“Con không có nói nhăng nói cuội mà!”
Cơ Hành Ca rất nghiêm túc, “Người trục xuất con khỏi sư môn, con lâm vào đường cùng đi tìm hắn để nương nhờ, rất bình thường phải không?
Đó chính là chuyện riêng của chúng ta, không liên quan gì đến Tê Phượng cốc nữa rồi.”
Đạo lý đúng là như vậy không sai, nhưng Cơ Nam Phong không muốn làm như vậy.
Trục xuất khỏi sư môn thì dễ, sau này muốn quay lại mới là khó.
Muốn mở Tổ Sư điện phải được các trưởng lão đồng ý.
Chưa đợi ông nói ra đạo lý, bỗng nhiên nghe một tiếng “Xoạt”, bị tạt nguyên một mặt nước trà, sau đó ngay trước mặt chính là một cú đ-ấm đ-ánh tới.
Cơ Nam Phong ngẩn ngơ, cảm thấy mũi nóng lên, m-áu mũi đã chảy ra rồi.
Ông thấy con gái đứng trước mặt, dương dương tự đắc nói:
“Con ẩu đả thân phụ, đại nghịch bất đạo, cha, lần này người có thể trục xuất con khỏi sư môn được rồi chứ?”
“...”
Cơ Nam Phong run rẩy đưa tay ra, sờ thấy một tay đầy m-áu, sau một hồi im lặng ngắn ngủi liền nổi trận lôi đình, nhấc roi đuổi đ-ánh tới:
“Con nghịch nữ này!”
Chương 315 Ở lại đây
Lăng Bộ Phi xem chứng từ suốt cả đêm, xem đến mức mắt cũng hoa lên rồi.
Đang uống trà đặc để tỉnh táo tinh thần, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.
“Làm cái gì vậy?”
Hắn tâm trạng không tốt nên giọng điệu càng tệ hơn, “Sáng sớm ngày ra đã ồn ch-ết người rồi!”
Lời vừa nói xong, giọng nói của Cơ Hành Ca vang lên:
“Hay cho ngươi Lăng Bộ Phi, Bạch sư muội không có ở đây là ngươi suốt ngày mắng mỏ c.h.ử.i bới, một chút phong độ cũng không có.
Đợi nàng ấy trở về, ta nhất định sẽ nói cho nàng ấy biết, cứ chờ mà chịu phạt đi!”
Lăng Bộ Phi kinh ngạc nhìn nàng từ bên ngoài bước vào:
“Không phải ngươi đang bế quan sao?
Sao lúc này lại chạy về rồi.”
Cơ Hành Ca đặt m-ông ngồi xuống, định tự rót cho mình chén trà uống, kết quả chén không không có gì, thế là chỉ tay sai bảo Hoa Như Trác đang mặc hắc bào ở bên cạnh:
“Ngươi, đi pha cho ta ấm trà đi!”
Kể từ sự kiện Trích Tinh lâu giữ lại được cái mạng nhỏ, Hoa Như Trác và Cao Thịnh liền lấy thân phận nô bộc theo bọn họ trở về Vô Cực Tông.
Bởi vì trong thức hải của bọn họ có bí thuật của Bạch Mộng Kim, nên cũng không sợ phản bội, đành phải ở lại bên cạnh làm mấy việc vặt vãnh bưng trà rót nước.
Mạng nằm trong tay người khác, bọn họ cũng là không có tính khí gì, ngoan ngoãn chuyện gì cần làm liền làm.
Cơ Hành Ca nhận lấy chén trà tu ực một ngụm lớn, thở ra một hơi bức bối đã nén bấy lâu nay, lúc này mới nói:
“Ta tới giúp các người một tay đây!
Để giúp ngươi, ta ngay cả bế quan cũng không bế nữa, có phải rất có nghĩa khí hay không?”
“...”
Lăng Bộ Phi giật giật khóe miệng, “Cái này đúng là không cần thiết.”
“Đừng khách sáo.”
Cơ Hành Ca một chút cũng không nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, hào sảng vẫy vẫy tay, “Bạn bè mà, nên phải gan dạ tương chiếu!
Đừng nói bây giờ chỉ là tranh giành ngôi vị tông chủ, cho dù có lên núi đao xuống biển lửa thì ta cũng sẽ tới!”
Lăng Bộ Phi thấy nàng nghe không hiểu, đành nói thẳng:
“Không phải, ý của ta là, ở đây không cần ngươi.”
“Hiện tại thế nào rồi?
Bạch sư muội...
Ngươi nói cái gì?”
Cơ Hành Ca trợn mắt nhìn hắn.
“Ta nói, không cần ngươi giúp đỡ.”
Lăng Bộ Phi nụ cười thân thiết, nhưng lời nói ra lại một chút cũng không khách khí, “Ngươi mới Kim Đan, có thể giúp được gì chứ?
Thật sự có chuyện gì xảy ra, một ngón tay thôi cũng khiến người ta bị tiêu diệt rồi.
Mau quay về bế quan kết anh đi, Ứng sư huynh đã Nguyên Anh rồi, ngươi hiện tại là người có tu vi thấp nhất trong số chúng ta rồi, vậy mà còn không lo làm việc chính sự...”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài có phi chu tới.
Cơ Hành Ca liếc nhìn một cái, “Xoạt” một tiếng đứng bật dậy, vội vàng cuống cuồng chạy vào trong trốn.
“Xong rồi, cha ta đuổi tới rồi!
Ngươi đừng có nói cho ông ấy biết ta ở đây nhé, nếu không ta ch-ết chắc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cái gì thế này...”
Lăng Bộ Phi trố mắt nhìn nàng lẻn vào trong phòng của Bạch Mộng Kim trốn biệt tăm.
Cuối cùng còn thò đầu ra cảnh cáo một tiếng:
“Nhớ kỹ đấy nhé, lúc nãy ngươi không có thấy ta đâu.”
Cái tên này...
Lăng Bộ Phi lắc đầu, đi ra ngoài gặp người.
Từ trên phi chu đi xuống đúng thật là Cơ Nam Phong, Ôn Như Cẩm ở bên cạnh đi cùng khách.
“Cơ cốc chủ.”
Lăng Bộ Phi tiến lên hành lễ, “Người hôm nay sao lại có rảnh tới Vô Cực Tông vậy?
Cũng không cho người tới truyền một câu, để ta còn đi nghênh đón.”
Sắc mặt Cơ Nam Phong rất khó coi, miễn cưỡng duy trì lễ tiết:
“Thế điệt, Hành Ca có phải tới đây rồi không?”
“Ờ...”
Lăng Bộ Phi kiên quyết lắc đầu, “Không thấy, nàng ấy phạm phải chuyện gì sao?”
Nhắc tới chuyện này, Cơ Nam Phong tức giận đến trợn râu trừng mắt, lớn tiếng mắng mỏ:
“Cái con bé ch-ết tiệt này, ta để nó bế quan, nó nghe nói đại bỉ Vô Cực Tông xảy ra chuyện, nhất định đòi tới xem náo nhiệt.
Ta không cho nó tới, nó cư nhiên thừa dịp ta không để ý mà đ-ấm ta một cú, sau đó bỏ chạy mất.
Ngươi xem đi, các người xem đi, vết thương ngay đây này, đã thành ra cái dạng gì rồi!”
Lăng Bộ Phi định thần nhìn kỹ lại, chỉ thấy dưới mũi Cơ Nam Phong đỏ hồng, dường như bị rách một chút da...
Hắn lựa chọn im lặng.
Vẫn là Ôn Như Cẩm nhìn không nổi nữa, tiếp lời:
“Ái chà, đúng là có vết thương thật này!
Cơ đại tiểu thư thật là quá xung động rồi, làm phận con cái sao có thể động thủ với phụ thân được chứ, không nên, thật không nên!”
Cơ Nam Phong thấy có người phụ họa nên càng mắng hăng hơn:
“Chẳng phải sao?
Cái nghịch nữ này, cha nó có bao giờ đối xử tệ với nó đâu chứ?
Từ nhỏ đã nâng niu nó trong lòng bàn tay như minh châu vậy, muốn gì được nấy, nó cư nhiên lại báo đáp ta như thế này đây!
Không cầu nó báo đáp ơn dưỡng d.ụ.c, ít nhất cũng phải biết hiếu thuận chứ, vậy mà cư nhiên lại ẩu đả thân phụ, thật là không ra thể thống gì!”
“Đúng đúng đúng.”
Ôn Như Cẩm quay đầu hỏi, “Thiếu tông chủ, ngươi thật sự không có nhìn thấy Cơ đại tiểu thư sao?”
Lăng Bộ Phi c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
“Không thấy.”
Ôn Như Cẩm quay lại, vẻ mặt đầy vẻ lực bất tòng tâm:
“Cơ cốc chủ, thật sự là ngại quá.
Nghĩ đến Cơ đại tiểu thư biết mình gây họa nên có lẽ đã trốn đi rồi, chúng ta cũng không biết nàng ấy ở đâu, hay là để ta phái đệ t.ử giúp người tìm kiếm nhé?”
“Không cần đâu!”
Cơ Nam Phong hậm hực vung tay áo, “Trước đây nó có tùy tiện đến mấy thì ít ra cũng biết chừng mực, lần này cư nhiên ẩu đả thân phụ, quả thực là đại nghịch bất đạo!
Cơ Nam Phong ta không có đứa con gái như vậy!
Trốn đi chứ gì, vậy thì cả đời này cũng đừng có quay về nữa!
Ta và nó ân đoạn nghĩa tuyệt!”
“Ờ...”
Lần này ngay cả Ôn Như Cẩm cũng không biết tiếp lời thế nào nữa.
Chẳng phải chỉ là rách chút da thôi sao?
Có đến mức nói nghiêm trọng như vậy không?
Cơ Nam Phong nói càng lớn tiếng hơn:
“Hôm nay những người có mặt ở đây đều là chứng nhân, con bé ch-ết tiệt này hiện tại không theo ta quay về, sau này sẽ cùng Cơ gia, cùng Tê Phượng cốc đoạn tuyệt quan hệ!
Bất kể sau này nó có đắc tội với ai, cho dù có ch-ết ở bên ngoài đi chăng nữa thì ta cũng sẽ không ra mặt cho nó đâu!”
“...”
Cơ Nam Phong buông lời hung ác xong, quay đầu lại lại hiền lành hòa nhã, thân thiết nắm lấy tay Lăng Bộ Phi:
“Thế điệt, trước đây Hành Ca có nhiều chỗ đắc tội, ngươi hãy nể mặt ta mà nhiều phen nhẫn nhịn nó, ta ở đây gửi lời xin lỗi tới ngươi.
Sau này nó nếu còn gây chuyện, ngươi không cần phải cố kỵ ta nữa, muốn đ-ánh thế nào thì đ-ánh.”