Lăng Bộ Phi đáp:
“Ta cũng để lần sau đi, Mộng Kim dạo này ngủ nhiều, tốt nhất vẫn nên có người trông chừng.
A Tự, đệ và Cơ tiểu thư đi cùng đi!"
Bách Lý Tự đồng ý một tiếng, cười hỏi:
“Thẩm sư tỷ có hoan nghênh không?"
Thẩm Hàm Thu cười hi hi:
“Cầu còn không được, vốn dĩ ta định hốt cả ổ các ngươi đi mà.
Thiếu tông chủ và Bạch sư muội không tới được, hai người nhất định phải tới đấy."
“Được thôi được thôi!"
Dịp như thế này Cơ Hành Ca rất hứng thú, “Mấy giờ, ở đâu thế?"
Mọi người vừa nói chuyện vừa xuống dốc, ra khỏi cốc đi về động phủ.
Phong Lôi cốc khôi phục lại sự yên bình.
Bạch Mộng Kim và Lăng Bộ Phi lại không đi về, bọn họ đi vòng một vòng, rẽ vào lối vào Huyền Băng Ngục.
“Ta muốn gặp người."
Nàng giơ tông chủ lệnh ra.
Hai Nguyên Anh canh gác muốn nói lại thôi, ánh mắt dừng lại trên người Lăng Bộ Phi một chút, cuối cùng cũng nhượng bộ:
“Mời."
Khác với những gì bọn họ tưởng tượng, hai người không đi xem Lăng Vân Cao, mà dừng lại ở cửa cốc.
Bạch Mộng Kim lẩm bẩm một câu gì đó, rất nhanh có ba bóng đen phi nhanh tới.
“Đại nhân!"
“Bái kiến Ngọc Ma đại nhân!"
Cậu bé, nữ ma, lão khất cái mừng rỡ khôn xiết, quỳ xuống hành lễ.
“Mấy ngày nay sống thế nào?"
Nàng hỏi.
“Cũng tạm ạ..."
Cậu bé toét miệng cười, “Dạ Mị không dám làm loạn."
Dạ Mị cũng bị Bạch Mộng Kim hạ ấn ký, nàng vừa mới đi nên nó tự nhiên không dám làm bậy.
Ba con ma nhìn ngó xung quanh, không thấy bóng dáng Dạ Mị đâu, thầm thấy tự hào.
Đã bảo bọn chúng không giống Dạ Mị mà, đại nhân còn chẳng gọi nó!
“Có biết người mới đến không?"
Bạch Mộng Kim hỏi.
Lão khất cái phản ứng nhanh, nói:
“Người nói là phạm nhân vừa được đưa tới sao?
Nghe nói hắn là Tông chủ Vô Cực tông."
Nữ ma bổ sung:
“Phong ấn cửa phòng giam của hắn rất kiên cố, chúng ta nhất thời không vào được."
Lăng Vân Cao dù sao cũng từng làm Tông chủ, hiện giờ chịu lôi hình lại mất hết tu vi, các trưởng lão cũng không muốn để ông ta ch-ết quá t.h.ả.m hại.
Còn về sau này, phong ấn không thể bảo vệ mãi được, ông ta cầm cự được bao lâu thì phải xem số mệnh rồi.
“Đại nhân, đó là kẻ thù của người phải không?
Chúng ta nhất định sẽ chăm sóc hắn thật tốt!
Tuyệt đối không để hắn được yên ổn!"
Cậu bé tự thông minh nói.
“Không cần."
Bạch Mộng Kim dứt khoát từ chối, “Các ngươi không có việc gì thì đừng có chọc vào ông ta."
“Hả?"
Ba con ma đều ngẩn ra, chớp chớp mắt.
Bạch Mộng Kim đưa cho mỗi con một miếng ngọc phiến, bên trên chứa đầy thanh linh chi khí, ngay cả trong môi trường như Huyền Băng Ngục vẫn không bị tan biến.
“Đại nhân, cái này là ban cho chúng ta sao?"
Ba con ma đầu mừng rỡ quá đỗi.
Bạch Mộng Kim gật đầu:
“Có nó trên người, các ngươi sẽ ít bị ảnh hưởng bởi huyền băng hơn.
Tất nhiên rồi, công dụng chính của nó là có thể để các ngươi liên lạc với ta."
“Hả?"
“Các ngươi giúp ta canh chừng phạm nhân mới đến, và cả Dạ Mị nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu có chuyện gì thì báo cho ta ngay lập tức."
“Rõ."
Ba con ma không nói hai lời.
Dặn dò xong cách dùng, Bạch Mộng Kim nhìn sang Lăng Bộ Phi:
“Đi thôi!"
Thấy hai người ra ngoài nhanh như vậy, Nguyên Anh canh gác thở phào nhẹ nhõm.
Tông chủ vào ngục, nếu lúc này Thiếu tông chủ và vị hôn thê tới sỉ nhục thì thật là khó coi.
May mà hai vị này vẫn còn giữ được phẩm giá...
Khoan đã, nghĩ đến những việc Bạch sư điệt này đã làm trong một tháng ở Huyền Băng Ngục, hai Nguyên Anh canh gác quyết định vẫn giữ ý kiến của mình.
Phẩm giá gì đó đại khái không có nhiều, chỉ là làm người không hạ lưu thôi.
Ngày hôm sau, Bách Lý Tự và Cơ Hành Ca đi tham gia pháp hội.
Lần này vẫn là mượn Tiểu Kiếm các của Tư Không Diên, luận đạo trong các, nếu cần kiểm chứng thì ra ngoài kiếm đài tỉ thí.
Tất nhiên, việc thắt c.h.ặ.t tình cảm cũng rất quan trọng, hoa quả điểm tâm được chuẩn bị đầy đủ, lúc rảnh rỗi buôn chuyện bát quái trong môn cũng được.
Cơ Hành Ca thích nghi như cá gặp nước, đặc biệt là nàng đem bức thư hồi đáp của Cơ cốc chủ gửi cho nàng đọc lên một cách sống động, các sư tỷ muội có mặt không ai là không cười lớn.
Du Yên hiếm khi cũng tới tham gia, nói:
“Cơ sư muội đúng là trọng tình trọng nghĩa, có một người bạn như muội, Thiếu tông chủ nhất định rất vinh hạnh."
Cơ Hành Ca xua tay không quan tâm:
“Ta chỉ cầu thẹn với lòng thôi, hắn nghĩ gì không quan trọng."
Thế là mọi người lại khen ngợi nàng cao phong lượng tiết, tranh nhau kết giao với nàng.
Uống được hai chén r-ượu, mọi người hơi ngà ngà say, Thẩm Hàm Thu hỏi:
“Cơ sư muội, muội có biết tình hình của Bạch sư muội không?
Muội ấy chắc không phải bị giam trong Huyền Băng Ngục lâu quá nên để lại ám thương đấy chứ?"
Những việc Bạch Mộng Kim làm ở Huyền Băng Ngục, các trưởng lão phần lớn đều biết, nhưng không nói với đệ t.ử.
Dù sao phương pháp tu luyện này của nàng quá kinh thiên động địa, nói ra quá phô trương, dễ khiến người ta nghĩ theo hướng xấu.
Trong số bao nhiêu người ở đây, đại khái chỉ có Du Yên vì quản lý Chấp Sự điện nên mới nghe được một chút.
Cơ Hành Ca trả lời:
“Không có mà!
Bạch sư muội rất tốt, nhưng gần đây muội ấy quả thật gặp phải một chút vấn đề..."
Nói đến đây, nàng dừng lại, cười hi hi lấp l-iếm qua chuyện:
“Ta cũng không hỏi kỹ, dù sao phương pháp tu luyện của muội ấy khác với chúng ta, hỏi nhiều quá cũng không tốt."
Các chị em nha loạt gật đầu, Liễu Chức đặc biệt ngưỡng mộ:
“Cái tôi luyện ngọc thể này của muội ấy thật sự quá tốt, sao lại nghĩ đến việc đi theo con đường ma tu nhỉ?
Tu luyện nhanh không nói, lại không có hậu họa, còn vững chắc hơn cả chúng ta."
“A, đúng là thế thật!"
Thẩm Hàm Thu trả lời có chút lơ đễnh.
Liễu Chức thắc mắc:
“Thẩm sư tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy?
Có phải có chuyện gì giấu chúng muội không?"
Thẩm Hàm Thu liếc nhìn nàng một cái, lại nhìn các sư tỷ muội khác, hạ thấp giọng:
“Ta không hiểu phương pháp tu luyện của Bạch sư muội, nhưng các muội có thấy muội ấy có chút kỳ lạ không?"
“Kỳ lạ chỗ nào?"
Mọi người vểnh tai lên nghe.
“Lúc trước khi xem hình ta đã để ý rồi, Bạch sư muội thỉnh thoảng lại đưa tay sờ bụng.
Hơn nữa các muội nghe muội ấy nói rồi đó?
Luôn cảm thấy mệt mỏi, ngủ rất nhiều, Thiếu tông chủ còn phải trông chừng muội ấy...
Các muội có liên tưởng tới điều gì không?"
Mấy nữ đệ t.ử nghe hiểu lộ ra vẻ mặt tế nhị.
Du Yên biết nội tình, vô cùng cạn lời:
“Các muội đừng đoán mò!"
“Sao lại là đoán mò chứ!"
Thẩm Hàm Thu không phục, “Đợt trước ta về nhà, thím ta cũng như vậy, ăn nhiều ngủ nhiều, làm gì cũng không có tinh thần, còn hay đưa tay sờ bụng."
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Cơ Hành Ca mặt đầy ngây ngô, “Thẩm sư tỷ tỷ đừng có đ-ánh đố nữa."