Chương 7
Cậu troll tớ đúng không?
Số lượng học sinh tự mang cơm hộp ở cả khối cấp hai lẫn cấp ba đều đếm trên đầu ngón tay, thành ra khu vực tầng hai của nhà ăn lúc này trông vô cùng trống trải, vắng vẻ.
Lúc Khương Di xách đồ đi lên tới nơi thì Chu Thiên Tình đã nhanh tay hâm nóng xong xuôi đống đồ ăn, chỉ còn chờ cô ngồi xuống là hai người có thể lập tức đánh chén.
Khương Di kéo ghế ngồi xuống, không quên đưa ly nước ép dưa hấu đã cắm sẵn ống hút sang cho cô bạn.
Suất cơm hộp của hai người được dì Lương chuẩn bị các món ăn giống hệt nhau, có lẽ vì sợ hai cô con gái tuổi ăn tuổi lớn bị đói nên dì đong lượng cơm và thức ăn đều đầy ắp cả hộp.
Chu Thiên Tình vừa nhìn thấy đồ ăn là mắt đã sáng rực lên như sói đói vồ mồi, cô nàng liên tục gắp thịt nhét vào đầy miệng, khiến Khương Di ngồi đối diện không khỏi bật cười khúc khích: “Cậu ăn từ từ thôi kẻo nghẹn chứ.”Nhưng mà trong kỳ thi cuối kỳ lần trước bạn ấy chỉ may mắn giành được số điểm cao hơn Chu Úc Đinh đúng một điểm duy nhất thôi, còn Phương Duy Tiêu thì xếp hạng thứ 6 toàn khối.
Đợi đến khi cái bụng đã được lấp đầy và thỏa mãn, Chu Thiên Tình mới tranh thủ tìm được khoảng trống để mở đài buôn chuyện: “Ngon nhức nách luôn ấy A Di, có một người bạn như cậu đúng là phúc phần tu mấy kiếp của tớ mà —”Việc lượng kiến thức ở trường công lập nhiều và đào sâu hơn rất nhiều so với trường quốc tế thì đã đành, một điểm khác biệt cốt lõi và lớn nhất ở đây chính là: Khi còn học ở trường quốc tế, duy nhất chỉ có hai bộ môn Ngữ văn và Lịch sử là thầy cô giáo sử dụng tiếng Trung để đứng lớp giảng bài, còn lại toàn bộ tất cả các môn học khác đều được giảng dạy bằng 100% tiếng Anh chuyên ngành.
Hai cô gái nhỏ vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Ở phía đối diện bên kia nhà ăn, Triệu Càn Khôn và Võ Lập cũng đang ngồi dùng bữa trưa, có điều vị trí của hai người bọn họ nằm ở góc chéo khá xa.
Khương Di đưa mắt đảo quanh một vòng thì phát hiện không thấy bóng dáng của Chu Úc Đinh đâu cả.Ngày hôm qua tớ nghe cậu gọi Chu Úc Đinh là đại thiếu gia, có phải là vì gia cảnh nhà cậu ấy thuộc hàng siêu giàu không?
Cô khẽ dùng đũa gẩy gẩy vài hạt cơm trong khay, sâu trong lòng bỗng chốc nảy sinh một cảm giác tò mò muốn được tìm hiểu nhiều hơn về cậu bạn cùng lớp này, liền hạ thấp giọng lân la hỏi thăm: “À này… Ngày hôm qua tớ nghe cậu gọi Chu Úc Đinh là đại thiếu gia, có phải là vì gia cảnh nhà cậu ấy thuộc hàng siêu giàu không?””
“Chắc chắn là vậy rồi còn gì.” Chu Thiên Tình vừa gặm xương gà vừa hăng hái kể: “Tớ, Chu Úc Đinh, Triệu Càn Khôn với Võ Lập đều là học sinh từ khối cấp hai trường Phụ thuộc này thẳng tiến lên khối cấp ba đấy. Hồi cấp hai bọn tớ tuy không học chung một lớp, nhưng có một lần tớ đã tận mắt chứng kiến người nhà đánh chiếc siêu xe gầm cao dòng Cullinan đến trường đón cậu ấy về rồi.”Cậu đang cố tình troll tớ đúng không hả?!
“Gia thế siêu khủng, có tiền là cái chắc.””Học sinh tụi mình thì làm gì đã làm ra tiền đâu cơ chứ, năng lực tài chính có hạn, đứa nào đứa nấy gom góp hết toàn bộ số tiền tiêu vặt tích cóp được ra thì căng đét cũng chỉ được vài trăm tệ là cùng.
Vậy mà vừa rồi lúc bước xuống từ trên chiếc siêu xe sang chảnh đó, trông gương mặt cậu lại cứ hằm hằm như kiểu ‘đứa nào chọc vào ông là ông xử’ thế nhỉ, chẳng lẽ ngồi xe xịn nhiều quá bị đau lưng hay sao chứ?
Khương Di thầm nghĩ.”Mười vạn tệ á?!
Ở phía góc chéo bên kia, Võ Lập và Triệu Càn Khôn sau khi giải quyết xong xuôi bữa trưa đã đứng dậy rời khỏi nhà ăn.
Thấy vậy, Chu Thiên Tình lại càng không phải kiêng dè gì nữa, máu buôn chuyện trong người nổi lên hừng hực: “Chưa hết đâu nhé, tớ còn nghe người ta kể lại là hồi năm lớp tám, trong lớp của Chu Úc Đinh có một bạn nữ không may bị bạo bệnh, cần phải tiến hành một ca phẫu thuật cấy ghép tim vô cùng phức tạp với chi phí lên đến mấy trăm nghìn tệ. Gia cảnh nhà bạn nữ đó lại thuộc diện đặc biệt khó khăn, nên các học sinh trong trường đã tự phát đứng lên tổ chức quyên góp tiền giúp đỡ.”Cứ cái đà lười biếng này thì tôi thấy chỉ cần qua vài bài kiểm tra sắp tới là các em sẽ tự nhìn rõ được năng lực thực sự của mình ở mức nào ngay thôi.
“Học sinh tụi mình thì làm gì đã làm ra tiền đâu cơ chứ, năng lực tài chính có hạn, đứa nào đứa nấy gom góp hết toàn bộ số tiền tiêu vặt tích cóp được ra thì căng đét cũng chỉ được vài trăm tệ là cùng. Cậu đoán xem một mình Chu Úc Đinh đã đứng ra quyên góp bao nhiêu?”Thầy đập tay xuống bàn: “Giờ ra chơi lớp người ta thì náo nhiệt, sinh long hoạt hổ biết bao nhiêu, còn cái lớp này thì hay rồi, tôi đi qua ngó vào vài lần mà thấy hơn năm mươi mạng thì đã có đến một nửa nằm rạp xuống bàn ngủ như chết rồi!
Giọng điệu của Chu Thiên Tình vô cùng truyền cảm và có điểm nhấn, nếu cô nàng mà chuyển sang làm nghề kể chuyện chuyên nghiệp thì chắc chắn sẽ đắt khách lắm đây.
Khương Di hoàn toàn bị câu chuyện cuốn hút, cô tạm thời buông đôi đũa trong tay xuống, tò mò hỏi: “Bao nhiêu thế? Một nghìn tệ à?”Thầy vốn dĩ định lên tiếng chỉ đích danh để răn đe cậu vài câu, nhưng sau khi nghĩ đến cái bộ não thông minh kiệt xuất của cậu học trò này thì thầy lại đành phải nén cục tức xuống, cuối cùng chỉ biết buông lại một câu dọa dẫm: “Đợi đến khi có kết quả kỳ thi giữa kỳ xong xuôi rồi tôi mới tính sổ với các em một thể.
Chu Thiên Tình lắc đầu, kiêu ngạo giơ một ngón tay lên lắc lắc trước mặt cô: “Là một chữ số một đi kèm với năm chữ số không ở phía sau đấy.”Trái tim của Khương Di bỗng chốc đập loạn nhịp một cách vô cớ, cô khẽ ngước mắt lên hỏi lại: “Cậu có chắc chắn không đấy?
“Mười vạn tệ á?!” Khương Di không khỏi há hốc mồm kinh ngạc: “Cậu ấy lấy đâu ra một số tiền khổng lồ như thế khi mới học cấp hai cơ chứ?”Khương Di thầm nghĩ.
Chu Thiên Tình tặc lưỡi: “Thì tiền của gia đình cho chứ đâu ra nữa. Hồi đó cả thầy cô giáo lẫn các bậc phụ huynh đều hốt hoảng không ai dám đứng ra nhận một số tiền lớn như vậy từ một đứa trẻ cả. Nhưng sau đó vì tính mạng của bạn học kia ngàn cân treo sợi tóc, gia đình bạn ấy đành phải viết cho mỗi bạn học một tờ giấy vay nợ, bảo là sau này gom góp được sẽ chậm rãi hoàn trả lại sau.””
“Lúc bấy giờ trong trường ai nấy đều xì xào bàn tán, nghi ngờ không biết giữa Chu Úc Đinh và bạn nữ kia có mối quan hệ mập mờ gì với nhau hay không. Thế nhưng sau đó có một lần trường mình tổ chức cho học sinh đi tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện tại một viện dưỡng lão ở khu vực ngoại thành, cơ sở vật chất ở đó xập xệ và tồi tàn lắm, nghe đâu các cụ già đến ngay cả một chiếc giường tử tế để nằm ngủ cũng chẳng có.”Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với số đông, cái vị thiếu niên ngày thường cứ hễ đến giờ ra chơi là lập tức nằm gục xuống bàn ngủ nướng kia lúc này lại đang thản nhiên dựa lưng vào thành ghế, một tay xoay xoay cây bút mực, ánh mắt vô cùng đường hoàng, tự tin đối diện thẳng thừng với thầy Tề Kiện, hoàn toàn không có một chút biểu hiện chột dạ hay tự giác của một “kẻ tình nghi” tí nào.
“Viện dưỡng lão đó có đặt một chiếc hòm từ thiện để tiếp nhận các tấm lòng hảo tâm của xã hội. Lúc chuẩn bị ra về, Chu Úc Đinh đã thẳng tay thả một chiếc thẻ ngân hàng vào trong hòm, rồi lạnh lùng buông một câu bảo trong thẻ này có sẵn hai mươi vạn tệ…”Chu Thiên Tình vừa nhìn thấy đồ ăn là mắt đã sáng rực lên như sói đói vồ mồi, cô nàng liên tục gắp thịt nhét vào đầy miệng, khiến Khương Di ngồi đối diện không khỏi bật cười khúc khích: “Cậu ăn từ từ thôi kẻo nghẹn chứ.
Trời đất ơi, cái phong cách tổng tài bá đạo này là sao đây!”
Trong đầu Khương Di lúc này đã tự động phác họa ra viễn cảnh Chu Úc Đinh ngậm một viên kẹo m*t trong miệng, thản nhiên nhét chiếc thẻ ngân hàng vào tay người khác với dáng vẻ vô cùng lạnh lùng, cool ngầu và ngạo nghễ.Hồi cấp hai bọn tớ tuy không học chung một lớp, nhưng có một lần tớ đã tận mắt chứng kiến người nhà đánh chiếc siêu xe gầm cao dòng Cullinan đến trường đón cậu ấy về rồi.
Chu Thiên Tình lại tiếp tục hạ thấp giọng xuống giật gân: “Chính vì thế nên mọi người mới vỡ lẽ ra rằng Chu Úc Đinh với bạn nữ kia hoàn toàn chẳng có mối quan hệ đặc biệt nào cả. Cậu ấy dường như… chỉ đơn thuần là có niềm đam mê mãnh liệt với việc đi làm từ thiện mà thôi. Đợt đó vì số tiền quyên góp quá lớn nên người chịu trách nhiệm của viện dưỡng lão không dám nhận, mãi về sau khi người nhà của cậu ấy đích thân tới làm việc thì số tiền đó mới được giải ngân một cách suôn sẻ.”Câu hỏi cuối cùng của đề bài là một câu liên quan đến đồ thị hàm số Hypebol, Khương Di lúc này đang rơi vào một trạng thái vô cùng phân vân và bối rối, cô không tài nào xác định chắc chắn được rốt cuộc là nên khoanh vào đáp án C hay đáp án D mới là đúng.
Sau khi kết thúc bữa trưa buôn dưa lê bán dưa chuột ngày hôm nay, Khương Di chỉ cảm thấy cái cậu bạn tên Chu Úc Đinh này trong mắt mình lại càng trở nên bí ẩn và khó đoán hơn gấp bội.”
Tuần học đầu tiên của học kỳ mới trôi qua một cách khá chật vật trong quá trình thích nghi với môi trường mới. Sau hai ngày nghỉ cuối tuần ngắn ngủi, chớp mắt một cái đã lại bước sang ngày thứ hai đầu tuần.Thấy vậy, Chu Thiên Tình lại càng không phải kiêng dè gì nữa, máu buôn chuyện trong người nổi lên hừng hực: “Chưa hết đâu nhé, tớ còn nghe người ta kể lại là hồi năm lớp tám, trong lớp của Chu Úc Đinh có một bạn nữ không may bị bạo bệnh, cần phải tiến hành một ca phẫu thuật cấy ghép tim vô cùng phức tạp với chi phí lên đến mấy trăm nghìn tệ.
Quy định của trường Phụ thuộc là tiết học cuối cùng của ngày thứ hai hằng tuần sẽ là tiết sinh hoạt lớp.
Thầy Tề Kiện sẽ đứng lớp để phổ biến các nội dung cuộc họp của giáo viên chủ nhiệm, đồng thời tổng kết lại số điểm thi đua, hạnh kiểm của lớp trong tuần vừa qua.Lúc hai người rủ nhau cùng bước chân quay trở về phòng học thì vừa vặn bắt gặp bóng dáng của Chu Úc Đinh đang từ trên tầng bốn thong thả bước xuống cầu thang.
Chính vì thế, cái tiết học này còn được các thế hệ học sinh gọi bằng cái tên thân thương là: “Tiết tụng kinh của thầy Tề”.Sư Tiệp tinh nghịch giơ hai ngón tay lên làm biểu tượng cố lên về phía Khương Di, Khương Di cũng mỉm cười gật đầu đáp lại cô bạn.
Quả nhiên, thầy Tề Kiện sau khi giải quyết xong vài ba chuyện chính sự thì lập tức bắt đầu bài ca lên giây cót tinh thần cho cả lớp: “Tuần học đầu tiên các em chưa thực sự tập trung vào việc học hành thì tôi còn có thể châm chước lý giải được, nhưng bây giờ đã là tuần học thứ hai rồi mà nhìn đứa nào đứa nấy vẫn cứ cái bộ dạng ngáp ngắn ngáp dài, ngủ vật ngủ vờ như người mất hồn thế kia là có ý gì hả? Định liên minh lại để chọc tức tôi đấy à?””
“Đừng có nghĩ rằng cứ thi đỗ vào cái trường Phụ thuộc này là các em đã có thể kê cao gối mà ung dung tự tại đâu nhé. Ngay từ buổi lễ khai giảng hiệu trưởng đã nhấn mạnh rất rõ ràng rồi, mục tiêu của học sinh trường Phụ thuộc chúng ta chưa bao giờ dừng lại ở việc đỗ tốt nghiệp THPT, mà là phải đỗ vào những trường đại học danh tiếng và lý tưởng nhất. Cứ cái đà lười biếng này thì tôi thấy chỉ cần qua vài bài kiểm tra sắp tới là các em sẽ tự nhìn rõ được năng lực thực sự của mình ở mức nào ngay thôi.”Hồi đó cả thầy cô giáo lẫn các bậc phụ huynh đều hốt hoảng không ai dám đứng ra nhận một số tiền lớn như vậy từ một đứa trẻ cả.
Vừa nghe thầy nhắc đến hai chữ “kiểm tra”, cả phòng học bỗng chốc vang lên những tiếng than vãn, kêu trời góc bể.Vừa cẩu huyết lại vừa k*ch th*ch phát điên lên được ấy chứ, ôi trời đất ơi…
Chu Thiên Tình ngồi ở phía dưới lo lắng dịch dịch cái mông: “Thôi xong tớ rồi, tớ nghi ngờ cái vụ tớ lén ngủ gật trong giờ tự học hôm trước đã bị lão Tề phát hiện rồi, chắc chắn thầy đang cố tình đá xéo tớ đấy.””
Hàn Dật ngồi bên cạnh cũng có chút chột dạ, gãi đầu gãi tai: “Sao tớ lại cứ có cảm giác thầy đang nói tớ ấy nhỉ?””
Khương Di thì thầm nghĩ trong lòng, có khi thầy đang nói cả mình nữa không chừng, bởi vì mấy đêm gần đây cô toàn thức khuya cày bài tập đến tận một hai giờ sáng, nên có không ít lần trong các giờ giải lao giữa tiết, cô đã đổ gục xuống bàn ngủ say sưa đến mức trời đất quay cuồng không biết gì luôn.Quả nhiên, thầy Tề Kiện sau khi giải quyết xong vài ba chuyện chính sự thì lập tức bắt đầu bài ca lên giây cót tinh thần cho cả lớp: “Tuần học đầu tiên các em chưa thực sự tập trung vào việc học hành thì tôi còn có thể châm chước lý giải được, nhưng bây giờ đã là tuần học thứ hai rồi mà nhìn đứa nào đứa nấy vẫn cứ cái bộ dạng ngáp ngắn ngáp dài, ngủ vật ngủ vờ như người mất hồn thế kia là có ý gì hả?
Trên bục giảng, thầy Tề Kiện vẫn đang tiếp tục thao thao bất tuyệt bài ca giáo huấn của mình, từ việc “ở cái độ tuổi thanh xuân phơi phới này của các em sao lại có thể thèm ngủ đến thế” cho đến việc phê bình “các em là cái khóa học sinh lười biếng và ham ngủ nhất từ trước đến nay mà tôi từng chủ nhiệm”.
Thầy đập tay xuống bàn: “Giờ ra chơi lớp người ta thì náo nhiệt, sinh long hoạt hổ biết bao nhiêu, còn cái lớp này thì hay rồi, tôi đi qua ngó vào vài lần mà thấy hơn năm mươi mạng thì đã có đến một nửa nằm rạp xuống bàn ngủ như chết rồi! Bộ các em bị thần ngủ nhập xác hết rồi hay sao?””
Nghe thầy trách mắng, không ít học sinh trong lớp vội vàng cúi gằm mặt xuống, làm bộ dạng hối lỗi sâu sắc.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với số đông, cái vị thiếu niên ngày thường cứ hễ đến giờ ra chơi là lập tức nằm gục xuống bàn ngủ nướng kia lúc này lại đang thản nhiên dựa lưng vào thành ghế, một tay xoay xoay cây bút mực, ánh mắt vô cùng đường hoàng, tự tin đối diện thẳng thừng với thầy Tề Kiện, hoàn toàn không có một chút biểu hiện chột dạ hay tự giác của một “kẻ tình nghi” tí nào.Giọng điệu của Chu Thiên Tình vô cùng truyền cảm và có điểm nhấn, nếu cô nàng mà chuyển sang làm nghề kể chuyện chuyên nghiệp thì chắc chắn sẽ đắt khách lắm đây.
Chạm phải ánh mắt dửng dưng của Chu Úc Đinh, thầy Tề Kiện bỗng chốc bị nghẹn họng.
Thầy vốn dĩ định lên tiếng chỉ đích danh để răn đe cậu vài câu, nhưng sau khi nghĩ đến cái bộ não thông minh kiệt xuất của cậu học trò này thì thầy lại đành phải nén cục tức xuống, cuối cùng chỉ biết buông lại một câu dọa dẫm: “Đợi đến khi có kết quả kỳ thi giữa kỳ xong xuôi rồi tôi mới tính sổ với các em một thể.”” Đó là một cô bạn có vóc dáng hơi mũm mĩm một chút, nước da trắng trẻo, đeo một cặp kính cận trông vô cùng ngoan ngoãn và toát lên một vẻ trí thức, dịu dàng.
Dưới sự răn đe và gõ đầu cảnh cáo của thầy Tề Kiện, những ngày học tiếp theo của tuần đó diễn ra trong một bầu không khí vô cùng bận rộn và áp lực.
Giáo viên của các bộ môn liên tục thay nhau tung ra các bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu giờ, thậm chí còn trưng dụng luôn cả các tiết tự học buổi tối để đứng lớp chữa bài tập và phát bài thi.
Đống bài tập về nhà khổng lồ kết hợp với các bài kiểm tra dồn dập ập đến khiến cho cuộc sống của các cô cậu học sinh có chút binh hoang mã loạn.Khương Di gật đầu đồng cảm, cô biết rõ những lời Sư Tiệp vừa nói ra đều là những lời chia sẻ vô cùng thật lòng.
Vào một buổi trưa nọ, Khương Di cùng Chu Thiên Tình rủ nhau cầm bình nước đi lên tầng bốn để lấy nước uống.Sư Tiệp nghe vậy cũng đáp lại cô bằng một nụ cười khổ, hai cô gái nhìn nhau và đều có thể đọc được một nỗi niềm đồng bệnh tương liên sâu sắc hiện rõ trên gương mặt của đối phương.
Phòng học của lớp 7 nằm ngay trên tầng bốn này.
Lúc đi ngang qua cửa lớp 7, Khương Di khá bất ngờ khi bắt gặp bóng dáng của Chu Úc Đinh đang đứng ở ngay trước cửa ra vào để trò chuyện cùng một bạn nam khác, Phương Duy Tiêu cũng đang đứng ngay bên cạnh hai người bọn họ.
Ba người dường như đang cùng nhau bàn luận về một vấn đề gì đó khá gay gắt, Khương Di đi ngang qua chỉ kịp nghe loáng thoáng được mấy thuật ngữ chuyên ngành vật lý như “quỹ đạo chuyển động”, “lực ma sát”…”Từ nay về sau, những bài kiểm tra khảo sát ngắn kiểu như thế này sẽ diễn ra hằng ngày, các em cần phải nhanh chóng làm quen và thích nghi với cái tiến độ này đi.
Chu Thiên Tình kéo tay cô đi đến bên cạnh máy lọc nước, hất cằm về phía ba người bọn họ, hạ thấp giọng thì thầm: “Thấy chưa, các đại lão có chỉ số thông minh cao nhất khối lại đang tụ tập để thể hiện đẳng cấp đấy, ôi, cái đám phàm phu tục tử như tụi mình đúng là không tài nào theo kịp được mà.”Đợt đó vì số tiền quyên góp quá lớn nên người chịu trách nhiệm của viện dưỡng lão không dám nhận, mãi về sau khi người nhà của cậu ấy đích thân tới làm việc thì số tiền đó mới được giải ngân một cách suôn sẻ.
Khương Di theo bản năng khẽ quay đầu lại nhìn một cái, chỉ thấy Chu Úc Đinh đang lười biếng tựa nửa người vào bậu cửa sổ, vóc dáng cao ráo, thon dài nổi bật, bờ môi mỏng khẽ mím lại thành một đường thẳng.”
“Cái bạn nam đang đứng nói chuyện với Chu Úc Đinh tên là Tần Càng, hiện tại đang chễm chệ ngồi ở vị trí top 1 của cả khối đấy. Nhưng mà trong kỳ thi cuối kỳ lần trước bạn ấy chỉ may mắn giành được số điểm cao hơn Chu Úc Đinh đúng một điểm duy nhất thôi, còn Phương Duy Tiêu thì xếp hạng thứ 6 toàn khối. Cậu nhìn xem, ánh mắt của Phương Duy Tiêu kìa, cứ như kiểu được gắn chặt lên người Chu Úc Đinh không rời một giây nào luôn ấy.””Chào cậu Khương Di, tớ là Sư Tiệp.
Khương Di tập trung tinh thần vào việc hứng nước vào bình, khẽ giật giật gấu áo của Chu Thiên Tình: “Tụi mình đừng có đứng đây bàn tán về chuyện của người khác nữa.””
Chu Thiên Tình hì hì cười rộ lên, chẳng biết cô nàng lấy đâu ra mà lắm nguồn thông tin mật và nhiều chuyện bát quái đến thế, càng nói lại càng tỏ ra vô cùng hào hứng: “Cậu còn nhớ cái cô bạn tên Ngu Xu không? Bạn ấy có thể chơi chung được với Phương Duy Tiêu đúng là một chuyện kỳ tích mà. Hồi mới nhập học năm lớp mười, Ngu Xu đã từng lấy hết can đảm để đứng ra tỏ tình công khai với Chu Úc Đinh đấy, nhưng kết quả là bị cậu ấy phũ phàng từ chối thẳng thừng luôn.”Đề thi trắc nghiệm ngày hôm nay bao gồm tổng cộng hai mươi câu hỏi lựa chọn đáp án, mức độ khó của đề bài là không hề nhỏ chút nào với thang điểm chuẩn là một trăm điểm.
Khương Di nghe đến đây thì không khỏi ngẩn người ra vì kinh ngạc, câu nói hoàn toàn chưa kịp đi qua não đã lập tức thốt ra ngoài: “Hả?! Bạn thân lại đi đem lòng thầm thương trộm nhớ cùng một người đàn ông với nhau sao, nghe cẩu huyết cứ như mấy bộ phim truyền hình dài tập của Quỳnh Dao ấy nhỉ.”Khương Di tập trung tinh thần vào việc hứng nước vào bình, khẽ giật giật gấu áo của Chu Thiên Tình: “Tụi mình đừng có đứng đây bàn tán về chuyện của người khác nữa.
Chu Thiên Tình phấn khích đến mức nắm lấy hai bên cánh tay cô mà lắc lấy lắc để: “Đúng không, đúng không! Vừa cẩu huyết lại vừa k*ch th*ch phát điên lên được ấy chứ, ôi trời đất ơi… Chu giáo thảo nhà mình mà không dấn thân vào con đường showbiz để đóng phim điện ảnh thì đúng là một sự lãng phí tài năng thiên bẩm của một nam chính ngôn tình mà.””Chắc chắn là vậy rồi còn gì.
Thời gian nghỉ trưa sắp sửa kết thúc, các bạn học trong lớp cũng đã lục đục nhổm dậy từ trên bàn học sau giấc ngủ ngắn.
Không khí trong phòng học lúc này có phần hơi oi bức và ngột ngạt, nên Khương Di quyết định bước ra ngoài hành lang đứng hóng gió cho thoáng đãng đầu óc.”
Thời tiết những ngày cuối tháng tám nóng nực như thiêu như đốt, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống cứ như muốn làm tan chảy mọi thứ trên mặt đất vậy, thế nhưng bất chấp cái kiểu thời tiết khắc nghiệt như thế này, ngoài sân vận động kia vẫn có một nhóm nam sinh đang hăng hái hò hét nhau chơi bóng rổ.Ở phía góc chéo bên kia, Võ Lập và Triệu Càn Khôn sau khi giải quyết xong xuôi bữa trưa đã đứng dậy rời khỏi nhà ăn.
Những cậu thiếu niên ở độ tuổi thanh xuân này dường như lúc nào trong người cũng tràn đầy một nguồn năng lượng dồi dào tiêu xài không bao giờ hết, bất kể thời tiết có mưa nắng thất thường đến đâu thì cũng chẳng thể nào ngăn cản được bước chân chạy nhảy tự do của bọn họ.Khương Di thong thả tựa hai tay vào lan can hành lang đứng ngắm nhìn khung cảnh bên dưới một hồi lâu, bỗng nhiên cô cảm nhận được có một bóng người đang nhẹ nhàng tiến lại gần bên cạnh mình.
Khương Di thong thả tựa hai tay vào lan can hành lang đứng ngắm nhìn khung cảnh bên dưới một hồi lâu, bỗng nhiên cô cảm nhận được có một bóng người đang nhẹ nhàng tiến lại gần bên cạnh mình.”
“Chào cậu Khương Di, tớ là Sư Tiệp.” Đó là một cô bạn có vóc dáng hơi mũm mĩm một chút, nước da trắng trẻo, đeo một cặp kính cận trông vô cùng ngoan ngoãn và toát lên một vẻ trí thức, dịu dàng.”
Khương Di lập tức nhớ lại cái tên này trước đây đã từng nghe Triệu Càn Khôn nhắc qua một lần.
Nghĩ đến mối liên kết này, trong lòng cô bỗng chốc dâng lên một cảm giác thân thuộc như vừa tìm được đồng đội trong tổ chức, cô liền nở một nụ cười thật tươi, hai bên má lúm đồng tiền khẽ lún sâu xuống trông vô cùng đáng yêu: “Chào cậu nhé.”Khương Di đứng hình mất năm giây: “……”
Sư Tiệp cũng tự nhiên dựa người vào lan can bên cạnh cô rồi bắt đầu bắt chuyện: “Tuần học đầu tiên vừa qua cậu cảm thấy thế nào, có thích nghi được không?”Chu Thiên Tình lại tiếp tục hạ thấp giọng xuống giật gân: “Chính vì thế nên mọi người mới vỡ lẽ ra rằng Chu Úc Đinh với bạn nữ kia hoàn toàn chẳng có mối quan hệ đặc biệt nào cả.
“Cũng tàm tạm vậy thôi.” Khương Di khẽ mỉm cười bất lực.Chu Thiên Tình phấn khích đến mức nắm lấy hai bên cánh tay cô mà lắc lấy lắc để: “Đúng không, đúng không!
Sư Tiệp nghe vậy cũng đáp lại cô bằng một nụ cười khổ, hai cô gái nhìn nhau và đều có thể đọc được một nỗi niềm đồng bệnh tương liên sâu sắc hiện rõ trên gương mặt của đối phương.
Từ môi trường trường quốc tế mà đột ngột chuyển sang học trường công lập phổ thông thế này, nếu bảo là sống tốt và thích nghi ngay được thì mới là chuyện lạ đó.”
Sư Tiệp trước đây cũng từng theo học tại một trường quốc tế có tiếng ở thành phố Lam Thành, chương trình học của cô ấy khi đó là hệ nâng cao AP, vốn dĩ mọi thủ tục chuẩn bị cho việc đi du học nước ngoài đã được hoàn tất xuôi chèo mát mái rồi, thế nhưng đột ngột gia đình xảy ra biến cố lớn không thể xuất ngoại được nữa, cực chẳng đã cô ấy mới phải làm hồ sơ chuyển vào trường Phụ thuộc này.Nền tảng kiến thức môn Toán của Khương Di vốn dĩ cũng thuộc hàng khá tốt, tuy rằng có một số phần kiến thức nâng cao cô chưa được tiếp xúc qua bao giờ, nhưng cô vẫn có thể tự mình giải quyết một cách trơn tru được hơn một nửa số câu hỏi trong đề.
Chính vì có chung một hoàn cảnh trớ trêu như vậy nên thái độ trò chuyện của Sư Tiệp dành cho Khương Di bỗng chốc trở nên thân thiết và gần gũi hơn hẳn: “Nói thật lòng là tớ vô cùng ngưỡng mộ và khâm phục cậu đấy Khương Di, từ hệ quốc tế chuyển sang trường công lập mà cậu lại không bị tụt lại một lớp nào. Như tớ đây này, hồi mới làm thủ tục chuyển trường sang đây, đáng lẽ ra theo đúng độ tuổi là tớ phải lên học lớp mười một rồi, nhưng vì không tài nào theo kịp được tiến độ học tập của các bạn trường công nên đành phải chấp nhận học lại một năm lớp mười đấy.””
Cô bạn khẽ thở dài một tiếng thườn thượt: “Chương trình học giữa trường quốc tế với trường công lập đúng là một trời một vực đúng không? Cho đến tận thời điểm hiện tại tớ vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi được với cái nhịp độ học tập dồn dập ở đây nữa kìa.”Đống bài tập về nhà khổng lồ kết hợp với các bài kiểm tra dồn dập ập đến khiến cho cuộc sống của các cô cậu học sinh có chút binh hoang mã loạn.
Khương Di gật đầu đồng cảm, cô biết rõ những lời Sư Tiệp vừa nói ra đều là những lời chia sẻ vô cùng thật lòng.”
Việc lượng kiến thức ở trường công lập nhiều và đào sâu hơn rất nhiều so với trường quốc tế thì đã đành, một điểm khác biệt cốt lõi và lớn nhất ở đây chính là: Khi còn học ở trường quốc tế, duy nhất chỉ có hai bộ môn Ngữ văn và Lịch sử là thầy cô giáo sử dụng tiếng Trung để đứng lớp giảng bài, còn lại toàn bộ tất cả các môn học khác đều được giảng dạy bằng 100% tiếng Anh chuyên ngành.Ba người dường như đang cùng nhau bàn luận về một vấn đề gì đó khá gay gắt, Khương Di đi ngang qua chỉ kịp nghe loáng thoáng được mấy thuật ngữ chuyên ngành vật lý như “quỹ đạo chuyển động”, “lực ma sát”…
Bởi vì Khương Di từ thuở nhỏ đã được làm quen và theo học xuyên suốt trong môi trường trường quốc tế, nay đùng một cái bị thay đổi hoàn toàn sang một phương thức giáo dục truyền thống mới, nên hiện tại mỗi khi ngồi nghe thầy cô giảng bài trên lớp, cô vẫn còn cảm thấy có chút ngơ ngác và chưa thể quen ngay được.Thầy giáo dạy Toán tên là Vương Tiêu ôm một xấp bài thi dày cộp bước vào lớp học, thầy nhanh chóng phát bài xuống cho các học sinh ngồi ở hàng đầu tiên rồi bảo các bạn truyền lần lượt xuống phía dưới, thầy thông báo ngắn gọn là cả lớp sẽ có đúng 30 phút để hoàn thành bài trắc nghiệm này rồi thu bài, đến tiết tự học buổi tối thầy sẽ vào lớp để chữa bài chi tiết sau.
Qua một hồi trò chuyện tâm sự, mối quan hệ giữa hai cô gái bỗng chốc trở nên khăng khít và thân thiết hơn rất nhiều.
Lúc hai người rủ nhau cùng bước chân quay trở về phòng học thì vừa vặn bắt gặp bóng dáng của Chu Úc Đinh đang từ trên tầng bốn thong thả bước xuống cầu thang.
Sư Tiệp tinh nghịch giơ hai ngón tay lên làm biểu tượng cố lên về phía Khương Di, Khương Di cũng mỉm cười gật đầu đáp lại cô bạn.Cậu đoán xem một mình Chu Úc Đinh đã đứng ra quyên góp bao nhiêu?
Chẳng biết có phải là do bản thân mình tự ảo tưởng ra hay không, nhưng Khương Di cứ có cảm giác lướt qua khoảnh khắc đó, ánh mắt của Chu Úc Đinh dường như có khẽ liếc nhìn về phía cô một cái.Cô thiếu nữ nhỏ nhắn dùng những đầu ngón tay thon dài như búp măng của mình nắm chặt lấy cây bút, cứ do dự đặt bút định khoanh giữa hai đáp án rồi lại rụt tay về, cuối cùng cô đành tặc lưỡi quyết định dùng trò chơi dân gian đếm chữ để chọn bừa theo vận may.
Tiết học tiếp theo của buổi chiều ngày hôm nay là môn Toán.
Thầy giáo dạy Toán tên là Vương Tiêu ôm một xấp bài thi dày cộp bước vào lớp học, thầy nhanh chóng phát bài xuống cho các học sinh ngồi ở hàng đầu tiên rồi bảo các bạn truyền lần lượt xuống phía dưới, thầy thông báo ngắn gọn là cả lớp sẽ có đúng 30 phút để hoàn thành bài trắc nghiệm này rồi thu bài, đến tiết tự học buổi tối thầy sẽ vào lớp để chữa bài chi tiết sau.”
“Từ nay về sau, những bài kiểm tra khảo sát ngắn kiểu như thế này sẽ diễn ra hằng ngày, các em cần phải nhanh chóng làm quen và thích nghi với cái tiến độ này đi. Cả độ chính xác lẫn tốc độ làm bài đều không được phép để giảm sút đâu đấy.”Chu Thiên Tình tặc lưỡi: “Thì tiền của gia đình cho chứ đâu ra nữa.
Đề thi trắc nghiệm ngày hôm nay bao gồm tổng cộng hai mươi câu hỏi lựa chọn đáp án, mức độ khó của đề bài là không hề nhỏ chút nào với thang điểm chuẩn là một trăm điểm.
Bầu không khí trong phòng học bỗng chốc trở nên vô cùng căng thẳng và ngột ngạt.Chu Thiên Tình hì hì cười rộ lên, chẳng biết cô nàng lấy đâu ra mà lắm nguồn thông tin mật và nhiều chuyện bát quái đến thế, càng nói lại càng tỏ ra vô cùng hào hứng: “Cậu còn nhớ cái cô bạn tên Ngu Xu không?
Dù sao thì trường Phụ thuộc cũng là một trường THPT trọng điểm có tiếng của thành phố, học sinh thi đỗ vào đây đều thuộc thành phần có học lực xuất chúng trong kỳ thi tuyển sinh lớp mười vừa qua, ngoại trừ một vài thành phần cá biệt ham chơi lười học ra thì phần lớn các học sinh còn lại đều có thái độ đối với việc học hành vô cùng nghiêm túc và tự giác.
Ngay sau khi nhận được đề bài thi trong tay, không gian trong lớp học bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn vang lên những tiếng ngòi bút sột soạt vội vã trên mặt giấy.Trời đất ơi, cái phong cách tổng tài bá đạo này là sao đây!
Nền tảng kiến thức môn Toán của Khương Di vốn dĩ cũng thuộc hàng khá tốt, tuy rằng có một số phần kiến thức nâng cao cô chưa được tiếp xúc qua bao giờ, nhưng cô vẫn có thể tự mình giải quyết một cách trơn tru được hơn một nửa số câu hỏi trong đề.
Khi thời gian làm bài 30 phút sắp sửa kết thúc, thầy Vương Tiêu lên tiếng yêu cầu tổ trưởng của từng tổ đứng dậy đi thu lại bài làm của các thành viên.Lúc này bầu không khí trong phòng học đang vô cùng hỗn loạn vì học sinh nháo nhào nộp bài, thầy Vương Tiêu cũng đã cầm điện thoại bước ra ngoài hành lang để giải quyết cuộc gọi từ trước, thế nhưng Khương Di lại có thể nghe rõ mồn một từng câu từng chữ phát ra từ miệng của cậu.
Tổ trưởng tổ của Khương Di chính là Triệu Càn Khôn, ngặt một nỗi cậu bạn này vẫn chưa kịp hoàn thiện xong bài làm của mình, lúc này đang dùng hai tay đè chặt lấy tờ giấy thi, đầu óc tập trung cao độ cuống cuồng làm bài quên hết thảy mọi sự xung quanh, thành ra Chu Úc Đinh đành phải bất đắc dĩ đứng dậy đi thu bài thay cho cậu ta.Cả độ chính xác lẫn tốc độ làm bài đều không được phép để giảm sút đâu đấy.
Tác phong của Chu Úc Đinh vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát, chỉ trong một loáng là cậu đã thu bài đến tận bàn của nhóm Khương Di.
Chu Thiên Tình lúc này vẫn đang dùng hai tay giữ khư khư lấy tờ đề thi để đưa ra những lời giãy giụa cuối cùng, ngược lại Hàn Dật ngồi bên cạnh thì tỏ ra vô cùng thản nhiên, bốn câu hỏi cuối cùng không biết làm cậu ta liền nhắm mắt chọn bừa đáp án rồi vui vẻ nộp bài.”
Câu hỏi cuối cùng của đề bài là một câu liên quan đến đồ thị hàm số Hypebol, Khương Di lúc này đang rơi vào một trạng thái vô cùng phân vân và bối rối, cô không tài nào xác định chắc chắn được rốt cuộc là nên khoanh vào đáp án C hay đáp án D mới là đúng.
Cô thiếu nữ nhỏ nhắn dùng những đầu ngón tay thon dài như búp măng của mình nắm chặt lấy cây bút, cứ do dự đặt bút định khoanh giữa hai đáp án rồi lại rụt tay về, cuối cùng cô đành tặc lưỡi quyết định dùng trò chơi dân gian đếm chữ để chọn bừa theo vận may.Cho đến tận thời điểm hiện tại tớ vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi được với cái nhịp độ học tập dồn dập ở đây nữa kìa.
“Túm ba ba, túm được con nào thì khoanh con đấy…”Như tớ đây này, hồi mới làm thủ tục chuyển trường sang đây, đáng lẽ ra theo đúng độ tuổi là tớ phải lên học lớp mười một rồi, nhưng vì không tài nào theo kịp được tiến độ học tập của các bạn trường công nên đành phải chấp nhận học lại một năm lớp mười đấy.
Khương Di vừa dứt câu nhẩm trong miệng, bỗng nhiên trên mặt tờ giấy thi trắng muốt của cô xuất hiện một bóng râm che khuất ánh sáng.Bộ các em bị thần ngủ nhập xác hết rồi hay sao?
Đồng thời, một giọng nói trầm ấm của một thiếu niên bỗng chốc vang lên ngay phía trên đỉnh đầu của cô.
Do cậu chủ động hạ thấp tông giọng xuống nên âm thanh nghe có chút trầm thấp và khàn khàn, Chu Úc Đinh khẽ buông một câu: “Khoanh C đi…”Những cậu thiếu niên ở độ tuổi thanh xuân này dường như lúc nào trong người cũng tràn đầy một nguồn năng lượng dồi dào tiêu xài không bao giờ hết, bất kể thời tiết có mưa nắng thất thường đến đâu thì cũng chẳng thể nào ngăn cản được bước chân chạy nhảy tự do của bọn họ.
Lúc này bầu không khí trong phòng học đang vô cùng hỗn loạn vì học sinh nháo nhào nộp bài, thầy Vương Tiêu cũng đã cầm điện thoại bước ra ngoài hành lang để giải quyết cuộc gọi từ trước, thế nhưng Khương Di lại có thể nghe rõ mồn một từng câu từng chữ phát ra từ miệng của cậu.Tổ trưởng tổ của Khương Di chính là Triệu Càn Khôn, ngặt một nỗi cậu bạn này vẫn chưa kịp hoàn thiện xong bài làm của mình, lúc này đang dùng hai tay đè chặt lấy tờ giấy thi, đầu óc tập trung cao độ cuống cuồng làm bài quên hết thảy mọi sự xung quanh, thành ra Chu Úc Đinh đành phải bất đắc dĩ đứng dậy đi thu bài thay cho cậu ta.
Trái tim của Khương Di bỗng chốc đập loạn nhịp một cách vô cớ, cô khẽ ngước mắt lên hỏi lại: “Cậu có chắc chắn không đấy?”Giáo viên của các bộ môn liên tục thay nhau tung ra các bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu giờ, thậm chí còn trưng dụng luôn cả các tiết tự học buổi tối để đứng lớp chữa bài tập và phát bài thi.
Mấy chữ đếm bừa trong miệng cô vừa rồi thực chất là rơi trúng vào đáp án D, thế nhưng chẳng hiểu vì một thế lực thần bí nào xui khiến, cô lại ma xui quỷ khiến đặt bút xuống, ngoan ngoãn viết một chữ C thật to vào tờ giấy thi của mình, rồi dứt khoát giơ hai tay nộp bài cho Chu Úc Đinh.Bạn ấy có thể chơi chung được với Phương Duy Tiêu đúng là một chuyện kỳ tích mà.
Giây phút Chu Úc Đinh giơ tay ra đón lấy tờ giấy thi từ tay cô, gương mặt cậu rõ ràng là có khựng lại một nhịp đầy ngỡ ngàng.” Khương Di khẽ mỉm cười bất lực.
Cậu cầm xấp bài thi gõ gõ xuống mặt bàn vài cái cho thật vuông vắn và loát phẳng phiu lại, sau đó thong thả bước lên bục giảng đặt xấp bài xuống, đoạn quay đầu lại, dùng một chất giọng dửng dưng không mặn không nhạt nhìn cô bảo: “Ý của tớ vừa rồi là, chọn cái đáp án D nằm ngay cạnh đáp án C ấy.”Gia cảnh nhà bạn nữ đó lại thuộc diện đặc biệt khó khăn, nên các học sinh trong trường đã tự phát đứng lên tổ chức quyên góp tiền giúp đỡ.
Khương Di đứng hình mất năm giây: “……”Bởi vì Khương Di từ thuở nhỏ đã được làm quen và theo học xuyên suốt trong môi trường trường quốc tế, nay đùng một cái bị thay đổi hoàn toàn sang một phương thức giáo dục truyền thống mới, nên hiện tại mỗi khi ngồi nghe thầy cô giảng bài trên lớp, cô vẫn còn cảm thấy có chút ngơ ngác và chưa thể quen ngay được.
Cậu đang cố tình troll tớ đúng không hả?!Khương Di nghe đến đây thì không khỏi ngẩn người ra vì kinh ngạc, câu nói hoàn toàn chưa kịp đi qua não đã lập tức thốt ra ngoài: “Hả?!
Hết chương 7
【Tác giả có lời muốn nói】
Chu Úc Đinh tuy rằng là vệ sĩ thật đấy, nhưng cũng là một anh chàng vệ sĩ có tiền nha ha ha ha ha ha.