Quả nhiên, quyền lực là thứ tốt, nó có thể biến mọi sự bất bình thành con đường bằng phẳng.
Nếu kẻ xấu nắm giữ quyền lực, người tốt sẽ chẳng bao giờ có ngày ngóc đầu lên được.
Cho nên, người tốt càng phải đi tranh đi đoạt, chỉ khi người tốt chiếm lĩnh được đỉnh cao quyền lực thì kẻ xấu mới biết kiêng dè, mới biết sợ hãi, mới phải nhìn trước ngó sau, đắn đo suy tính.
Thẩm hàng xóm nghe thấy tiếng động liền chạy sang xem thử. Nhìn thấy ta, thẩm ấy có vài phần vui mừng khi cố nhân gặp lại, vui vẻ trò chuyện với ta mấy câu.
Cuối cùng, thẩm ấy như chợt nhớ ra điều gì, vội chạy về nhà lấy một món đồ sang đưa cho ta:
"Đây là thứ lần trước tìm thấy trong sân nhà cháu, cháu xem có phải đồ cháu để quên không."
Ta mở ra, nhìn thấy một chiếc bùa bình an rất đơn giản và rẻ tiền.
Thế nhưng, trái tim ta lại đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta hỏi thẩm ấy tìm thấy nó ở đâu, thẩm chỉ cho ta một chỗ. Ta nhớ rất rõ ràng, nơi đó ta đã đặc biệt dọn dẹp qua, tuyệt đối không thể tự nhiên xuất hiện một chiếc bùa bình an được.
Có phải có người đang dùng chiếc bùa bình an này để báo bình an cho ta không?
Sẽ là ai?
Nên là ai đây?
Gần như ngay lập tức ta đã nghĩ đến Tống Độc Hạc, nhưng rồi lại không dám tin chắc.
Ta vờ như không có chuyện gì mà cảm ơn thẩm ấy, bình thản bước lên xe ngựa. Nhưng ngay khoảnh khắc rèm cửa buông xuống, ta liền lấy chiếc bùa bình an ra, lật đi lật lại kiểm tra kỹ lưỡng.
Nhưng thật đáng tiếc, đó chỉ là một chiếc bùa bình an vô cùng bình thường, không thể tìm thấy bất kỳ manh mối đặc biệt nào.
Trái tim ta vừa nhen nhóm hy vọng rồi lại dập tắt, nhưng lại không dám tuyệt vọng hoàn toàn, chịu đựng muôn vàn giày vò.
Sau khi trở về cung, ta đeo chiếc bùa bình an trên người, vẫn chăm sóc chu đáo cho việc ăn ở, sinh hoạt của Chu Ngưng như cũ, bầu bạn cùng muội ấy đọc sách viết chữ, nghe các đại nho biện kinh.
Chỉ là ta rất ít khi cùng muội ấy đến ngự thư phòng của hoàng đế Chính Đức nữa, mỗi lần đều để các bạn đọc khác đi thay, khi về lại nghe họ thuật lại chi tiết những chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Sau này, họ nói Chu Dực cũng ít khi đến ngự thư phòng nữa, lòng ta mới dần dần thả lỏng.
Thời gian vội vã trôi qua.
Không lâu sau, cuốn truyện ký về Tống hoàng hậu đã được chỉnh lý xong.
Hoàng đế Chính Đức đọc xong thì ngẩn ngơ hồi lâu, ông ta đặt cuốn truyện ký ấy ở đầu giường, ngày ngày vuốt ve. Ngoài việc đó ra, ông ta không có thêm bất kỳ động thái nào khác.
**24**
Chu Ngưng rất tức giận.
Muội ấy có lẽ đã nhận ra việc hoàn thành cuốn truyện ký này không những không thể giúp Tống gia minh oan, mà ngược lại còn giúp hoàng đế Chính Đức hoàn thành tâm nguyện.
Ta an ủi muội ấy: "Không sao đâu, hãy nghĩ đến những phần có lợi cho chúng ta."
Truyện ký vốn dĩ chỉ là một cái cớ. Thứ ta muốn từ đầu đến cuối chính là người của mình.
Những văn sĩ viết truyện ký kia ra vào hoàng cung lâu như vậy, hoàng đế Chính Đức dùng đã thuận tay rồi. Không thể vừa viết xong truyện ký là đuổi người ta đi được, kiểu gì ông ta cũng phải sắp xếp cho họ một chức vị lớn nhỏ khác nhau.
Những người này đều do đích thân Chu Ngưng tuyển chọn vào, Chu Ngưng chính là quý nhân của họ.
Có lẽ sẽ có kẻ vong ơn bội nghĩa, nhưng cũng sẽ có người biết ơn Chu Ngưng.
Dù sao đi nữa, Chu Ngưng cũng đã có được một nhóm người của riêng mình. Sớm muộn gì họ cũng sẽ hóa thành những chiếc gai nhọn đ.â.m sâu vào thế lực của Lâm Sương Thành và Triệu gia, khiến chúng phải đau đớn, kiêng dè.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Hơn nữa, truyện ký cũng không phải hoàn toàn vô dụng, sự tồn tại của nó sẽ thời thời khắc khắc nhắc nhở hoàng đế Chính Đức: Người đã khuất, và ông ta nợ Tống hoàng hậu.
Chỉ cần một thời cơ thích hợp, sự mắc nợ này sẽ biến thành lưỡi d.a.o sắc bén, quét sạch bộ tộc họ Triệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quả nhiên không lâu sau, hoàng đế Chính Đức đã sắp xếp chức quan cho rất nhiều văn sĩ trong số đó. Những người ấy vô cùng biết ơn, những người còn lại đang chỉnh lý truyện ký của hoàng hậu các triều đại khác lại càng nỗ lực gấp bội, mong chờ có một ngày cũng có thể cá chép hóa rồng, triều kiến thiên t.ử.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thu qua đông tới.
Vào tháng mười một, một trận tuyết đầu mùa đã rơi.
Ta cho các cung nhân nghỉ nửa ngày, bảo họ đưa Chu Ngưng đi chơi tuyết, còn bản thân thì rảo bước trong ngự uyển ngập tràn sắc trắng bạc, thỉnh thoảng hứng chí lên lại dùng chân giẫm ra từng chú thỏ con trên tuyết.
Ta chỉ biết giẫm hình con thỏ.
Là Tống Độc Hạc dạy.
Mùa đông đầu tiên ta và chàng trải qua cùng nhau cũng có một trận tuyết lớn.
Ngày hôm đó chúng ta được nghỉ, bèn khiêng lò sưởi ra ngoài, đun trà thưởng hương, ngắm nhìn hoa tuyết bay lả tả.
Chàng dạy ta giẫm hình con thỏ trên nền tuyết trắng xóa.
Đó là khoảng thời gian hiếm hoi chúng ta có thể vứt bỏ thù hận để tận hưởng cuộc sống một cách thảnh thơi, dễ chịu.
Tuyết rơi lả tả, những chú thỏ giẫm ra nhanh ch.óng bị tuyết mới vùi lấp, nhưng ta vẫn luôn nhớ như in dáng vẻ Tống Độc Hạc ngoảnh đầu lại mỉm cười rạng rỡ với ta giữa làn tuyết trắng. Đó là nụ cười của một người dù đã trải qua muôn vàn gian khổ nhưng vẫn kiên định giữ vững sơ tâm.
Kể từ đó về sau, ta chưa từng thấy nụ cười nào trong trẻo, thuần khiết hơn thế nữa.
"Đây là thỏ sao?"
Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ phía sau ta.
Ta ngoảnh lại thì nhìn thấy Chu Dực.
Hắn đầu đội mũ vàng, khoác đại trường bào, mái tóc đen tuyền rủ trên chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt. Đôi mắt đen láy không một gợn sóng cảm xúc, ngón tay thon dài như ngọc đang cầm một chiếc ô giấy dầu, các khớp ngón tay vì lạnh mà ửng lên sắc hồng nhạt.
Triệu quý phi là một đại mỹ nhân rực rỡ lóa mắt.
Chu Dực cũng có một bộ dung nhan khuynh thành.
Dáng vẻ hắn yên lặng nói chuyện trông vô hại và thuần khiết, khiến người ta khó lòng nảy sinh lòng thù địch.
Ta cụp mắt: "Là thỏ."
Hắn lên tiếng: "Tại sao lại từ chối bổn vương? Làm Vương phi của bổn vương không tốt sao?"
Ta ngạc nhiên vì hắn lại tự mình nói ra chuyện này, nhưng cũng nghĩ nói rõ ràng một lần cũng tốt.
"Điện hạ, tại sao ngài lại làm vậy? Chúng ta mới chỉ gặp nhau vài lần."
Rốt cuộc hắn đã nhắm trúng điểm gì ở ta chứ?
Nhan sắc ư? Cho dù hiện tại ta đã trở nên trắng trẻo sạch sẽ hơn, thì cũng chỉ tính là thanh tú, chứ chẳng phải đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Nội hàm ư? Ta chỉ là một bạn đọc, tài hoa cũng không có gì kinh diễm.
Quyền thế ư? Nhưng bản thân hắn vốn đã quyền khuynh thiên hạ, Lâm Sương Thành lại còn đứng về phía hắn.
Thế nên ta không hiểu nổi, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Chu Dực rũ mắt im lặng nhìn ta, ánh mắt kiên định đầy chấp niệm.
"Ở bên cạnh ta, ta sẽ buông tha cho Chu Ngưng."
Ta giật mình, theo bản năng lập tức chạy về phía Chu Ngưng.
Ta suýt chút nữa đã quên mất, từ rất lâu trước đây ta đã cảm thấy Chu Dực có gì đó không ổn.
Trước mặt người khác, hắn là dòng dõi hoàng tộc điềm đạm, sáng suốt, phong độ ngời ngời; nhưng khi ở một mình, hắn lại lạnh lùng cự tuyệt sự tiếp cận của bất kỳ ai. Người ở bên cạnh hắn chỉ có một mình Triệu Phổ, thậm chí có đôi khi hắn còn đuổi cả Triệu Phổ đi.