Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 142



 

Bạch Mộng Kim đưa ngang thanh kiếm, khiêu khích nhìn hắn:

 

“Vậy thì tới đi!”

 

“Tới thì tới!”

 

Lăng Bộ Phi bỏ kiếm Chỉ Sát lại, chọn một thanh tương đương với của nàng, khởi một thế kiếm, liền lao lên.

 

Lúc Bách Lý Tự đi tới, nhìn thấy chính là cảnh tượng kiếm quang lấp lánh qua lại, bên tai vang lên tiếng va chạm “đinh đinh đinh đinh" rõ rệt và dày đặc.

 

“Chuyện gì thế này?

 

Bạch cô nương, muội...”

 

Trước đây đều là hắn luyện cùng Thiếu tông chủ, hóa ra Bạch cô nương cũng biết kiếm thuật sao?

 

Bách Lý Tự nhìn một hồi, dần dần bị cuốn vào, thỉnh thoảng vỗ tay khen hay.

 

Nền tảng kiếm thuật này, hắn luyện hơn hai mươi năm cũng còn kém một hơi.

 

Những chiêu thức tùy ý tung ra đó, thực sự khiến người ta phải vỗ tay tán thưởng.

 

Có điều kiếm thuật trông rất quen mắt, dường như đã từng thấy ai đó sử dụng trước đây.

 

Sau trăm hiệp, Bạch Mộng Kim dừng lại, nhìn Lăng Bộ Phi trán rịn mồ hôi:

 

“Thế nào?

 

Ta không yếu chứ?”

 

Đâu chỉ là không yếu chứ!

 

Thủ pháp nhấc vật nặng như nhẹ này, không phải luyện từ nhỏ thì hắn không tin!

 

“Công t.ử,” Bách Lý Tự đưa khăn tay qua, quay đầu hỏi, “Bạch cô nương, kiếm thuật của muội trông như là nền tảng của Đan Hà Cung vậy?”

 

Bạch Mộng Kim tùy tay ném một cái, tra kiếm vào giá v.ũ k.h.í, cười nói:

 

“Bạch gia chúng ta xuất thân thế nào, huynh không biết sao?”

 

“A!”

 

Bách Lý Tự nhớ ra rồi, “Tổ tiên lệnh tôn là trưởng lão của Đan Hà Cung, chắc hẳn là gia truyền?”

 

Bạch Mộng Kim gật đầu:

 

“Nếu không có bất ngờ gì, ta cũng sẽ là một kiếm tu.”

 

Lăng Bộ Phi thực chất đã nhận ra điểm bất thường, nhưng hắn không nói ra —— kiếm thuật của nàng không chỉ là nền tảng Đan Hà Cung, mà còn quá giống Ninh Diễn Chi.

 

Hai người sang bên cạnh uống nước, Lăng Bộ Phi liếc nhìn nàng:

 

“Hôm nay tâm trạng muội đặc biệt tốt.”

 

Bạch Mộng Kim gật đầu:

 

“Đã nghĩ thông suốt một chuyện.”

 

“Là chuyện hôm qua hỏi ta sao?”

 

Bạch Mộng Kim mỉm cười ừ một tiếng:

 

“Sau đó ta nghĩ lại, chuyện này cũng không phức tạp đến thế.

 

Tóm lại có oan báo oan, có thù báo thù là được.”

 

Nếu chuyện nàng phản môn kiếp trước có bóng dáng của hắc thủ sau màn, vậy nàng đương nhiên phải tính món nợ này, truy ra kẻ chủ mưu.

 

Anh hùng cứu thế gì đó, không cần phải tự đeo lên vai gánh nặng trầm trọng như vậy, nàng trước tiên phải tự cứu lấy mình, những chuyện khác cứ thuận theo lòng mình mà làm.

 

“Muội vui là được rồi.”

 

Lăng Bộ Phi khựng lại một chút, “Chúng ta tiếp tục chứ?”

 

Lúc này, một chiếc phi chu rõ ràng không thuộc về Vô Cực Tông xuất hiện ở trên không, mục tiêu dường như chính là Chiếu Nguyệt Đài.

 

“Ai thế?”

 

Lăng thiếu tông chủ hùng hổ, “Đi Chấp Sự Phong đi!

 

Chỗ chúng ta không tiếp khách ngoài!”

 

Bách Lý Tự chỉ chỉ cái đầu nhô ra trên phi chu:

 

“Hình như là Cơ đại tiểu thư.”

 

Quả nhiên, Cơ Hành Ca tựa vào mạn phi chu, cười hì hì vẫy tay với họ.

 

Không lâu sau, phi chu hạ cánh tại Chiếu Nguyệt Đài, Cơ Hành Ca hăng hái nhảy xuống:

 

“Bạch sư muội!”

 

Bạch Mộng Kim phát hiện nàng đột ngột thay đổi xưng hô:

 

“A, Cơ đại tiểu thư...”

 

“Sau này cứ gọi ta là sư tỷ là được rồi!”

 

Cơ Hành Ca ngắt lời nàng, nhìn quanh trái phải, “Mấy viện t.ử nào còn trống thế?

 

Để ta chọn một cái!”

 

Lời này nghe có gì đó sai sai, Lăng Bộ Phi cảnh giác nhìn nàng:

 

“Ý cô là sao?

 

Cô muốn ở đây?”

 

“Đúng thế!”

 

Nàng vỗ tay một cái, trên phi chu đi xuống một hàng bộc phụ (người hầu nữ lớn tuổi), “Ta nhớ Bách Lý ở phía đông, vậy ta chọn phía tây đi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Các người, đi dọn dẹp một chút!”

 

“Chờ đã chờ đã!”

 

Lăng Bộ Phi ngăn nàng lại, “Cô tới chơi thì đi ở khách viện, chỗ ta không tiếp khách ngoài!”

 

“Ai nói ta tới chơi?”

 

Cơ Hành Ca lý thẳng khí hùng, “Ta tới đây học nghệ!

 

Hoa sư bá tổ cho phép ta ở đây!”

 

“Cái gì?”

 

Lăng Bộ Phi không hiểu ra làm sao, “Cô phản bội Tê Phượng Cốc rồi à?”

 

Cơ Hành Ca lườm hắn một cái:

 

“Phản cái gì mà phản?

 

Vô Cực Tông vốn dĩ là thượng tông của chúng ta, tới thượng tông học nghệ có gì lạ đâu?

 

Tránh ra đi, đừng làm phiền ta bố trí phòng ốc.”

 

“...”

 

Lăng Bộ Phi tốn chút thời gian, rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn ngành sự việc, không khỏi đau đầu.

 

“Sư bá tổ sao có thể đồng ý chuyện này chứ?

 

Có cái miệng rộng Cơ Hành Ca này ở đây, sau này chắc ồn ch-ết mất!”

 

Bọn họ lúc này đang đứng trong viện t.ử mà Cơ Hành Ca đã chọn, nghe Cơ đại tiểu thư chỉ huy hạ nhân:

 

“Cái này thu đi, giường đặt ở đây!

 

Cái này giữ lại, dời qua đằng kia.

 

Tranh ta chọn đâu?

 

Đều treo lên hết...”

 

Lăng Bộ Phi quay đầu hỏi:

 

“Muội không có ý kiến gì sao?”

 

Bạch Mộng Kim đáp:

 

“Sư bá tổ đã đồng ý rồi, lẽ nào huynh định đuổi nàng ấy ra ngoài sao?”

 

“...”

 

Lăng Bộ Phi thở dài, chỉ đành bất lực chấp nhận hiện thực.

 

“Thực ra cũng chẳng có gì, Kinh Hồng Chiếu Ảnh lớn như vậy, không ở cùng một viện t.ử, không ồn đến mức đó đâu.”

 

Bạch Mộng Kim an ủi hắn, “Với lại, Cơ đại tiểu thư cũng khá dễ nói chuyện, chỉ cần huynh đừng chọc nàng ấy, nàng ấy tự nhiên sẽ không làm phiền huynh.”

 

Cơ Hành Ca từ bên trong xuất hiện, hớn hở nói:

 

“Vẫn là Bạch sư muội hiểu ta!

 

Họ Lăng kia, huynh đừng có lo bò trắng răng nữa, cha ta bảo ta tới đây theo Bạch sư muội học tập cho tốt, cái miệng huynh xấu như vậy, ta còn chẳng muốn thèm tiếp chuyện huynh đâu!”

 

Nói xong, nàng hào khí phẩy tay một cái:

 

“Ta đã đặt tiệc ở Túy Tiên Lâu rồi, lát nữa là đưa tới ngay, bày ở đâu đây?”

 

Túy Tiên Lâu, nhà hàng đắt đỏ nhất ở bến tàu, nghe nói nguyên liệu đều là linh thực tốt nhất, đầu bếp là ngự đầu bếp mời từ nước Tề tới, một bàn tiệc phải tốn hàng trăm linh thạch.

 

Cơ đại tiểu thư đúng là hào phóng.

 

Bách Lý Tự liếc nhìn công t.ử nhà mình một cái, lập tức phản bội:

 

“Vậy bày ở Chiếu Nguyệt Đài đi?

 

Chỗ đó thoáng mát, còn có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh.”

 

“Được!

 

Các người đi dọn dẹp một chút.”

 

“Để ta để ta!”

 

Bách Lý Tự ân cần đi chạy vặt.

 

Lăng Bộ Phi tức giận hét theo sau hắn:

 

“Cái tên này, chẳng phải chỉ là một bàn tiệc thôi sao, ngươi thiếu một trăm linh thạch đó à?!”

 

Bách Lý Tự hì hì cười đáp lại:

 

“Công t.ử, một trăm linh thạch này đâu có cần đệ bỏ ra đâu!”

 

Cơ đại tiểu thư tiếp tục hò hét:

 

“Các người mau lấy quà ta chuẩn bị ra đây!

 

Đây là tặng Hoa sư bá tổ, đây là tặng Khô Mộc sư thúc tổ, đây là tặng Nguyên sư bá, còn có còn có...”

 

“...”

 

Lăng Bộ Phi lầm bầm, “Cô ta đúng là biết cách mua chuộc lòng người!”

 

Vừa nói xong, bên kia bỗng nhiên ném qua một cái túi Càn Khôn, Cơ Hành Ca nói:

 

“Huynh chẳng phải muốn luyện hóa bản mệnh kiếm sao?

 

Đây đều là đ-á lau kiếm (thức kiếm thạch) mà cha ta tích góp bao nhiêu năm nay đấy.”