Nàng Là Ánh Sáng Nhân Gian

Chương 5



"Đáng giá hay không đáng giá, chuyện này ai nói mà tính được chứ? Trước đây cũng có người khuyên ta, bảo rằng không đáng để làm một số việc, nhưng trong thâm tâm ta thấy đáng giá nên ta cứ làm thôi. Cô nương à, ta thấy cô không phải là không muốn sống, cô chỉ là quá tuyệt vọng mà thôi. Cô muốn tự hủy hoại bản thân để khiến những kẻ làm tổn thương cô phải hối hận, nhưng những kẻ nỡ lòng làm tổn thương cô thì làm sao thèm để tâm xem cô có đau đớn, có khổ sở hay không? Suy nghĩ của người khác không quan trọng, suy nghĩ của chính cô mới là quan trọng nhất. Nếu cô cứ phải nghe lời người khác nói mới có thể an lòng, vậy thì ta có thể nói cho cô biết, ở chỗ của ta, cô xứng đáng."

 

Về sau, ta học viết chữ, dựa vào ký ức để chép lại những lời Tống Độc Hạc từng nói rồi cất vào một chiếc hộp nhỏ, thỉnh thoảng lại lấy ra xem.

 

Ta nghĩ, mạng sống của ta cũng không đến nỗi quá tồi tệ, ít nhất ta đã thực sự gặp được một người vô cùng tốt.

 

Ta bắt đầu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, ăn cơm điều độ và tĩnh dưỡng trị bệnh.

 

Đại phu của y quán đã tìm cho Tống Độc Hạc một công việc dạy học để kiếm sống, giúp chàng bù vào tiền t.h.u.ố.c men và chuộc lại viên ngọc trai.

 

Viên ngọc trai này cứ luôn được treo trên cổ của Tống Độc Hạc, chưa từng rời thân.

 

Sợi dây xỏ viên ngọc sau này bị mòn rồi đứt, chính tay ta đã thắt một chiếc nút dây mới để xỏ viên ngọc vào lại, ta nhận ra nó.

 

Đây đúng là đồ của Tống Độc Hạc, nhưng tại sao nó lại nằm trong tay Triệu Phổ, và Triệu Phổ sao có thể dễ dàng giao thứ này cho ta như vậy?

 

Ta hỏi Triệu Phổ: "Ngươi muốn thế nào?"

 

Triệu Phổ chậm rãi bước lên trước, kéo tay ta rồi đặt viên ngọc trai vào lòng bàn tay ta, bình thản nói: "Đây là khoản bồi thường cho ngươi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai."

 

Hắn quay người rời đi, tà áo gấm màu xanh lam bay nhẹ theo làn gió, toát lên phong thái thoát tục.

 

Ta nắm c.h.ặ.t viên ngọc trai, tâm trạng phức tạp đến cực điểm.

 

Lòng người quả thực khó đoán biết bao.

 

Vào khoảnh khắc ta ngỡ hắn là một kẻ ác ôn triệt để, ta lại phát hiện ra hắn thế mà cũng có một mặt thiện lương.

 

Thế nhưng, việc có sòng phẳng không ai nợ ai hay không, đâu phải chỉ một mình hắn nói là được, phải do người bị hại nói mới tính.

 

# 09

 

Ta quay trở lại cung Ngọc Ninh của Ngũ công chúa, vừa mới bước vào đã bị đám thị nữ thân cận của Ngũ công chúa giữ c.h.ặ.t lấy.

 

Ngũ công chúa tên là Chu Ngưng, là con gái của Tống hoàng hậu đã khuất.

 

Sau khi Thái t.ử và Hoàng hậu qua đời, Chu Ngưng khi ấy mới chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi.

 

Hoàng đế không g.i.ế.c nàng, nhưng cũng chẳng mảy may ngó ngàng tới, cứ thế vứt bỏ nàng ở chốn thâm cung để nàng tự sinh tự diệt.

 

Một đứa trẻ bảy tuổi thì ai ai cũng có thể bắt nạt được.

 

Ngay cả cung nữ, thái giám khi gặp chuyện không vừa ý cũng có thể tùy tiện đá nàng một cái, chẳng có ai làm chỗ dựa cho nàng, cũng không một ai dám ra mặt giúp đỡ nàng một cách công khai.

 

Chỉ có những cung nhân từng chịu ân huệ của Tống hoàng hậu trước đây mới lén lút cho nàng chút đồ ăn, thức mặc.

 

Nàng cứ thế sống một cách gập ghềnh, trắc trở cho đến năm mười một tuổi.

 

Trong một buổi cung yến, do một sự hiểu lầm tình cờ mà nàng đã đỡ thay cho Chính Đức Đế một nhát d.a.o.

 

Chính Đức Đế nhìn đứa con gái có đôi lông mày và ánh mắt vô cùng giống Tống hoàng hậu, cơ thể nàng gầy gò yếu ớt tựa như một chiếc lá liễu, nhưng tư thế đỡ kiếm lại kiên định và quyết tuyệt đến nhường nào. Sự cố ngoài ý muốn này đã khơi dậy tình phụ t.ử đã nguội lạnh bấy lâu của ông ta, và càng làm lay động nỗi nhớ nhung cùng sự day dứt tận sâu trong lòng ông ta đối với Tống hoàng hậu.

 

Tống hoàng hậu dẫu sao cũng là thanh mai trúc mã thời trẻ của ông ta, là người duy nhất được ông ta đích thân trao tặng ngọc như ý.

 

Người c.h.ế.t thì nợ hết.

 

Những ân oán tình thù trước kia đều đã phai mờ trong ký ức, chỉ còn lại những điều tốt đẹp đọng lại.

 

Ông ta nhớ đến việc Tống hoàng hậu lúc ông còn là một hoàng t.ử bình thường đã đem lòng si mê ông ngay từ cái nhìn đầu tiên; nhớ đến việc nàng từng lén lút hẹn hò với ông, vụng về khâu vá lại góc áo bị rách khi trèo tường của ông; họ cũng từng dắt tay nhau đi qua những nơi đèn hoa rực rỡ, cùng nhau cưỡi ngựa phi nước đại trên chốn hoang dã; nhớ đến chốn rừng cây vào ngày hè năm ấy, nàng mặc bộ y phục đỏ rực như lửa, để chân trần nghịch nước dưới dòng suối, bàn chân trắng ngần như ngọc dưới sự phản chiếu của tà áo đỏ trông rực rỡ tựa lông hạc, nàng vừa hất nước, vừa khẽ khàng gảy lên tiếng lòng của ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Họ đã cùng nhau đi qua thời thiếu niên, thanh niên, rồi đột ngột dừng lại ở tuổi trung niên.

 

Sắc đỏ rực rỡ rạng ngời ấy, sắc trắng nồng nàn ấy hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ông ta.

 

Ông ta có hối hận không?

 

Ông ta hối hận chứ.

 

Thế là ông ta đã biến Chu Ngưng thành vị công chúa tôn quý nhất trong cung.

 

Đến cả Triệu quý phi cũng đành phải tránh né nhuệ khí của nàng.

 

Mà sau khi Chu Ngưng có được quyền lực, việc đầu tiên nàng làm chính là đ.á.n.h đập dã man và g.i.ế.c sạch những kẻ từng bắt nạt mình trước kia; đồng thời đề bạt những người từng giúp đỡ mình, ban thưởng hậu hĩnh cho họ.

 

Nàng thực ra là một cô gái có ân báo ân, có oán báo oán rất rõ ràng.

 

Nhưng những hành động này lại khiến danh tiếng độc ác của nàng đồn xa.

 

Một buổi tiệc thơ sau đó lại càng khiến danh tiếng của nàng tồi tệ đến cực điểm.

 

Tại buổi tiệc thơ, có mấy vị tiểu thư quyền quý muốn xin chữ của Chu Ngưng.

 

Chu Ngưng cau mày dựng mắt, một chân đá văng chiếc bàn viết chữ, sai người đ.á.n.h thẳng tay những vị tiểu thư quyền quý đó một trận ra trò.

 

Mọi người lúc này mới biết, hóa ra vị công chúa vốn được bệ hạ sủng ái tột đỉnh này lại không biết lấy một chữ bẻ đôi.

 

Chính Đức Đế đã tìm những bậc đại nho về làm thầy cho Chu Ngưng, nhưng không một ai bằng lòng đến làm bạn đọc cùng Ngũ công chúa.

 

Ngũ công chúa liền tự mình lập ra một danh sách, tuyển chọn nữ nhi của các gia đình quyền quý để vào cung làm bạn đọc cùng mình.

 

Những nhà đó toàn bộ đều là những kẻ từng tham gia vào vụ án Thái t.ử bị phế truất năm xưa.

 

Nàng đang trả thù cho mẫu thân và huynh trưởng của mình.

 

Trong số đó có cả phụ thân của ta - Tể tướng Lâm Sương Thành.

 

Thái t.ử năm xưa hiền minh sáng suốt, nhân từ đoan chính, đúng là dáng vẻ mà một đấng quân vương nên có.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Nhưng Lâm Sương Thành không biết có mối thâm thù đại hận gì với Thái t.ử, ông ta không thích Thái t.ử mà đứng về phía Triệu gia.

 

Sau khi Thái t.ử c.h.ế.t, cũng chính ông ta là người dốc hết sức chủ trương lập Tam hoàng t.ử làm Thái t.ử, nhưng Chính Đức Đế mãi vẫn chưa đồng ý.

 

Lần này Ngũ công chúa tuyển bạn đọc, các nhà đều tự biết mình xui xẻo, cảm thấy chắc chắn sẽ phải hy sinh vài đứa con gái ở trong đó.

 

Nhưng Lâm Sương Thành chỉ có độc nhất một đứa con gái là Lâm Điệp Vân, nàng ta định sẵn là phải gả vào Triệu gia.

 

Ông ta không cam lòng nhìn Lâm Điệp Vân bị hủy hoại trong tay Chu Ngưng, liền nghĩ đến đứa con gái nuôi trên danh nghĩa là ta, mà thực chất lại là con gái ruột.

 

Ông ta đã sai Lâm Thừa Phong đến tìm ta.

 

10

 

Khi đó, Tống Độc Hạc đã bị bắt giam vào ngục Chiêu Đức, ta đang vắt óc tìm mọi cách để dò la tin tức của chàng, đi đến đâu cũng vấp phải bức tường kiên cố, phải chịu đựng biết bao ánh mắt khinh miệt của người đời.

 

Lâm Thừa Phong đi đến trước cửa ngôi nhà nhỏ hẹp của ta và Tống Độc Hạc, hắn ta chẳng thèm đặt chân vào cái nơi bẩn thỉu này.

 

Hắn ta mặc một bộ y phục bằng gấm thêu hoa hoa lệ, viền chỉ vàng đính ngọc trai, toàn thân toát lên vẻ hào nhoáng, đứng ở cửa và nhàn nhạt lên tiếng: "Phụ thân bảo ta đưa ngươi về nhà, đi ngay bây giờ."