của đối phương để xác nhận sự hiện diện của nhau.​”

“Đại tiểu thư, ngủ sớm đi, ngày mai sẽ cho cậu gặp tớ.”​Thành tích thế nào rồi?

Khương Di chưa kịp phản ứng lại, ngơ ngác nói: “Ngày mai làm sao gặp được, còn tận năm ngày nữa tớ mới tựu trường mà.”​Cái người này buồn cười thật, đến một câu “tạm biệt” cũng chẳng thèm nói.

Chu Úc Đinh bên kia không trả lời lại, trực tiếp tắt máy.​Khương Di mím môi cười: “Chị, chị giống như đặc vụ ấy.

Cái người này buồn cười thật, đến một câu “tạm biệt” cũng chẳng thèm nói.​Nếu em muốn ra nước ngoài, chị sẽ đến đòi tiền ông ta, bằng không khối tài sản kếch xù của ông ta lại cung phụng hết cho mụ tiểu tam và đứa con riêng kia.

Khương Di hơi dỗi, cô thẳng tay đổi biệt danh của Chu Úc Đinh trong danh bạ thành: “π không lễ phép”.​”

…​Cậu có vóc dáng cao ráo, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, đứng sừng sững trước cổng trung tâm thương mại vắng vẻ trông vô cùng nổi bật và bắt mắt.

Một đêm không mộng mị, hơn mười một giờ trưa ngày hôm sau, Hứa Tri Nhiên ra ngoài tụ tập với bạn bè. 

Khương Di đã làm xong bài tập đông từ sớm nên tính toán ra ngoài mua vài cuốn sách bài tập bổ trợ.​”

Cô quấn khăn quàng cổ, đội mũ, bọc cơ thể kín mít như một chiếc bánh chưng di động. 

Vừa chuẩn bị bước ra khỏi cửa thì điện thoại lại reo lên, vẫn là Chu Úc Đinh.​Lời nói dối nửa thật nửa giả bao giờ cũng dễ đánh lạc hướng người nghe nhất.

Khương Di bắt máy: “Alo, lại có chuyện gì nữa đây?”​” Cô lấy tay che gò má đang nóng bừng, xù lông lên: “Chị đang nói bậy bạ gì thế hả!

Người ở đầu dây bên kia không lập tức lên tiếng, Khương Di chỉ nghe thấy tiếng gió rít ù ù bên tai cậu, cô kỳ quái hỏi: “Cậu… nói chuyện đi chứ!”​”

“Khương Di, bây giờ cậu cách trung tâm thương mại Gia Duyệt có xa không?”​Em có chút muốn học ngành phát thanh viên dẫn chương trình, nhưng chưa dám chắc chắn.

“Hả?” Khương Di mờ mịt: “Không xa lắm, nhà tớ ở ngay gần trung tâm thương mại Gia Duyệt mà.”​” Ngu Khiết dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên bảo.

Hôm trước Khương Di đăng định vị trên vòng bạn bè chính là trung tâm thương mại Gia Duyệt ở vành đai hai phía Bắc Kinh Thị, một khu mua sắm lớn cách nhà cô khoảng 800 mét.​”Thế à?

Khương Di: “Mà sao cậu lại hỏi vậy—”​Em không biết đâu, mấy năm học trường y đối với chị đúng là cực hình, riêng cái môn giải phẫu đã lấy đi của chị nửa cái mạng rồi.

Giây tiếp theo, lời nói của cô bị cắt ngang bởi giọng nói trầm ấm của Chu Úc Đinh: “Bây giờ, cậu ra cổng phía Đông của trung tâm thương mại Gia Duyệt đi, tớ đang đợi cậu ở đây.”​”

“Cái gì cơ?”​Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi Chu Úc Đinh mới lên tiếng: “Không có gì, định hỏi cậu một chuyện.

Giống như bị một niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, đầu óc Khương Di choáng váng. 

Đến tận lúc chạy ra khỏi khu chung cư cô vẫn cảm thấy mọi chuyện thật huyễn hoặc, không chân thực chút nào.​Sau đó, cô cũng tiện tay bấm thích bài đăng của cậu.

Chu Úc Đinh đến Kinh Thị rồi sao?​Quầng thâm mắt dày cộp lên rồi kìa!

Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ!​”

Hay là cậu đang lừa cô để trêu đùa? Hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư đâu!​”

Suốt dọc đường đi, đủ loại cảm xúc thấp thỏm, hồi hộp xen lẫn hưng phấn bao bọc lấy cô.​Khương Di ấn mở ra xem thì thấy đó là ảnh chụp màn hình trong game, hoa hòe hoa sói cô nhìn chẳng hiểu gì.

Trời quang mây tạnh, không một gợn mây, thời tiết âm bảy độ nên ngoài đường chẳng có mấy người qua lại. 

Khương Di xỏ đôi giày đi tuyết dày cộp chạy từng bước nhỏ, khi tới gần cổng phía Đông của trung tâm thương mại Gia Duyệt, từ đằng xa, cô đã lập tức nhận ra bóng dáng thiếu niên đang đứng đó.​Làm bài tập đến giữa trưa thì Hứa Tri Nhiên gõ cửa.

Chu Úc Đinh mặc khá phong phanh, một chiếc áo khoác gió màu đen cùng chiếc quần túi hộp cá tính. 

Cậu có vóc dáng cao ráo, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, đứng sừng sững trước cổng trung tâm thương mại vắng vẻ trông vô cùng nổi bật và bắt mắt.​nói chuyện đi chứ!

Khương Di dụi dụi mắt, bước chân và nhịp thở của cô bất giác chậm lại, cô sợ rằng nếu mình bước quá nhanh, tất cả những cảnh tượng này sẽ tan biến mất.​Khương Di ngẩn người.

Có phải là mơ không?​Khương Di đặt bút xuống: “Chị vào đi ạ.

Nếu cuộc gặp gỡ này là một giấc mơ, cô hy vọng giấc mơ này có thể kéo dài thêm một chút nữa.​”

Cô tiến lại gần, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, thình thịch liên hồi, cô nhẹ nhàng gọi tên cậu: “Chu Úc Đinh?”​”

Chu Úc Đinh quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp dưới ánh mặt trời: “Cậu đến rồi.”​Khương Di nói: “Tớ có thể dẫn cậu đi trượt băng, hoặc đi chùa cầu phúc, hay là đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn.

Giống như hai tinh cầu xa xôi, cuối cùng cũng vượt qua khoảng cách không gian và thời gian để giao nhau tại một điểm.​”

Khương Di vẫn chưa hết bàng hoàng: “Cậu… cậu tự dưng chạy đến Kinh Thị làm cái gì thế?”​Hứa Tri Nhiên lặng im một lát: “Mẹ có đồng ý không?

“Hửm?” Giọng cậu rất nhẹ: “Còn có thể làm gì nữa chứ? Tất nhiên là đến để nhận phần thưởng của tớ rồi.”

Tối hôm qua sau khi cúp điện thoại, Chu Úc Đinh liền đặt ngay chuyến bay sớm nhất trong ngày để đến đây. 

Lúc ra khỏi nhà còn chưa tới 5 giờ sáng, Chu Nghiên – người vừa mới về nước còn chưa kịp thích nghi với việc lệch múi giờ – gặng hỏi cậu đi đâu, Chu Úc Đinh chỉ đáp lại vỏn vẹn ba chữ: Đi gặp một người.

Khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống Kinh Thị, cái lạnh âm bảy độ ùa vào da thịt, nhưng trái tim cậu lại nóng bỏng như sắp sôi trào.

Từ Lam Thành đến Kinh Thị, bắc nam cách biệt, khoảng cách gần hai ngàn cây số. Chính Chu Úc Đinh cũng không thể giải thích nổi lý do tại sao mình lại hành động bốc đồng như vậy.

Nếu bắt buộc phải đưa ra một câu trả lời, thì lý do duy nhất chính là — cậu nhớ cô.

Hết chương 36

Con riêng không có lỗi, không phải con riêng nào cũng đáng ghét, quan trọng là cách sống đối nhân xử thế của họ thôi.