Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 127



 

Lăng Bộ Phi trả lời:

 

“Mộng Kim lúc nãy dẫn động Diệt Ma trận, hơi thở trong người cuộn trào có chút không áp chế được rồi.”

 

Du Yên nghe vậy không dám lơ là, vội vàng tới kiểm tra, đoạn nói:

 

“Không sao, về nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.”

 

Nói xong, nhìn Bạch Mộng Kim với ánh mắt có vài phần kinh ngạc.

 

Nếu nàng không nhìn lầm thì Bạch sư muội này đã có thể kết Anh rồi.

 

Đây chính là ma tu sao?

 

Chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi mà tu vi đã tăng tiến đến mức độ này.

 

Dưới thanh thiên bạch nhật, Du Yên cũng không tiện hỏi kỹ, trước tiên tế ra phi chu đưa các đệ t.ử quay về đã.

 

Sự kiện lần này tuy tránh được việc nhiều đệ t.ử t.ử vong nhưng số người bị thương không ít, dọc đường ồn ào náo nhiệt, cuối cùng khi trời sáng cũng đã về tới T.ử Vân Cung.

 

“Sư phụ.”

 

Bách Lý Tự kinh ngạc nhìn Nguyên Tùng Kiều ở cửa, không ngờ ông lại đích thân tới đón.

 

Nguyên Tùng Kiều đưa mắt nhìn qua, hỏi:

 

“Đều mệt rồi chứ?

 

Theo ta về nghỉ ngơi một lát rồi nói sau.”

 

“Vâng.”

 

Du Yên không thể ngăn cản sư thúc, sau khi bọn họ rời đi liền tóm lấy Ứng Thiều Quang:

 

“Ngươi theo ta đi gặp chưởng môn.”

 

Ứng Thiều Quang khổ sở:

 

“Du sư tỷ, dọc đường ta cũng rất vất vả đó, còn bị ma đầu đ-ánh trọng thương nữa.”

 

Du Yên nhét cho hắn một bình linh đan, lạnh lùng vô tình nói:

 

“Bị thương thì uống thu-ốc, chưởng môn thì ngươi vẫn phải gặp.”

 

Ứng Thiều Quang chỉ hận mình không có sư phụ tới đón, lủi thủi đi theo nàng.

 

Có còn thiên lý không vậy?

 

Ba người kia không sao cả, hắn mới là người bị thương cần nghỉ ngơi mà!

 

Cũng may các đệ t.ử khác cũng giống hắn, ngay lập tức bị sư trưởng tóm về hỏi han kỹ lưỡng, khiến tâm lý Ứng Thiều Quang cân bằng hơn nhiều.

 

Có một bậc tiền bối đáng tin cậy thì mọi chuyện đều trở nên rất nhẹ nhàng.

 

Nguyên Tùng Kiều hộ tống suốt chặng đường, không để bất kỳ ai làm phiền bọn họ.

 

Tới nơi ở, đại khái nắm rõ tình hình liền nói:

 

“Còn vài ngày nữa Linh Tu đại hội mới kết thúc, các ngươi cứ nghỉ ngơi trước đi, chuyện khác không cần quản, đợi mọi người về hết rồi tính sau.”

 

Ba người vui vẻ tuân mệnh, tự mình điều dưỡng thân thể, kiểm kê thu hoạch, không màng thế sự.

 

Mà trong lúc bọn họ nghỉ ngơi thư giãn thì T.ử Vân Cung lại ầm ĩ huyên náo.

 

Lệnh bài thân phận đặc chế cho Linh Tu đại hội có thể ghi lại mọi hành động của đệ t.ử, trích xuất thông tin trong lệnh bài là có thể tái hiện lại quá trình sự việc.

 

Lúc xem tới lệnh bài của Bạch Mộng Kim, các tiên quân đều ngẩn người.

 

“Cái gì đây?

 

Nàng đi câu cá à?”

 

Cốc chủ Cơ Nam Phong của Tê Phượng Cốc thốt lên.

 

Nhìn thấy ma vật xuất hiện cố ý lên xe của chúng, sau đó ngược lại “ăn" sạch chúng...

 

đúng là một màn đen ăn đen hoàn chỉnh.

 

Trong đại điện im lặng một lúc, sư thái Tĩnh An của Trường Minh Tâm Trai lên tiếng:

 

“...

 

Cũng không vi phạm quy tắc, thôn phệ ma khí thì điểm tích lũy bị tổn thất cũng là của chính nàng.”

 

Chủ yếu là vì Tiên Minh bao nhiêu năm nay chưa từng có ma tu.

 

Được rồi, mọi người tiếp tục xem tiếp.

 

Sau đó nàng sai khiến ma vật làm nô bộc, phát hiện có điều không ổn liền triệu tập đồng đạo, rồi giả dạng thành ma đầu tiến vào hoàng cung...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ góc nhìn của Bạch Mộng Kim, các tiên quân cuối cùng cũng đã đối mặt với ma vật trốn thoát khỏi sự giám sát này, phải nói là ngốc nghếch đến không ngờ.

 

Đại điện một lần nữa rơi vào cuộc thảo luận gay gắt.

 

“Ma vật này thực lực mạnh như vậy sao linh trí lại thấp thế này?

 

Điều này không hợp lý chứ?”

 

“Không đúng, nàng ta có thể dùng tế trận, biết dùng thuật pháp, còn hiểu mưu kế, linh trí rất cao, chỉ là tư duy của nàng ta khác với người thường nên trông có vẻ dễ lừa thôi.

 

Ví như một đứa trẻ mười tuổi thông minh thì có nhưng không có kinh nghiệm nên dễ bị người ta dắt mũi.”

 

“Đúng vậy, nàng ta hoàn toàn khác với những ma vật trí tuệ thấp kia, ngay cả tế trận phức tạp như vậy cũng biết dùng, chắc chắn là cao giai ma vật do ma t.h.a.i hóa thành.

 

Nhưng nàng ta hiểu biết quá ít về nhân giới, giống như đứa trẻ sơ sinh chưa trải đời nên mới dễ dàng bị lừa.”

 

Thảo luận tới đây đại điện im lặng trong chốc lát.

 

Một vị tiên quân thăm dò nói:

 

“Cao giai ma vật do ma t.h.a.i hóa thành chỉ có ở Ma giới mới có thôi nhỉ?

 

Vậy nên phong ma kết giới đã xuất hiện kẽ hở mà chúng ta không biết sao?”

 

Đây gần như là câu trả lời duy nhất rồi.

 

Sầm Mộ Lương thở dài:

 

“Sắp xếp người đi tuần tra đi!”

 

“Rõ...”

 

Ma vật từ đâu tới đại khái có thể đoán ra.

 

Nhưng làm sao nàng ta qua mặt được giám sát thì hiện tại vẫn chưa rõ.

 

Nhưng có thể khẳng định sự xuất hiện của ma vật này chắc chắn có âm mưu.

 

“Hay là bắt đầu từ cái lưới đó đi,” một vị tiên quân đề nghị, “Bảo vật như vậy chắc chắn không phải vật phàm.

 

Những luyện khí sư tay nghề cao siêu chỉ có chừng đó người, điều tra một chút biết đâu có manh mối.”

 

Nhưng bảo vật đó đã rơi vào tay Bạch Mộng Kim, ma đầu do nàng diệt nên món đồ đó là chiến lợi phẩm của nàng, Tiên Minh không có lý do gì yêu cầu nàng nộp lên.

 

Cuối cùng Lăng Vân Cao nói:

 

“Ta sẽ nói với nàng một tiếng, mượn tạm vài ngày.”

 

Sau đó là quá trình diệt ma, các tiên quân đã xem đi xem lại nhiều lần không còn gì để nói, chỉ không kìm được cảm thán:

 

“Thế hệ trẻ bây giờ đúng là không thể coi thường nha!”

 

Bên này lừa ma đầu tới Quan Tinh Đài, bên kia âm thầm bố trí Thất Tinh Diệt Ma Trận, thời điểm mấu chốt một kích trúng đích.

 

Toàn bộ quá trình diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, ngay cả có là họ đi chăng nữa cũng chưa chắc đã làm tốt hơn.

 

“Tiểu bối này tên gì ấy nhỉ?

 

Là đệ t.ử của ai?”

 

Có vị tiên quân hứng thú hỏi.

 

Cơ Nam Phong liếc mắt qua:

 

“Các ngươi không biết sao?

 

Nàng là vị hôn thê của Lăng thiếu tông chủ đó!”

 

Nói tới chuyện này trong lòng Cơ cốc chủ vẫn còn thấy chua xót lắm!

 

Ông và Lăng Vân Chu là hảo hữu, từ nhỏ đã nhìn Lăng Bộ Phi lớn lên, con gái ông vừa ý hắn ông còn rất vui mừng.

 

Ngờ đâu con rể thì không vớt được, lại dâng không cho người khác.

 

“A!”

 

Các tiên quân phát ra tiếng kêu khẽ.

 

Sống lâu rồi khó tránh khỏi nghe được nhiều chuyện bát quái, đặc biệt là chuyện của Vô Cực Tông, ai mà chưa từng nghe qua cơ chứ?

 

Hóa ra đây chính là vị vị hôn thê mà Lăng thiếu tông chủ nhặt được dọc đường, đúng là ngoài dự tính.

 

“Người ta thường nói cưới vợ cưới hiền, đúng là không sai chút nào.”

 

Một vị tiên quân thong dong nói, “Từ khi Lăng thiếu tông chủ có thêm vị vị hôn thê này, tuyệt mạch có hy vọng chữa khỏi, cả người lột xác hoàn toàn.

 

Hơn nữa bản thân nàng lại ưu tú như vậy, sau này có nàng phò tá, Vô Cực Tông nhất định sẽ càng thêm hưng thịnh.”

 

Nghe lời này mọi người không kìm được liếc nhìn hai người ngồi giữa.

 

Thế hệ trẻ của Vô Cực Tông xuất sắc thì Đan Hà Cung sẽ bị lấn lướt, hơn nữa nghe nói người còn là do cướp từ tay Đan Hà Cung, Sầm chưởng môn e là trong lòng đang tức tối lắm.