Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 136



 

“Kiếp trước Linh Tu đại hội đã xảy ra chuyện nhưng không có manh mối chi tiết như vậy, chỉ biết phong ma kết giới xuất hiện một kẽ hở không xác định, nghi ngờ có người âm thầm cấu kết với Ma giới.”

 

Mấy trăm năm sau đó giới tu tiên phân tranh không dứt.

 

Ví dụ như nàng phản bội sư môn, Chu thị của Thất Tinh môn bị đồ sát cả nhà, Đao Ma Lãnh Thu Phong hoành không xuất thế... dấy lên từng đợt gió tanh mưa m-áu.

 

Tại thời điểm nàng trọng sinh trở về, giới tu tiên đang lung lay sắp đổ, đối mặt với trận chiến phong ma sắp tới gần như hoàn toàn không có nắm chắc...

 

Chương 115 Lại tranh sủng

 

Đêm khuya, Lăng Vân Cao nghị sự xong xuôi trở về nơi ở tạm thời.

 

“Sư phụ, thu-ốc tắm đã chuẩn bị xong rồi ạ."

 

Nữ đệ t.ử cúi đầu cung nghênh ông trở về chính là Thu Ý Nồng.

 

Lúc Lăng Vân Cao mệt mỏi thường thích ngâm mình trong thu-ốc tắm nhưng hôm nay ông không hề dặn dò.

 

Ông cụp mắt nhìn Thu Ý Nồng, một lát sau mới bước chân đi về phía phòng tắm.

 

Thu Ý Nồng ngẩng đầu lên, thở hắt ra một hơi.

 

Ngày hôm đó sau khi được Du Yên đưa về, nàng không còn được gặp mặt sư phụ nữa.

 

Ban đầu là do có thương tích nên buộc phải nằm giường tĩnh dưỡng.

 

Sau đó khá hơn một chút, mỗi lần tới bái kiến đều bị Hành Tri ngăn lại.

 

Nghĩ đến bộ mặt của Hành Tri, Thu Ý Nồng gần như nghiến nát hàm răng.

 

“Thu sư tỷ vẫn nên về dưỡng thương thì hơn, nếu ta là tỷ thì lúc này không dám gặp mặt tông chủ đâu."

 

Hành Tri cười mỉm, ngữ khí lại nói không ra vẻ khinh mạn, “Linh Tu đại hội lần này nếu Thu sư tỷ chỉ biểu hiện bình thường thì cũng thôi, đằng này lại bị Dạ Ma đó bắt đi làm tế phẩm ngay trước mặt bao nhiêu người."

 

Hắn thở dài:

 

“Chao ôi, bộ dạng gào thét kêu cứu của Thu sư tỷ lúc đó đệ t.ử các môn các phái đều nhìn thấy cả, sau lưng đều đang hỏi đệ t.ử của Lăng tông chủ đây sao?

 

Đệ t.ử tông chủ Vô Cực tông cư nhiên là như vậy ư?

 

Ta cũng không biết phải trả lời thế nào nữa."

 

Thu Ý Nồng trong lòng hận đến ch-ết nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười khẩn cầu hắn:

 

“Hành Tri sư đệ, chuyện này còn có nội tình khác, ta đang định hướng sư phụ giải thích rõ ràng."

 

“Thu sư tỷ, tông chủ đang giận lắm đấy!"

 

Hành Tri tỏ vẻ khuyên nhủ t.ử tế, “Ai cũng bảo Vô Cực tông và Đan Hà cung thế cân bằng, tỷ xem đệ t.ử chưởng môn Đan Hà cung là bộ dạng gì?

 

Tỷ không biết sắc mặt tông chủ lúc đó khó coi thế nào đâu, vẫn nên đợi người nguôi giận rồi hãy tính."

 

Cứ thế bị chặn mất mấy lần, phần thưởng của các đệ t.ử đều đã phát hết mà nàng vẫn chưa vớt được cơ hội nào.

 

Mắt thấy sắp khởi hành về tông môn, nàng sợ nếu mình còn không nhận lỗi thì về đến nơi sẽ bị hoàn toàn phóng thích (vứt bỏ), bèn nhẫn tâm hối lộ chưởng sự, nhờ ông ta lúc sư phụ trở về thì gọi Hành Tri đi, lúc này mới chộp được cơ hội bước vào cánh cửa này.

 

Tiếng nước trong phòng tắm kéo thần trí Thu Ý Nồng trở lại, nàng xắn tay áo nhanh ch.óng bước vào.

 

Khi Lăng Vân Cao ngồi xuống, nàng chủ động cầm khăn ướt giúp ông lau lưng.

 

Hơi nước nóng hôi hổi bốc lên, linh d.ư.ợ.c tỏa ra mùi hương xoa dịu thần kinh đã căng thẳng suốt mấy ngày qua của Lăng Vân Cao.

 

Ông nhắm mắt hưởng thụ sự hầu hạ của đồ đệ, cuối cùng cũng có tâm trạng để nói chuyện:

 

“Để con tham gia Linh Tu đại hội mà con lại mang cái thành tích đó về, còn có gan xuất hiện trước mặt bản quân sao?"

 

Tay Thu Ý Nồng run lên, gượng cười nói:

 

“Đồ nhi có thẹn, đã làm sư phụ mất mặt rồi ạ..."

 

Vừa vào Dạ Lan quốc nàng liền đi khắp nơi tìm kiếm tung tích Lăng Bộ Phi, căn bản chưa từng g-iết con ma vật nào.

 

Sau đó bị bắt đi làm tế phẩm, đợi đến lúc Dạ Ma ch-ết nàng mới được thả xuống, cư nhiên là một chút tích phân cũng không vớt được, trực tiếp đội sổ.

 

Thành tích này đừng nói đệ t.ử tinh anh, tùy tiện tìm một đệ t.ử bình thường cũng mạnh hơn nàng.

 

Nhưng quan trọng nhất không phải chuyện này, ai cũng biết Linh Tu đại hội lần này tình huống đặc biệt, đệ t.ử tinh anh bị lật thuyền cũng không ít, chẳng riêng gì nàng.

 

Nàng ở trên Quan Tinh đài bị Dạ Ma dọa cho khóc lóc t.h.ả.m thiết mới là điều mất mặt nhất.

 

Thân là đệ t.ử tông chủ mà lúc lâm nguy lại không ra gì như vậy, bảo sao người ta coi trọng cho được?

 

May mà lần này người tỏa sáng rực rỡ cũng là đệ t.ử Vô Cực tông nên không làm tổn hại đến danh tiếng tông môn.

 

“Nhưng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thu Ý Nồng cao giọng, “Đồ nhi muốn thưa với người, tất cả chuyện này đều là do người ta tính toán, có kẻ cố tình khiến đồ nhi mất mặt để đả kích danh tiếng của người ạ."

 

“Ồ?"

 

Lăng Vân Cao chậm rãi dội nước lên người.

 

Thu Ý Nồng “bịch" một tiếng quỳ xuống, tà váy bị nước dưới đất làm ướt sũng cũng không dám cử động:

 

“Ngày hôm đó đồ nhi truyền tống vào Dạ Lan quốc liền tuân theo mệnh lệnh của người đi tìm Lăng sư đệ.

 

Ai ngờ hoàng cung xảy ra biến động như vậy, đồ nhi cùng lúc bị bắt đi.

 

Lúc đó đệ t.ử bị bắt không ít, đồ nhi ở trong đó không hề nổi bật, sau đó Dạ Ma phái người tới tuyển chọn tế phẩm...

 

Sư phụ người đoán xem là ai?"

 

Lăng Vân Cao đã xem qua lệnh bài thân phận của top mười, thản nhiên nói:

 

“Quá trình bản quân đại khái đã biết, con không cần phải vòng vo."

 

Thu Ý Nồng vội vàng tiếp lời:

 

“Vâng, người tới chọn người chính là vị Bạch sư muội đó, muội ta rõ ràng biết người bị chọn sẽ bị đem đi làm tế phẩm mà vẫn chọn đồ nhi đi...

 

Sư phụ, muội ta chính là cố tình muốn đồ nhi mất mặt trước mặt bao nhiêu đệ t.ử, nhắm vào ai là điều không cần bàn cãi ạ."

 

Lăng Vân Cao không tỏ thái độ gì:

 

“Chỉ có thế thôi sao?"

 

Thấy ông không hề động dung, não Thu Ý Nồng quay cuồng cực nhanh, cuối cùng lại tìm được một sự việc khác:

 

“Còn nữa!

 

Đệ t.ử còn làm rõ được một chuyện!"

 

Nàng ngẩng đầu lên nói:

 

“Lúc đồ nhi bị nhốt trong đại lao, Ứng sư đệ ở ngay gần đó có nói với muội ta vài câu ạ..."

 

Thu Ý Nồng nhớ lại tình hình lúc đó.

 

Thấy nàng đi vào, Ứng Thiều Quang ở phòng bên cạnh nhíu mày:

 

“Thu sư tỷ?"

 

Thu Ý Nồng thấy hắn thì mừng rỡ:

 

“Ứng sư đệ cũng ở đây sao?

 

Tốt quá rồi!

 

Đệ có thấy Lăng sư đệ không?

 

Huynh ấy ở đâu?"

 

Thấy nàng đưa mắt quan sát xung quanh, Ứng Thiều Quang lạnh lùng nói:

 

“Thu sư tỷ đừng tìm nữa, thiếu tông chủ căn bản không bị bắt."

 

“Vậy..."

 

Ứng Thiều Quang cười như không cười:

 

“Ta không biết tại sao sư tỷ lại tới tham gia Linh Tu đại hội nhưng ta khuyên tỷ tốt nhất đừng có làm chuyện thừa thãi.

 

Bên cạnh thiếu tông chủ đã có Bạch sư muội, tỷ tưởng tỷ có thể đắc thủ sao?

 

Hoa sư bá tổ và Khô Mộc sư thúc tổ tốn bao nhiêu công sức mới tìm được một người tâm đầu ý hợp như vậy, tuyệt đối không để tỷ phá hoại đâu."

 

Tiếng nước bên tai bỗng nhiên ngừng bặt, Thu Ý Nồng nghe sư phụ hỏi:

 

“Câu nói này con không nhớ nhầm chứ?"

 

“Không ạ, đồ nhi cam đoan không nhớ nhầm một chữ nào ạ."

 

Lăng Vân Cao phất tay:

 

“Con ra ngoài đi."

 

“Vâng."

 

Thu Ý Nồng nghe ngữ khí này cảm thấy mình chắc là đã qua được ải, cúi đầu lui ra khỏi phòng tắm.

 

Một lúc sau Lăng Vân Cao mặc xong y phục đi ra.