Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 195



 

“Tiểu Cơ, đây là kết giới của muội, mau kiểm tra đi!”

 

Lăng Bộ Phi phân phó.

 

Cơ Hành Ca đáp lời một tiếng, dùng Tam Muội Chân Hỏa thiêu đốt qua trong kết giới, đem tất cả cấm chế mà ma đầu bố trí thiêu hủy sạch sẽ.

 

Nhận ra tất cả những gì mình làm đều là công dã tràng, ma đầu đầy vẻ không cam lòng:

 

“Các ngươi...”

 

Một câu chưa nói xong, thần thức của Lăng Bộ Phi đã tiêu diệt tới, đem nó tiêu diệt sạch sành sanh.

 

Chương 166 Ma vân tụ

 

Ứng Thiều Quang nhìn đông nhìn tây.

 

Những con tin kia đã được Bạch Mộng Kim thu vào Âm Dương Tán, gia đinh quản sự bị ma đầu coi như chất dinh dưỡng ăn thịt mất, chỉ còn lại lớp vỏ của Dịch đại lão gia, cô độc nằm trên mặt đất.

 

“Thế là xong rồi sao?”

 

Hắn xoay xoay chiếc quạt trong tay, “Ta còn chưa ra tay nữa mà!”

 

“Xong rồi mà!”

 

Cơ Hành Ca đương nhiên đáp lại, “Cũng không phải ma đầu mạnh lắm, còn muốn ra tay thế nào nữa?”

 

Ứng Thiều Quang nhếch môi.

 

Không phải ma đầu mạnh lắm sao?

 

Ít nhất cũng Nguyên Anh rồi chứ bộ, nếu vừa nãy bị nó kích nổ, cả thành Thanh Vân này sẽ không còn nữa.

 

Thực lòng mà nói, đi cùng bọn họ đoạn đường này, quả thực chịu không ít chấn động.

 

Trước đây Ứng Thiều Quang cảm thấy thực lực của mình rất mạnh, gặp mấy người này mới phát hiện ra, trừ ma hóa ra lại đơn giản như vậy.

 

Thế nhưng, chuyện này sở dĩ có thể làm như vậy, vẫn là lợi dụng thể chất đặc thù của Bạch Mộng Kim.

 

Nếu không, muốn tiêu diệt ma đầu thực lực mạnh như vậy, nhất định sẽ tổn thương gân cốt.

 

“Ứng sư huynh, muội phát hiện huynh khá thông minh đấy, lại có thể nhanh ch.óng hiểu ra như vậy.”

 

Cơ Hành Ca nói.

 

Ứng Thiều Quang trợn trắng mắt:

 

“Muội đều véo thắt lưng ta đến tím tái rồi, ta còn có thể không hiểu sao?”

 

Bạch Mộng Kim vừa giơ tay, móng vuốt của Cơ Hành Ca đã vặn trên thắt lưng hắn rồi.

 

Hắn vừa nói, vừa đi xoa thắt lưng sau, quả nhiên vừa ấn vào đã đau đến nhe răng trợn mắt.

 

“Mẹ ơi, muội ra tay cũng ác quá đi.”

 

Cơ Hành Ca có một chút áy náy, nhưng không nhiều lắm:

 

“Ây da, vết thương nhỏ thôi mà, lát nữa muội tặng huynh r-ượu thu-ốc, bảo Bách Lý xoa cho huynh.”

 

Bọn họ ở đây tán dóc, sự chú ý của Lăng Bộ Phi đều đặt hết lên người Bạch Mộng Kim.

 

Nàng nuốt chửng Ma Tâm, bây giờ đang kết Anh —— thực lòng mà nói, sự phát triển này bọn họ đều không lường trước được, vội vàng đến mức không chuẩn bị gì.

 

Phải làm sao bây giờ?

 

Đang trong lúc kết Anh không tiện tùy tiện di chuyển phải không?

 

Nhưng cứ để như vậy cũng không được mà!

 

Lúc này, bên ngoài truyền tới d.a.o động, Cơ Hành Ca vừa dỡ bỏ kết giới, Bách Lý Tự liền xông vào:

 

“Công t.ử, Dịch đại lão gia đó nhất định là bị ma đầu nhập thân rồi, mấy nàng tiểu thiếp của lão căn bản là những hồn thể được tuyển chọn kỹ lưỡng để lão hút tinh huyết!

 

Ơ?

 

Các người đã đ-ánh xong rồi sao?

 

Ma đầu đâu?

 

Bạch cô nương làm sao vậy?”

 

Lăng Bộ Phi không vui:

 

“Chờ ngươi tới thì rau héo hết rồi!

 

Ma đầu đó đã bị chúng ta diệt rồi.”

 

“...”

 

Bách Lý Tự không nói nên lời, hóa ra hắn vất vả cả ngày, tự cho là đã tìm ra căn nguyên vấn đề của đại lão gia Dịch gia, toàn là công dã tràng.

 

Lăng Bộ Phi dịu giọng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ma đầu này quá cảnh giác, chúng ta vừa mới thăm dò được manh mối, đã bị lão tiên phát chế nhân, khống chế con tin.

 

Bất đắc dĩ, chỉ có thể để Mộng Kim lấy chính mình làm mồi nhử, lừa nó vào trong để bắt rùa trong hũ.

 

May mà thần hồn của Mộng Kim cường hãn, không để nó chiếm được hời.

 

Bây giờ ăn Ma Tâm của nó, không thể không kết Anh rồi.”

 

Tu vi của nàng vốn dĩ đã đạt tới Kim Đan đỉnh phong, lại ăn thêm một tên ma đầu như vậy, căn bản không áp chế nổi nữa rồi.

 

“Cho nên Bạch cô nương đang kết Anh?”

 

Bách Lý Tự đại kinh thất sắc, “Ở đây sao?”

 

Lăng Bộ Phi nhếch môi, hắn cũng thấy rất không hợp thời điểm, nhưng ép tới nước này, còn cách nào khác đâu?

 

Ứng Thiều Quang đạo:

 

“Cho dù Bạch sư muội không thể không kết Anh, cũng phải tìm gần đây một nơi an toàn chứ?

 

Ở đây... không ra thể thống gì cả!”

 

Cơ Hành Ca gật đầu.

 

Chẳng phải sao, đây là khu bần dân, một mảnh bừa bộn, người ta kết Anh đều là ở nơi sơn thanh thủy tú, so ra thì quá hàn vi rồi.

 

Hơn nữa, sau khi kết Anh sẽ có thiên tượng, Bạch sư muội là ma tu, quỷ mới biết lúc đó sẽ dẫn tới động tĩnh gì, không có chút đề phòng là không được đâu!

 

“Về quán trọ?”

 

Lăng Bộ Phi vừa nói ra, liền phủ định ngay, “Không được, nơi đó người đông mắt tạp, còn dễ làm tổn thương người vô tội.”

 

Bách Lý Tự giơ tay lên:

 

“Tôi biết có một nơi có thể đi, Dịch phủ!”

 

Ba người mắt sáng lên.

 

Đúng thế, Dịch phủ là sào huyệt của ma đầu đó, bên trong nhất định bố trí đủ loại cấm chế, chỉ cần bọn họ thay đổi một chút, là có thể ứng phó với những chuyện tiếp theo rồi.

 

“Vậy đi thôi!”

 

Lăng Bộ Phi bế Bạch Mộng Kim lên.

 

Lợi ích từ việc thần thức hợp tu của bọn họ những năm này là điều hiển nhiên, vào lúc này, chỉ có hắn mới không bị Bạch Mộng Kim tấn công theo bản năng tự vệ.

 

Bốn người rảo bước chạy tới, lúc này Dịch phủ đèn đuốc sáng trưng.

 

Dịch đại lão gia đột nhiên dẫn theo tâm phúc rời đi, tin tức đã được báo tới tai mấy vị lão gia khác.

 

Những năm này bọn họ chịu đủ sự ức h.i.ế.p, bây giờ nghe nói Dịch đại lão gia có thể đã gặp rắc rối, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, lần lượt kéo tới.

 

Khi đám người Lăng Bộ Phi tới nơi, bọn họ chặn ở phía trước.

 

“Các người là ai?

 

To gan dám tự tiện xông vào phủ đệ Dịch gia ta?!”

 

Lăng Bộ Phi ra hiệu bằng mắt, Bách Lý Tự lập tức lấy eo bài của mình ra, nói:

 

“Công t.ử nhà tôi là Thiếu tông chủ Vô Cực Tông, hôm nay gặp khó khăn, cần mượn phủ đệ của các hạ dùng một lát, phiền hãy tạo thuận lợi.”

 

Chuyện này nếu đổi lại là các tiên môn thế gia khác, nhìn thấy lệnh bài lập tức liền nhường ngay, dù sao có thể bám được vào Lăng Thiếu tông chủ, cơ hội thật hiếm có.

 

Ngặt nỗi mấy vị lão gia Dịch gia mà bọn họ gặp phải, những năm này bọn họ coi như bị ma đầu kia cấm túc, tơ hào không biết chuyện bên ngoài, nghe thấy danh hiệu Thiếu tông chủ Vô Cực Tông, còn tưởng người ta tới l.ừ.a đ.ả.o.

 

“Ai mà không biết Thiếu tông chủ Vô Cực Tông là thân thể tuyệt mạch, không thể tu hành?

 

Các người cầm một miếng lệnh bài rách, liền muốn giả mạo sao?”

 

Nếu là bình thường, bọn họ hoàn toàn có thể kiên nhẫn giải thích, nhưng mắt thấy Bạch Mộng Kim kết Anh sắp tới, đã không còn thời gian để dây dưa với bọn họ nữa rồi.

 

Ứng Thiều Quang bước lên phía trước một bước:

 

“Đã tới lúc này rồi, còn khách khí cái gì?

 

Để ta!”

 

Hắn chỉ quạt về phía đám người trước mặt:

 

“Nghe rõ đây, chúng ta muốn trưng dụng phủ đệ này, tất cả mọi người lập tức lui ra ngoài!

 

Không nhường đường, đừng trách chúng ta không khách khí!”

 

Các lão gia Dịch gia nổi giận:

 

“Thật là vô lý!

 

Đâu ra bọn cường đạo, dám minh hỏa chấp trượng!

 

Tổ tông nhà chúng ta là Dịch Minh trưởng lão của Đan Hà Cung, các người không sợ ch-ết sao?”