“Bạch Mộng Kim và Lăng Bộ Phi nổi danh thiên hạ, cũng chỉ là chuyện trong bảy tám năm nay, hai vị Nguyên Anh của Mạc gia bế quan nhiều năm, đến mức hoàn toàn không biết gì về họ.”
Nghe Hà quản sự nói chi tiết về lai lịch của bọn họ, lại thấy hai người hoàn toàn không có ý phủ nhận, liền biết Hà quản sự nói đúng rồi.
Lão giả trừng mắt dữ dội với Hà quản sự.
Thật là thứ thành sự thì ít, bại sự có thừa, hai người này bình thường muốn gặp cũng không dễ, sao gã lại trêu chọc mang về đây?
Lúc Hà quản sự chột dạ né tránh, bà lão kia hừ lạnh một tiếng:
“Cho dù hai vị là cao đồ của Vô Cực Tông, cũng không có đạo lý tùy ý đả thương người!
Đây là Mạc gia, các ngươi thương tổn con cháu Mạc gia ta, hôm nay không đưa ra một lời giải thích, đừng hòng rời đi!"
“Bà bà, trước khi nói lời hung hăng, các người có phải nên hỏi qua tiền căn hậu quả trước hay không?"
Lăng Bộ Phi tức giận, “Nếu không phải vị tôn t.ử bảo bối của các người bắt cóc chúng ta tới đây, ai thèm đến cái nơi rách nát này?
Còn đòi chúng ta giải thích, các người lừa g-iết đệ t.ử Vô Cực Tông ta, ta đòi các người đền mạng còn tạm được!"
“Đúng thế!"
Cơ Hành Ca đứng trên mái nhà giúp giọng, chỉ vào Bách Lý Tự, tiếng nói truyền đi rất xa, “Các người có biết hắn là ai không?
Hắn là thân truyền đệ t.ử dưới môn hạ của Nguyên Tùng Kiều trưởng lão Vô Cực Tông, các người thương tổn hắn thành thế này, quay đầu Nguyên sư bá g-iết tới cửa, cũng đừng nói chúng ta không nhắc nhở các người!"
Lời này vừa nói ra, tất cả đều biến sắc.
Trưởng lão Vô Cực Tông!
Tu sĩ Hóa Thần!
Tiểu t.ử này thế mà lại là...
Hà quản sự lúc này đâu chỉ là hối hận, nếu có thể quay lại ba ngày trước, gã nhất định sẽ tự bóp ch-ết chính mình!
Không, chỉ cần quay lại một canh giờ trước, gã lập tức bảo Ngũ công t.ử từ bỏ kế hoạch, mau ch.óng nhận lại con trai!
Lão tổ tông ở Thất Tinh Môn cũng chỉ là một trưởng lão Nguyên Anh bình thường, làm sao so được với tu sĩ Hóa Thần của Vô Cực Tông?
Nguyên Tùng Kiều a, đó chính là một trong những kiếm tu đỉnh cao nhất đương thời!
Có thể bám víu vào ông ấy, chính là cơ hội một bước lên mây.
Lão giả và bà lão nhìn nhau, nhất thời đ-âm lao phải theo lao.
Hậu bối của mình, bọn họ vẫn có vài phần hiểu rõ.
Mạc Ngũ ngày thường vốn ức h.i.ế.p dân lành, không làm việc tốt, đa phần là bên đuối lý.
Nếu đã như vậy, hôm nay chẳng những bị thương vô ích, còn đắc tội lớn với Vô Cực Tông.
Nguyên Tùng Kiều!
Tính khí của kiếm tu dù có tốt đến đâu, đó cũng là nói g-iết là g-iết, vạn nhất thật sự đ-ánh tới tận cửa thì phải làm sao?
Mạc gia liền bị diệt môn sao?
Thật sự nháo thành như vậy, Thất Tinh Môn cũng sẽ không đứng ra làm chủ cho bọn họ!
Nhưng bảo bọn họ ngậm bồ hòn làm ngọt nhận cái lỗ này, lại có chút không hạ được mặt mũi...
Lúc này, Hà quản sự “bịch" một tiếng quỳ xuống, hô lên:
“Hai vị tổ tông minh giám, chuyện này quả thực là do Ngũ công t.ử xung động lầm lỗi, nhưng cũng là có tình có thể tha thứ a!
Vị Bách Lý công t.ử này không phải ai khác, chính là cốt nhục thân sinh thất lạc nhiều năm của Ngũ công t.ử!"
“Cái gì?"
Hai vị Nguyên Anh lại một lần nữa bị chấn động, dồn dập hỏi, “Ngươi nói cốt nhục thân sinh gì?
Hắn là của tiểu Ngũ..."
Mạc Ngũ năm đó tình cờ có được Hóa Long Đan, sợ bị người khác đoạt mất, cũng không bẩm báo trưởng bối, cho nên việc đ-ánh mất con trai thân sinh cũng không ai hay biết.
“Phải, Bách Lý công t.ử là do thị thiếp của Ngũ công t.ử sinh ra, chỉ là lưu lạc bên ngoài nhiều năm.
Họ là cha con thật sự, hai vị tổ tông nếu không tin, có thể đối mặt nghiệm thân!"
Đối với tu sĩ mà nói, phương pháp nghiệm thân rất đơn giản, hai vị Nguyên Anh nhìn về phía Bách Lý Tự, đều động tâm.
Nếu hắn thật sự là con trai thân sinh của tiểu Ngũ, vậy chuyện này dễ giải quyết rồi.
Một là, chuyện dù có lớn đến đâu, cũng là gia sự của Mạc gia.
Hai là, Mạc gia sa sút nhiều năm, thiếu nhất chính là một đệ t.ử tư chất xuất chúng như vậy, nếu có thể để hắn nhận tổ quy tông, chẳng phải quá tốt sao?
Còn về thù oán của cha con họ, hoàn toàn có thể riêng tư từ từ điều giải.
Nếu thật sự là lỗi của tiểu Ngũ, nhận thì đã sao?
Cùng lắm thì phạt nặng, phạt đến khi hắn nguôi giận thì thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một đứa con cháu không ra gì, đổi lấy thân truyền đệ t.ử của Nguyên Tùng Kiều, thế nào cũng là có lời.
Lăng Bộ Phi nghe thấy không ổn, vội nói:
“Cha con gì chứ?
Các người đừng có nhận vơ họ hàng!
A Tự theo ta nhiều năm, là người của Lăng gia chúng ta, không có một chút quan hệ nào với Mạc gia các người hết!"
Nếu thật sự ngồi vững cái danh cha con, hôm nay hành vi đ-âm cha của Bách Lý Tự sẽ bị người đời phê phán.
Bất kể người cha có làm sai chuyện lớn đến mức nào, thế nhân luôn đối đãi với con cái bằng yêu cầu khắt khe.
Hơn nữa, cái đống hỗn độn Mạc gia này, chàng mới không muốn để Bách Lý Tự dính vào.
Chương 249 Hắn không phải
Hà quản sự vất vả lắm mới nắm được một cọng rơm cứu mạng, sao có thể bỏ qua?
Lập tức chỉ trời thề thốt:
“Hai vị tổ tông, thuộc hạ lời nói câu câu là thật, nếu nghiệm ra không phải, thuộc hạ nguyện lấy c-ái ch-ết tạ tội!"
Lăng Bộ Phi kiên quyết không cho bọn họ nghiệm:
“Các người nói nghiệm là nghiệm, coi Vô Cực Tông chúng ta là gì?
Hơn nữa, nếu họ là cha con ruột, sao có thể nháo thành thế này?
Hà quản sự, ngươi muốn nói công t.ử nhà ngươi rõ ràng biết A Tự là con trai thân sinh, còn lừa hắn tới đây muốn g-iết hắn sao?"
Câu hỏi này Hà quản sự không cách nào trả lời, chẳng lẽ gã muốn nói Ngũ công t.ử chuẩn bị coi con trai thân sinh thành nhân đan để ăn?
Như vậy là diệt tuyệt nhân tính, nói ra chẳng những Ngũ công t.ử không sống nổi, mặt mũi Mạc gia cũng mất sạch.
Gã chỉ có thể nói:
“Trong đây có lẽ có nội tình, lát nữa hỏi kỹ cũng không muộn.
Tóm lại, chúng ta đều là người một nhà, hai vị tổ tông nghiệm một cái là chân tướng đại bạch rồi!"
Lăng Bộ Phi “phi" một tiếng:
“Nói g-iết là g-iết, nói nghiệm là nghiệm!
Mặt mũi Vô Cực Tông ta không đáng tiền, mặc cho các người dẫm đạp có phải không?
Không nghiệm!"
Đã đến lúc này rồi, không nghiệm thì không có đường sống, Hà quản sự không quản được cái khác, khích tướng:
“Nếu đã không phải, Lăng thiếu tông chủ vì sao không dám nghiệm?"
Lăng Bộ Phi mới không mắc mưu gã, cười lạnh:
“Các người lừa g-iết đệ t.ử tông môn ta, nợ còn chưa tính xong, đã muốn được đằng chân lân đằng đầu?
Không nghiệm!"
“Lăng thiếu tông chủ là chột dạ sao?
Bởi vì nghiệm một cái là đúng rồi."
“Ngươi nói nghiệm là nghiệm, mặt mũi của bản thiếu chủ đặt ở đâu?"
“Nghiệm trước rồi nói sau."
“Không nghiệm!"
Hai bên rơi vào giằng co, hai vị Nguyên Anh của Mạc gia không khỏi khó xử.
Nhìn tác phong của hai bên, bọn họ càng tin tưởng lời của Hà quản sự.
Nhưng Lăng Bộ Phi rành rành là không muốn để chuyện này thành thật.
Nhưng nếu bỏ qua cơ hội này, sau này Lăng thiếu tông chủ càng thêm không thừa nhận.
Phải làm sao đây?
Lão giả cân nhắc hậu quả một chút, cuối cùng không nhịn được cám dỗ, nói:
“Lăng thiếu tông chủ..."
“Đợi một chút!"
Phía sau có tiếng nói truyền tới, mọi người quay đầu lại nhìn, phát hiện là Hoàng phu nhân.
Bà sải bước đi tới, phía sau là Bách Lý nương t.ử đang chạy lạch bạch theo.
Hai người đến trước mặt, trước tiên hành lễ với hai vị Nguyên Anh:
“Hai vị tổ tông, Yến Nhu có lễ."