“Gió tuyết hú vang thổi qua, Lăng Bộ Phi mang theo tâm trạng nặng nề, gõ vang cánh cửa ngục thất của Tống Chí Nhất.”
“Tống sư thúc, ta tới thăm ngài đây.
Ở đây có một bức thư là Lâm sư huynh gửi cho ngài, ngài xem có muốn hồi âm cho huynh ấy một bức không.”
Thời gian khá gấp rút, Bạch Mộng Kim bèn không tốn sức đi giải cấm chế nữa, chỉ dùng lệnh bài đem bức thư của Lâm Bạch Vũ ném vào bên trong.
Hai người đứng đợi bên ngoài một lát, thư hồi âm của Tống Chí Nhất liền được đưa ra.
Thế là Lăng Bộ Phi từ biệt ông:
“Tống sư thúc, ta về trước đây.
Ngài hãy bảo trọng bản thân, sẽ có cơ hội ra ngoài thôi.”
Cánh cửa ngục thất khẽ gõ một tiếng, là lời đáp lại của Tống Chí Nhất.
“Đi thôi.”
Bạch Mộng Kim đi cùng hắn, đạp lên lớp tuyết dày cộm, đi về phía cửa thung lũng.
Đi qua con đường núi dài dằng dặc, tới chỗ cấm chế, Lăng Bộ Phi dừng lại:
“Ta đi đây!”
Bạch Mộng Kim gật gật đầu.
Lăng Bộ Phi nhìn nàng, định nói gì đó, lại cảm thấy dường như không cần thiết phải nói, cuối cùng chỉ đưa tay ôm nhẹ nàng một cái, rồi xoay người rời đi.
Nguyên Anh khán thủ mở cấm chế, tiễn hắn ra ngoài.
Bạch Mộng Kim nhìn theo bóng lưng hắn biến mất, hồi lâu sau mới quay trở về.
Mật sự của Lăng Vân Cao đã bị phát hiện rồi, nhưng Huyết Ma rốt cuộc từ đâu mà tới vẫn là điều chưa biết.
Huyết Ma mà nàng gặp ở kiếp trước không phải là ma vật mất đi thần trí, chứng tỏ hắn đã vượt qua được cửa ải ma hóa kia.
Nhưng Viên Đạo Thông đã dị hóa, nếu thật sự là hắn ăn Dạ Mị, tất sẽ triệt để ma hóa, không cách nào giữ được thần trí.
Vậy thì Huyết Ma sẽ là ai?
Trong Vô Cực Tông vẫn còn ẩn tàng một nhân tố nguy hiểm chưa được biết đến.
Có khả năng nào là Lăng Vân Cao không?
Nói đi cũng phải nói lại, kiếp trước sau khi Lăng Bộ Phi lên ngôi, Lăng Vân Cao liền không còn tin tức gì nữa, không lẽ là bị nhốt vào Huyền Băng Ngục rồi sao?
Con ma đầu nhà Lăng gia kiếp này có thể bám lên người ông ta, kiếp trước cũng có thể tìm đến ông ta mà!
Chưa biết chừng Lăng Bộ Phi kiếp trước chính là nắm được nhược điểm này của ông ta nên mới lật đổ được ông ta xuống.
Chỉ tiếc kiếp trước nàng nhất mực muốn báo thù, chỉ nhìn chằm chằm vào Đan Hà Cung, nên đối với chuyện của Vô Cực Tông biết được rất ít.
Thôi bỏ đi, Dạ Mị đã ở trong tay nàng, trước tiên cứ giải quyết xong chuyện của Lăng Vân Cao đã, rồi tĩnh tâm chờ đợi diễn biến tiếp theo vậy!
Bên kia, Lăng Bộ Phi đem thư của Tống Chí Nhất giao cho Lâm Bạch Vũ.
Lâm Bạch Vũ mừng rỡ điên cuồng:
“Đa tạ thiếu tông chủ.”
“Tiện tay mà thôi, Lâm sư huynh không cần khách sáo.”
Lâm Bạch Vũ sang một bên xem thư, Lăng Bộ Phi nói chuyện với Du Yên:
“Chuyện của Ôn sư bá đã tra rõ chưa?”
Du Yên mập mờ đáp lại:
“Cũng thế thôi.”
Lăng Bộ Phi cười cười, biết thầy trò bọn họ không muốn nhúng tay vào, bèn hỏi:
“Sư tỷ còn nhớ Mai T.ử Chân Mai sư bá tổ không?”
Du Yên kinh ngạc nhìn hắn:
“Thiếu tông chủ vì cớ gì lại nhắc tới Mai sư bá tổ?”
Lăng Bộ Phi tiếp tục nói:
“Những năm đầu nghe Hoa sư bá tổ nói qua, khi bà mới học nghệ, tình cảm với Mai sư bá tổ và Tân sư thúc tổ là tốt nhất.
Sau này Ôn sư bá nhập môn, Tân sư thúc tổ nếu bận rộn không xuể liền đem bà giao phó cho Mai sư bá tổ, giống như một nửa người thầy vậy.”
Du Yên gật đầu:
“Quả thực là như vậy.
Ta chưa từng gặp qua Mai sư bá tổ, nhưng có nghe sư phụ nhắc tới.
Đáng tiếc Mai sư bá tổ nhận nhiệm vụ đi trừ ma, không may đã t.ử lạc rồi.”
“Nghĩ đến Ôn sư bá chắc hẳn vẫn còn nhớ rõ như in chuyện năm đó chứ?”
Lăng Bộ Phi nhìn chằm chằm nàng, “Đã từng đi Nguyên Châu điều tra qua chưa?”
Lời này thật là cổ quái, Du Yên thận trọng trả lời:
“Nguyên Châu năm đó đã thành hang ổ ma đạo, sau đó đã bị tiêu hủy sạch rồi, hiện giờ chỉ còn lại phế tích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lăng Bộ Phi biết nàng tâm tư linh lung, chỉ nói đến đó là dừng:
“Lâm sư huynh xem xong rồi.”
Lâm Bạch Vũ đỏ hoe mắt đi tới, một lần nữa vái chào hắn:
“Sư phụ ta nói rồi, nhờ có sự chăm sóc của Bạch sư muội, tình cảnh của ông ấy đã được cải thiện rất nhiều.”
Lăng Bộ Phi đỡ lấy hắn:
“Đều là đồng môn, Mộng Kim làm như vậy là điều nên làm.”
“Không.”
Lâm Bạch Vũ lắc lắc đầu, “Sư phụ nói, sau khi bị nhốt vào trong đó, ông ấy đã từng có lúc nản lòng thoái chí.
Chính sự xuất hiện của Bạch sư muội đã khiến ông ấy một lần nữa lấy lại được chí khí, ân tình này ta nhất định sẽ ghi nhớ kỹ.”
Lăng Bộ Phi cái cần chính là điều này, đáp lại:
“Lâm sư huynh yên tâm, sẽ có lúc huynh phải trả lại ân tình thôi.”
Đợi hắn đi rồi, Du Yên hỏi:
“Ngươi thật sự muốn giúp hắn?”
Lâm Bạch Vũ cười t.h.ả.m một tiếng:
“Không giúp hắn, chẳng lẽ lại đi giúp tông chủ hay sao?”
Bọn họ tỷ đệ tuổi tác xấp xỉ nhau, từ khi nhập môn đã thường xuyên ở cùng một chỗ, tình cảm tốt hơn người khác rất nhiều, nói chuyện cũng không có gì cố kỵ.
“Chính xác mà nói, đáng lẽ phải là hắn giúp ta mới đúng.”
Lâm Bạch Vũ nắm c.h.ặ.t bức thư kia, trong mắt bập bùng ngọn lửa giận dữ, “Ta muốn cứu sư phụ ra ngoài, ngoài hắn ra còn ai có thể giúp ta được nữa?”
Du Yên lặng lẽ gật đầu.
“Tông chủ... thật không biết đang nghĩ cái gì nữa.”
Tống sư thúc là người không màng thế sự như vậy, vì sao lại muốn hại ông ấy chứ?
“Du sư tỷ, tỷ và Ôn sư bá không muốn giúp thiếu tông chủ sao?”
Lâm Bạch Vũ trực tiếp hỏi luôn.
“Cái này cũng không phải là...”
“Vậy thì là vì cái gì?”
Đối mặt với sự truy hỏi của Lâm Bạch Vũ, Du Yên thẳng thắn nói:
“Nhánh Đào Hoa phong hưng thịnh như vậy là bởi vì chúng ta ít khi quản chuyện bao đồng.
Năm đó lão tông chủ qua đời, trong tông môn vì ngôi vị tông chủ mà náo loạn tưng bừng, chúng ta cũng không hề nhúng tay vào, hiện tại tự nhiên cũng không muốn bị cuốn vào.”
“Nhưng các tỷ đã bị cuốn vào rồi.”
Lâm Bạch Vũ nói, “Nếu không thì Ôn sư bá sao lại vô duyên vô nhị bị vu khống là tham ô túi riêng chứ?”
“Lời tuy nói vậy không sai, nhưng mà...”
Du Yên thu lời lại.
“Sư tỷ, sự tình đến nước này đã không cho phép các tỷ đứng ngoài cuộc nữa rồi.”
Lâm Bạch Vũ nghiêm túc khuyên nhủ, “Tranh giành tông chủ là chuyện đại sự ảnh hưởng đến căn cơ của tông môn.
Lần trước là sư phụ ta, lần này là Bạch sư muội, vậy lần sau thì sao?
Vô Cực Tông nền móng có dày đến đâu cũng không chịu nổi sự giày vò như thế này.
Nếu chúng ta còn mong muốn tông môn tốt đẹp, cần phải góp sức mới được.”
Mãi cho đến khi Du Yên trở về động phủ, những lời này vẫn cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng.
“Đã về rồi sao?”
Từ trung đường truyền đến giọng nói của Ôn Như Cẩm.
“Sư phụ.”
Du Yên vội vàng quay người lại.
Ôn Như Cẩm liếc nhìn nàng:
“Nhìn con bộ dạng hồn siêu phách lạc thế kia, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Du Yên trong lòng khẽ động, hỏi:
“Sư phụ, người còn nhớ Mai sư bá tổ không?”
Ôn Như Cẩm ngẩn ra một lát:
“Sao con lại nhắc tới chuyện này?
Có phải đã nghe thấy cái gì rồi không?”
“Là thiếu tông chủ.”
Du Yên thuật lại lời của Lăng Bộ Phi một lượt, “Hắn dường như đang nhắc nhở con, c-ái ch-ết của Mai sư bá tổ có vấn đề.”