Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 165



 

Lăng Vĩnh Giai đáp một tiếng vâng, lại hỏi:

 

“Vậy còn Vân Cao thì sao?

 

Nếu vẫn giống như trước đây, hai nơi cộng lại quá nhiều, đệ t.ử trong nhà sẽ được chia ít đi.”

 

Lăng lão thái gia tính toán trong lòng, trả lời:

 

“Giảm bớt khoảng hai phần, ngươi hãy cẩn thận hạch toán con số, sau đó nghĩ ra một cách nói vẹn cả đôi đường.”

 

Hai cha con đang thương nghị ở đây, không hề phát hiện Lăng Vân Cao đang ở dưới hành lang.

 

Hắn lo liệu xong việc quay về, định nói với tổ phụ một chút, không ngờ lại nghe được một phen lời này.

 

Hắn nhếch môi cười một tiếng, xoay người rời khỏi vườn.

 

Chương 140 Giấc mộng cũ

 

Bạch Mộng Kim cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ rất dài.

 

Lúc bắt đầu, nàng quỳ trong tổ sư điện của Đan Hà cung, y phục bị rạch ra từng vệt dài, toàn thân nhếch nhác nhưng vẻ mặt đầy bướng bỉnh.

 

“Chưởng môn sư huynh, đây chính là đệ t.ử vượt qua Thông Thiên lộ.

 

Tư chất không tệ, tính tình cũng hiếu thắng, nếu huynh không nhận, ta sẽ thu vào môn hạ.”

 

Người nói là một nữ tu dung mạo thanh lệ, Bạch Mộng Kim nhớ rõ nàng ấy, nàng ấy chính là chủ sự trưởng lão Diệp Hàn Vũ của Đan Hà cung, người đứng đầu dưới chưởng môn.

 

Chưởng môn Đan Hà cung Sầm Mộ Lương ngồi ở chính giữa, ông nhàn nhạt liếc nhìn một cái, dáng vẻ không mấy bận tâm:

 

“Muội muốn thì cứ nhận đi!”

 

Diệp Hàn Vũ một lần nữa xác nhận:

 

“Sư huynh, đây là mầm non kiếm tu thượng hạng, huynh thật sự không cần?”

 

Sầm Mộ Lương lắc đầu:

 

“Một mình Diễn Chi, đã đủ để ta tốn tinh lực rồi.”

 

Diệp Hàn Vũ cười lên:

 

“Sư huynh nhất tâm nhất ý muốn bồi dưỡng Diễn Chi thành đệ nhất nhân đời sau a!

 

Thôi được, ta tham nhiều, ta nhận!”

 

Nàng đi tới bên cạnh Bạch Mộng Kim, hỏi:

 

“Cô bé, ngươi có nguyện ý bái ta làm thầy không?”

 

Bạch Mộng Kim không trả lời mà hỏi ngược lại:

 

“Vị tiên quân này, người là tu sĩ mạnh nhất Đan Hà cung sao?”

 

Trong mắt Diệp Hàn Vũ hiện lên một tia kinh ngạc, buồn cười hỏi:

 

“Nếu ta không phải mạnh nhất, ngươi có phải sẽ không bái ta?”

 

Bạch Mộng Kim trả lời:

 

“Cũng không hẳn.

 

Nếu tu sĩ mạnh hơn tiên quân không nhận ta, vậy ta chỉ có thể bái tiên quân rồi.”

 

Diệp Hàn Vũ cười lớn:

 

“Hóa ra ta còn là sự lựa chọn thứ hai a!

 

Rất đáng tiếc, ngươi thấy đấy, người mạnh hơn ta là vị ngồi trên kia, ông ấy không muốn nhận ngươi.”

 

“Được rồi.”

 

Bạch Mộng Kim nói ra những lời này chính là để bày tỏ thái độ của mình, có được câu trả lời liền dứt khoát đáp ứng, “Vậy ta nguyện ý bái tiên quân làm thầy.”

 

Diệp Hàn Vũ mỉm cười đỡ nàng dậy, nói:

 

“Ta tuy không phải mạnh nhất, nhưng không hẳn dạy đệ t.ử kém hơn huynh ấy, chủ yếu nhất vẫn là bản thân ngươi nỗ lực...

 

Ơ, ngươi là Thối Ngọc Chi Thể?”

 

Vị ngồi trên kia bỗng nhiên lên tiếng:

 

“Thối Ngọc Chi Thể?

 

Cô bé này?”

 

“Đúng vậy!

 

Sư huynh có hứng thú rồi sao?”

 

Sầm Mộ Lương đứng dậy đi tới, nắm lấy mạch môn của nàng, trầm ngâm hồi lâu, hỏi:

 

“Diệp sư muội, môn hạ của ta chỉ có một đệ t.ử, thu thêm một người cũng không sao, không biết có thể nhường lại không?”

 

Diệp Hàn Vũ hừ một tiếng:

 

“Chưởng môn sư huynh sao lại bắt nạt người khác như vậy?

 

Vừa rồi chính huynh không nhận, bây giờ lại đến tranh giành.”

 

Sầm Mộ Lương mỉm cười xin lỗi:

 

“Là ta không đúng.

 

Nhưng cô bé này chẳng phải đã nói sao?

 

Người mạnh hơn không nhận mới bái muội.

 

Bây giờ ta nguyện ý nhận rồi, tưởng rằng nàng cũng nguyện ý bái ta.

 

Có phải không, cô bé?”

 

Bạch Mộng Kim lại hỏi lại câu hỏi đó một lần nữa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tiên quân là tu sĩ mạnh nhất Đan Hà cung?”

 

Sầm Mộ Lương gật đầu:

 

“Phải.”

 

Thế là nàng cúi người dập đầu:

 

“Đệ t.ử bái kiến sư phụ.”

 

Cảnh tượng này bị sương mù che khuất, khi tỉnh lại, nàng mặc đệ t.ử phục của Đan Hà cung, đã là dáng vẻ sau khi trưởng thành.

 

Nàng bước vào tổ sư điện, lần này chỉ có một mình Sầm Mộ Lương.

 

“Sư phụ, ngài gọi đệ t.ử đến có việc gì phân phó?”

 

Nàng khom người hành lễ, cả người tràn đầy sức sống.

 

Sầm Mộ Lương ngồi bên cửa sổ, không biết đang nhìn gì, hồi thần chỉ chỉ đối diện:

 

“Con đến rồi, ngồi đi!”

 

Nàng ngồi xuống, thấy sư phụ dường như có tâm sự nặng nề, không nhịn được lại hỏi:

 

“Sư phụ có phải gặp chuyện gì khó khăn không?

 

Nếu có việc đệ t.ử có thể giúp sức, cứ việc phân phó là được.”

 

“...”

 

Sầm Mộ Lương thổ lộ với nàng:

 

“Gặp chuyện khó khăn không phải vi sư, là sư huynh con...”

 

Nàng thấy sư phụ trong mộng mấp máy môi, nói hồi lâu, mà biểu cảm của chính mình tràn đầy sự giằng co.

 

“Sư phụ, con...”

 

“Vi sư biết như vậy quá làm khó con rồi, cho nên cũng không cưỡng cầu.

 

Con về đi suy nghĩ cho kỹ, nếu nguyện ý, đợi sư huynh con bình phục, vi sư sẽ vì hai đứa chủ trì hôn lễ —— vi sư suy đi tính lại, đây là sự sắp xếp tốt nhất.”

 

Nàng hỏi:

 

“Nếu con không đồng ý, đạo đồ của sư huynh liền đến đây là kết thúc đúng không?”

 

Sầm Mộ Lương nhẹ nhàng gật đầu.

 

Nàng lại hỏi:

 

“Nhưng nếu con đồng ý, đạo đồ của con cũng đến đây là kết thúc đúng không?”

 

Trong mắt Sầm Mộ Lương hiện lên một tia không nhẫn tâm, nhưng vẫn đáp:

 

“Phải.

 

Mộng Kim, không phải vi sư trọng huynh khinh con, mà là sư huynh con gánh vác sứ mệnh —— vị tiền bối ở Thương Lăng sơn kia đã bói cho sư huynh con một quẻ, tương lai thiên hạ đại loạn, hắn chính là người cứu thế kia.”

 

Tâm trí nàng loạn lạc, nửa ngày không trả lời được, chỉ có thể nói:

 

“Con nghĩ đã, con về nghĩ đã...”

 

Cảnh vật trước mắt lại biến đổi, nàng như một u hồn đi về phía tổ sư điện, trên đường gặp đồng t.ử hầu hạ, thuận tay đón lấy trà cụ trong tay hắn:

 

“Để ta đi!”

 

Đồng t.ử không dám làm trái:

 

“Vâng, Bạch sư tỷ.”

 

Nàng bưng trà cụ chậm rãi bước vào tổ sư điện, bên trong không một bóng người, nội điện truyền đến âm thanh thấp thoáng, là sư phụ và Diệp sư thúc đang nói chuyện.

 

“Chưởng môn sư huynh, huynh thật là nhẫn tâm!”

 

“Đây đều là vì đại cục...

 

Kiếm thể của Diễn Chi...”

 

“Cho nên huynh ngay từ đầu đã...

 

Sớm biết vậy lúc trước ta không nhường con bé cho huynh...”

 

Bạch Mộng Kim sững sờ tại chỗ, nhớ lại tình cảnh khi nhập môn.

 

Sư phụ vốn dĩ không định nhận nàng, nghe nói nàng là Thối Ngọc Chi Thể mới...

 

Nàng muốn đi, bóng người trước mắt thoáng qua, bị chặn lại.

 

“Sư phụ...”

 

Nàng lẩm bẩm gọi.

 

Sầm Mộ Lương vẫn là dáng vẻ ôn hòa đó:

 

“Mộng Kim, con đều nghe thấy rồi?”

 

Nàng không tự chủ được rơi lệ:

 

“Sư phụ tại sao lại đối xử với con như vậy?

 

Chỉ vì huynh ấy là người cứu thế, cho nên những người khác đều không quan trọng nữa sao?

 

Ngài có phải chưa bao giờ coi con là đệ t.ử?”

 

Sầm Mộ Lương thở dài một tiếng:

 

“Vi sư cũng không muốn làm vậy, tất cả chuyện này đều vì đại cục.

 

Chỉ có sư huynh con đủ mạnh mẽ, nhân gian mới có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.

 

Vi sư có lỗi với con, nhưng... không thể không làm.”