Di tích T.ử Vi mở cửa đã nhiều ngày, nhưng bóng dáng các tu sĩ tụ tập tại cửa vào không hề thưa thớt mà ngày một đông đúc hơn.
Khi một tu sĩ trẻ tuổi định hăng hái tiến vào bên trong, một vị đạo hữu gần đó đã nhanh ch.óng ngăn lại.
“Đạo hữu hãy dừng bước, lúc này vào trong chỉ có con đường ch-ết!
Các tông môn lớn đang cùng nhau vây bắt Ngọc Ma Bạch Mộng Kim ở trong đó, lảng vảng lúc này dễ bị cuốn vào vòng chiến, mất mạng như chơi.”
Người thanh niên nghe danh “Ngọc Ma" thì không khỏi bàng hoàng:
“Ngọc Ma cũng có mặt ở đây sao?
Nữ ma đầu ấy lại định gây ra sóng gió gì nữa?”
“Còn gì khác ngoài việc cướp đoạt bảo vật của tiên cung.
Nghe đồn trong di tích T.ử Vi này có giấu Luân Hồi Kính - một món thần khí thượng cổ có sức mạnh dời non lấp bể, thay đổi cả mệnh trời.
Nếu thứ đó rơi vào tay kẻ đại gian ác như nàng ta, chắc chắn thế gian sẽ chìm trong biển m-áu, chúng sinh lầm than.”
Vị tu sĩ trẻ nghe vậy thì lòng dạ bồn chồn, lo lắng:
“Báu vật đáng sợ như thế, nếu thật sự bị nữ ma đầu kia chiếm hữu, tu tiên giới liệu có còn ngày bình yên?”
“Thế mới nói!
Chính vì vậy các đại môn phái mới canh giữ nghiêm ngặt lối vào, hạ quyết tâm phải tiêu diệt Bạch Mộng Kim ngay tại chỗ này.”
Nhóm tu sĩ dù không dám vào trong nhưng vẫn nán lại nghe ngóng, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.
“Ả ma đầu này gây ra bao nhiêu chuyện tày trời, đáng lẽ phải bị trừ khử từ lâu mới đúng.”
“Chứ còn gì nữa?
Nghe đâu nàng ta vốn mồ côi, được gia tộc nuôi dưỡng nên người, vậy mà khi vừa đủ lông đủ cánh, việc đầu tiên nàng ta làm lại là quay về diệt sạch cả họ hàng, đến con ch.ó trong nhà cũng không chừa.”
“Các vị còn nhớ Chu Nguyệt Hoài của Thất Tinh Môn không?
Trước kia khi nữ ma đầu còn ở Đan Hà Cung, hai người từng là tỷ muội thân thiết, cuối cùng chẳng rõ vì lý do gì mà Chu gia cũng bị nàng ta san bằng.”
“Nhưng thê t.h.ả.m nhất vẫn là Ninh tiên quân của Đan Hà Cung.
Đang yên đang lành thì bị ả đeo bám, vì không chịu thuận theo mà bị nàng ta ám hại đến mức kinh mạch hỗn loạn, suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma.
Cho đến tận bây giờ, tiên quân vẫn phải chịu đựng nỗi đau bệnh tật hành hạ mỗi ngày.”
Những tội trạng của nàng, liệt kê ra chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung:
tội ác tày trời.
Lúc này, một lão tu sĩ đứng bên cạnh thở dài đầy tiếc nuối:
“Nghĩ lại cũng thật cảm thán, thuở nàng ta còn là Ngọc tiên t.ử, lão phu từng có duyên gặp mặt.
Khi đó nàng là đồ đệ cưng của Sầm chưởng môn, tài sắc vẹn toàn, cái danh hiệu 'Ngọc' ấy thật chẳng ngoa chút nào.
Ai ngờ đâu sự đời...”
Cái tên Ngọc tiên t.ử giờ đã thành Ngọc Ma.
Những kẻ từng một thời say đắm, theo đuổi nàng như ong thấy mật, giờ đây tuyệt nhiên không ai dám nhắc lại chuyện cũ, chỉ còn lại những gương mặt hằn học, muốn lấy mạng nàng cho bằng được.
Bi kịch này bắt đầu từ đâu?
Có lẽ phải quay lại thời điểm Bạch Mộng Kim vừa gia nhập Đan Hà Cung.
“...
Năm đó Bạch Mộng Kim vượt qua Thông Thiên Lộ một cách ngoạn mục, được Sầm chưởng môn thu nhận làm đệ t.ử cuối cùng, danh tiếng nổi như cồn.
Các vị biết đấy, Thông Thiên Lộ mười năm mới có một người qua được, ai nấy đều là bậc kỳ tài xuất chúng, sau này đều là trụ cột của tông môn.”
“Đúng là thiên tư hơn người, nàng ta vào môn phái chưa lâu đã trúc cơ, hai mươi tuổi kết kim đan, tốc độ tu luyện gần như ngang ngửa với Ninh tiên quân.
Lúc đó, ai cũng tin rằng nàng ta sẽ là niềm tự hào tiếp theo của Đan Hà Cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy thì vì cớ gì mà nàng ta lại đi vào con đường ma đạo?”
Tu sĩ trẻ tuổi không nén nổi tò mò.
Đan Hà Cung là đại tông môn hàng đầu, lại có sư phụ chống lưng, tương lai rộng mở như thế, thật khó hiểu khi nàng ta lại chọn nhập ma.
Lão tu sĩ chép miệng:
“Chỉ có thể trách hai chữ nghiệt duyên, không nên để nàng ta gặp gỡ Ninh tiên quân.”
“Vậy ra những lời đồn đại là có thật?”
Một người khác chen vào với vẻ mặt hiếu kỳ, “Nữ ma đầu đó và Ninh tiên quân quả thực đã từng...”
Lời chưa dứt đã bị một kẻ ái mộ Ninh tiên quân cắt ngang đầy giận dữ:
“Ninh tiên quân thanh cao thoát tục, không hề có tư tình gì với ả, tất cả chỉ là do con mụ đó tự mình đa tình mà thôi!”
“Phải đấy!
Bản thân ả không biết liêm sỉ, dám tơ tưởng đến tiên quân, sao có thể đổ lỗi cho ngài ấy được?
Đừng có mà vơ đũa cả nắm!”
Ninh Diễn Chi - chưởng môn đương nhiệm của Đan Hà Cung, người sở hữu kiếm cốt thiên sinh, vị kiếm tu số một thiên hạ.
Từ thuở niên thiếu, ngài đã là biểu tượng của giới tu tiên, là người trong mộng của biết bao người, không ai cho phép bất kỳ sự x.úc p.hạ.m nào nhắm vào ngài.
“Ấy, các vị bình tĩnh, lão phu chỉ đang thuật lại chuyện xưa, không có ý gì khác.”
“Phải đó, đạo hạnh và nhân cách của Ninh tiên quân thì ai mà chẳng rõ, tuyệt đối không ai dám phỉ báng ngài.”
Sau vài câu giảng hòa, đám đông lại tiếp tục câu chuyện dang dở.
“Bạch Mộng Kim là đệ t.ử của Sầm chưởng môn, nên danh nghĩa là sư muội của Ninh tiên quân.
Thấy tiên quân phong thái ngời ngời, lại thường xuyên chạm mặt, nàng ta sinh lòng luyến ái rồi bám đuổi quyết liệt.
Nhưng tiên quân vốn dĩ chỉ một lòng hướng đạo, chẳng hề mảy may để tâm đến nàng ta.
Lâu dần, nàng ta sinh ra tâm ma, liều lĩnh đến mức hạ tình cổ với sư huynh mình.”
“Cũng may tiên quân sáng suốt, kịp thời phát hiện âm mưu đê tiện đó và xin sư phụ trục xuất nàng ta.
Bạch Mộng Kim bị dồn vào đường cùng, giả bộ hối lỗi rồi thừa cơ đ-ánh lén tiên quân một chưởng chí mạng ngay kiếm tâm.
Vết thương đó đã để lại di chứng không thể chữa khỏi.”
Người kể chuyện lại buông tiếng thở dài:
“Sau biến cố đó, kiếm tâm của Ninh tiên quân rạn nứt, suýt thì mất hết tu vi; còn Bạch Mộng Kim thì bỏ trốn khỏi Đan Hà Cung, mang danh phản đồ.
Sầm chưởng môn vì đau lòng cho hai người học trò yêu quý mà không lâu sau cũng qua đời.”
Chuyện cũ nhắc lại khiến ai nấy đều bùi ngùi.
“Một chữ tình mà hại cả một đời người.
Nếu nàng ta không sinh lòng tham vọng, Đan Hà Cung giờ này chắc chắn đã hưng thịnh đến nhường nào?
Ninh tiên quân mà không bị thương thì tu vi đã sớm vượt bậc, đưa môn phái lên vị trí đứng đầu.”
“Nếu họ thật lòng yêu nhau thì đã là một giai thoại đẹp rồi.
Một người tài giỏi, một kẻ sắc nước hương trời, đúng là đôi lứa xứng đôi.
Tiếc thay, kẻ có lòng người lại vô ý.”
“Phi!
Đừng có nói càn, cái loại tâm địa như nữ ma đầu kia mà cũng đòi xứng với tiên quân sao?!”
“Nghĩ lại thì Bạch Mộng Kim đúng là đáng hận.
Suýt chút nữa cả cơ nghiệp của Đan Hà Cung đã tan tành trong tay ả.”
“Đàn bà con gái quả là khó thành đại sự, chỉ vì yêu đương mù quáng mà sa chân vào ma đạo, thật là nhục nhã!”