Nàng Là Ánh Sáng Nhân Gian

Chương 32



Chu Ngưng lạnh lùng cười đáp: "Hay là ngươi xuống dưới suối vàng hỏi giúp trẫm xem tiên tổ có thể sửa cái quy củ này không? Nếu không thể sửa, trẫm sẽ lại cung kính nghe theo mệnh lệnh của tổ tông."

 

Tất cả mọi người đều ngậm c.h.ặ.t miệng.

 

Khi đi theo đoàn đưa tang, ta không khóc.

 

Khi Tống Độc Hạc được chôn cất vào hoàng lăng, ta không khóc.

 

Khi hoàng lăng được niêm phong, ta cũng không khóc.

 

Ta thẫn thờ cưỡi ngựa quay về, trên trời bỗng đổ mưa tuyết, những bông tuyết bay múa hỗn loạn giữa không trung, chợt có một bông tuyết bay vào mắt ta.

 

Ta vô thức thốt lên: "A Hạc, tuyết bay vào mắt ta rồi..."

 

Nói xong, ta mới nhận ra, không còn A Hạc nữa rồi, trên đời này chẳng còn Tống Độc Hạc nữa, chàng thực sự, thực sự không còn nữa rồi.

 

Nỗi đau thương vào khoảnh khắc ấy trào dâng cuồn cuộn, mọi âm thanh giữa đất trời dường như đều biến mất, chỉ còn nỗi cô độc và sự tịch mịch vô bờ bến từ bốn phương tám hướng ùa về, bủa vây và nhấn chìm lấy ta như tơ như sợi.

 

Ta òa khóc nức nở giữa màn tuyết, ta muốn nói rằng, Tống Độc Hạc, ta đau lắm, tim ta đau thắt lại.

 

Nhưng lời đến bên miệng lại nghẹn ngào nuốt ngược vào trong.

 

Ta một lần nữa ý thức được, thế gian không còn Tống Độc Hạc nữa, sẽ chẳng bao giờ có một Tống Độc Hạc nữa.

 

Nhưng ngặt nỗi, ta không sao quên được, ta luôn không thể nào quên được, cứ mỗi lần tên của chàng dâng lên đến bên môi, ta lại lẳng lặng nuốt xuống.

 

Quá trình ấy giống như hình phạt lăng trì, rạch từng nhát, từng nhát vào tim ta, hết lần này đến lần khác...

 

Bởi vì có quốc tang, cả mùa đông năm ấy kinh thành đều vô cùng yên ắng.

 

Đến mùa xuân, ta mang theo hũ tro cốt của Chu Dực lên đường, lúc đi có mang theo cả nàng tiểu cung nữ từng vì Chu Dực mà bất bình kia.

 

Nàng tiểu cung nữ ấy tên là Liễu Miên, vì nhà nghèo, chỉ có độc một chiếc chăn bông, tâm nguyện của cha nương nàng là vào mùa đông mỗi người đều có một chiếc chăn ấm áp để đắp, nên mới đặt cho nàng cái tên này.

 

"Sau này có được đắp chăn bông không?"

 

"Đắp được rồi, Tam hoàng t.ử điện hạ đã ban thưởng bạc cho nô tỳ, bảo nô tỳ gửi về cho cha nương, sau này họ đều có chăn bông rồi."

 

Một chút ân huệ ban phát tùy tay của Chu Dực, lại có thể sưởi ấm cho nàng ấy vượt qua hết mùa đông giá rét này đến mùa đông giá rét khác, thật tốt biết bao.

 

Ta mang theo nàng ấy đi qua rất nhiều nơi, khảo sát dân tình, tuyên truyền luật pháp, ghi chép ý dân, đi đi dừng dừng, nhưng trước sau vẫn chưa tìm được nơi nào mình thực sự yêu thích.

 

Cho đến một ngày ta tới một thành trì nhỏ, nơi đó phong cảnh đẹp như tranh vẽ, bốn mùa như xuân, núi cao sừng sững, dòng nước trong veo, từng khóm hoa mộc phù dung nở rộ khắp ven bờ, sớm nở sắc trắng, tối chuyển sắc hồng đậm, diễm lệ rực rỡ, vừa cuốn hút lại vừa cao sang.

 

Ta chọn lấy một cây mộc phù dung đẹp nhất trong số đó, rồi chôn tro cốt của Chu Dực dưới gốc cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

 

Ta nhớ tới một ngày tuyết rơi nào đó, ta thấy Chu Dực thực ra cũng rất muốn dậm chân thành một chú thỏ tuyết, nhưng ta lại quay người đi tìm Chu Ngưng.

 

Về sau, ta rất muốn cùng Tống Độc Hạc dậm một chú thỏ tuyết, chàng lại lặng lẽ qua đời.

 

Ta nghe được tin tức xong liền thẫn thờ mất hồn mất vía hồi lâu.

 

"Sở Dực, kiếp này là ta có lỗi với chàng."

 

"Nếu có kiếp sau... kiếp sau đừng gặp lại ta nữa."

 

"Nguyện cho chàng sinh ra được hưởng phúc, gặp được người tốt, gặp được quý nhân, gặp được mùa xuân, bình an thuận buồm xuôi gió bước đến tương lai."

 

Ta lại tiếp tục lên đường, còn Liễu Miên thì ở lại.

 

Nàng nói, nơi này rất đẹp, nàng muốn sống ở đây, nàng đã gom góp được chút tiền bạc để mua một căn nhà nhỏ tự mình sinh sống, nàng sẽ thêu thùa qua ngày, lúc nhàn rỗi sẽ tới đây quét dọn phần mộ.

 

"Người tuy đã c.h.ế.t, nhưng có người nhớ kỹ, thì không tính là c.h.ế.t uổng."

 

Trái tim ta như bị đ.á.n.h trúng, ta nhìn gương mặt chất phác đang mỉm cười ấy, khẽ gật đầu, cáo biệt nàng rồi lại dấn bước vào hành trình của riêng mình...

 

Sau này, ta trở về thượng kinh thành, ở bên cạnh Chu Ngưng, giúp muội ấy xử lý chính vụ, cùng muội ấy vượt qua rất nhiều cửa ải khó khăn, và cùng muội ấy già đi.

 

Rất lâu sau nữa, ta đón nhận cái c.h.ế.t của chính mình.

 

Khi ấy ta đã già lắm rồi, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy ra ngoài phơi nắng.

 

Ánh mặt trời rất ấm áp, khiến ta không khỏi nhớ đến một cố nhân của thuở xa xôi.

 

Ta nheo mắt nhìn vầng thái dương, trong lòng thầm nghĩ, trên đời này sao lại có người ấm áp đến thế, rực rỡ như ánh mặt trời, kiên định lại tự chủ, cho dù lún sâu vào bóng tối mịt mù, vẫn tỏa ra hào quang rạng rỡ.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Ta thật may mắn khi gặp được một người như vậy, giống như vầng thái dương soi sáng cả cuộc đời ta, khiến ta không còn cô độc khi một mình bước đi trong bóng đêm, cũng khiến ta trở thành một người thật tốt, thật tốt để có thể ban phát ánh nắng cho người khác.

 

Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thân thành tấm lưới, đuổi bắt vận mệnh, hiến dâng cho vầng thái dương của ta.

 

Nguyện thái dương luôn an lành.

 

Nguyện kiếp sau luôn an lành.

 

Tạm biệt nhé, nhân gian.

 

 * Hết -