Chu Nguyệt Hoài gật đầu, lại lo lắng nói:
“Nhiều người như vậy, chúng ta chống đỡ nổi không?”
Bạch Mộng Kim rút ra Âm Dương Tán:
“Có thể.”
Hồ Nhị Nương vẫn ở trong tán, thật đến lúc khẩn cấp sẽ ra tay cứu viện.
Nhưng chuyện này nàng không định nói ra, đây là át chủ bài bảo mệnh.
Trong chớp mắt, ma đầu đã đến nơi.
“Ở đây có hai người, g-iết!”
Đối phương chỉ nói một câu liền xông lên.
Bạch Mộng Kim mở Âm Dương Tán ra, một luồng sương mù xám bay ra ngoài.
Chu Nguyệt Hoài thao túng la bàn, ở bên cạnh trợ công sách ứng.
Lần trước ở Huyền Viêm Môn không tính, đây là lần đầu tiên hai người liên thủ, phối hợp lại không tồi.
Chu Nguyệt Hoài cực kỳ có nhãn lực, bố thiết trận pháp luôn đúng lúc đúng chỗ.
Chỉ là ma đầu quá nhiều, dày đặc ứng đối thực sự không dễ dàng.
Âm Dương Tán cuốn động, lại một luồng sương mù xám hất ra, những tên ma đầu bị chạm phải đều bị đoạt đi sinh cơ.
Một tên, hai tên, ba tên...
Khi sắp kết thúc, phía sau truyền đến một tiếng kinh hô:
“A!”
Bạch Mộng Kim vội vàng xoay người, lại phát hiện có hai tên ma đầu không biết từ đâu vòng qua, nhân lúc bọn họ đối địch mà xuống tay với Chu Nguyệt Hoài.
Thấy Chu Nguyệt Hoài sắp trúng chiêu, nàng phi thân cấp lướt:
“Cẩn thận!”
Tình cảnh của Chu Nguyệt Hoài lúc này vô cùng nguy hiểm, hai tên ma đầu tập kích từ bên hông, phía chính diện lại có địch nhân, phía sau tỷ ấy chính là lỗ hổng kia!
Đạo lỗ hổng này không lớn, ra vào cần tốn chút công phu, nếu bị kẹt lại, dù chỉ một thoáng, cũng đủ để đám ma đầu kia đ-ánh tỷ ấy thành tro bụi!
Thời khắc khẩn cấp, Bạch Mộng Kim lướt đến phía sau Chu Nguyệt Hoài, tự mình chắn trước lỗ hổng đó, đẩy tỷ ấy lên phía trước.
Ngay lúc này, nàng bỗng nhiên cảm thấy không đúng.
Chu Nguyệt Hoài giơ tay xoay một cái, cư nhiên quay lại bắt lấy tay nàng, nắm thật c.h.ặ.t!
“Chu...”
Lời nàng còn chưa kịp thốt ra, đã bắt gặp ánh mắt của Chu Nguyệt Hoài.
Trong sát na, Bạch Mộng Kim sững sờ.
Trong mắt Chu Nguyệt Hoài nào có nửa điểm hoảng loạn, phải nói là, tỷ ấy bình tĩnh đến không thể tin nổi, lóe lên tia sáng kỳ dị.
Tỷ ấy thậm chí còn mỉm cười một cái, như thể chế nhạo.
Sau đó đem Bạch Mộng Kim đẩy về phía lỗ hổng.
Thân hình lảo đảo một cái, Bạch Mộng Kim phát hiện dưới chân bị níu lại.
Nàng cúi đầu xuống, nhìn thấy những xiềng xích ngưng tụ từ kim quang, nhanh ch.óng quấn một vòng, trói c.h.ặ.t nàng lại.
Trong sát na, Bạch Mộng Kim nhận ra điều gì đó.
“Trận pháp tỷ vừa mới bố trí...”
Chu Nguyệt Hoài hơi khựng lại, khóe miệng lộ ra ý cười:
“Phải đó!
Là trận pháp ta vừa mới bố trí.”
Nói xong, la bàn trong tay tỷ ấy bay lên, cùng với mấy tên ma đầu kia, đồng loạt tấn công về phía nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong đồng t.ử Bạch Mộng Kim phản chiếu dung mạo của tỷ ấy, từng màn cảnh tượng lướt qua não hải.
Đó là chuyện của tiền kiếp, khi nàng còn ở Đan Hà Cung.
Lúc đó tính tình nàng có chút cô độc, Chu Nguyệt Hoài lại rất chủ động, rảnh rỗi là tìm nàng trò chuyện, lại mời nàng đi chơi, thỉnh thoảng đến thỉnh giáo nàng.
Sau khi về Thất Tinh Môn, Chu Nguyệt Hoài luôn không ngại phiền hà mà viết thư cho nàng, kể cho nàng nghe những chuyện vụn vặt xảy ra, giọng điệu thân thiết lại thể thiếp.
Không biết từ bao giờ, hai người đã trở thành bằng hữu.
Nàng vẫn luôn nghĩ rằng, Chu Nguyệt Hoài chính là một người thân thiết tùy hòa như vậy, mãi đến đời này gặp lại ở Huyền Viêm Môn, mới biết không phải vậy.
Sau này, nàng phản ra Đan Hà Cung, Chu Nguyệt Hoài đã tìm nàng rất lâu, khi liên lạc được với mình, gần như khóc thét lên.
Khoảnh khắc đó, Bạch Mộng Kim không thể không cảm động.
Hóa ra trên thế gian này vẫn còn có người nhớ đến nàng, vẫn còn một người không quan tâm nàng có nhập ma hay không.
Lão thiên như đang nói cho nàng biết, dù mất đi thân tình và ái tình, nàng vẫn còn hữu tình, nàng không phải là trắng tay.
Sự ấm áp này, trong những năm tháng dài đằng đẵng sau đó, đã cho nàng sự chống đỡ về tâm hồn.
Nhưng hiện tại, Bạch Mộng Kim đã biết rồi.
Thực ra, tiền kiếp nàng đã mất đi tất cả, thân tình, ái tình, cũng như hữu tình.
Hay nói cách khác, cái gọi là hữu tình mà nàng tưởng, có lẽ chưa từng tồn tại.
“Nguyệt Hoài...”
Nàng lẩm bẩm gọi ra cái tên này.
Ngữ khí thân thiết như vậy, khiến Chu Nguyệt Hoài nghi hoặc nheo mắt lại.
Sau đó Bạch Mộng Kim cười, nước mắt lăn dài xuống.
Hóa ra kẻ thù sát hại bạn thân mà nàng tìm kiếm cả đời, căn bản không tồn tại.
Hung thủ diệt môn Chu gia năm đó, e rằng chính là bản thân Chu Nguyệt Hoài!
Chương 437 Đọc ký ức
Sau khi phản ra Đan Hà Cung, Bạch Mộng Kim đã trốn rất lâu.
Căn cơ của nàng bị tổn hại, nếu tu luyện lại thì vô cùng gian nan, thế là nàng đến Minh Hà, từ trong di phủ của Cố thị tìm thấy mật truyền, vừa tu luyện vừa cải tiến, cứ như vậy từ từ lần mò mà tiến bước.
May mắn là Thối Ngọc chi thể của nàng vẫn còn, sau khi chuyển sang ma tu thì sự nửa công bội, chỉ trong vòng mấy chục năm ngắn ngủi, đã khôi phục được tu vi Nguyên Anh.
Đợi đến khi Bạch Mộng Kim từ Minh Hà ra ngoài, thế sự biến đổi, rất nhiều người và chuyện đều không còn quen thuộc nữa, duy chỉ có một người, vẫn luôn không từ bỏ việc tìm kiếm nàng.
Nàng đến Bạch gia lấy Âm Dương Tán, lại gặp phải t.h.ả.m cảnh cả nhà bị t.h.ả.m sát, đệ t.ử Tiên Minh đến đây điều tra đã vu cáo nàng là hung thủ.
Bạch Mộng Kim sớm đã không còn là Ngọc tiên t.ử của năm xưa, há lại dung túng cho bọn chúng?
Thế là một trận đại chiến nổ ra, danh tiếng Ngọc Ma truyền khắp giới tu tiên.
Chu Nguyệt Hoài chính là lúc đó tìm được nàng.
Thời thế đổi thay, Bạch Mộng Kim vốn không muốn gặp tỷ ấy, không ngờ Chu Nguyệt Hoài kiên trì không nghỉ.
Khi tỷ ấy tìm tới nơi, cái nhìn đầu tiên đã ôm chầm lấy nàng mà khóc lớn.
Bạch Mộng Kim rốt cuộc cũng mềm lòng, nói với tỷ ấy rằng mình rất tốt, chỉ là tiên ma bất lưỡng lập, sau này e là không thể làm bằng hữu được nữa.
Chu Nguyệt Hoài thấu hiểu cho nàng, nhưng cũng chủ động bày tỏ, nếu sau này có khó khăn, có thể đến Chu gia tìm tỷ ấy.
Lại rất nhiều năm trôi qua, Bạch Mộng Kim đột phá Hóa Thần xuất quan, lại nghe được tin Chu gia bị diệt môn.
Chu Nguyệt Hoài là cố hữu duy nhất còn lại của nàng, nàng tự nhiên phải đi điều tra chân tướng, báo thù cho tỷ ấy.
Tuy nhiên lại bị trưởng lão Thất Tinh Môn đụng trúng, tưởng rằng nàng là hung thủ g-iết người đó...
Khi sư diệt tổ, đồ lục huyết thân, diệt môn người khác... từng cái tội danh đội lên đầu nàng, từ đó về sau, nàng trở thành một đại ma đầu tuyệt diệt nhân tính.
Bạch Mộng Kim không hề để tâm đến điều này, nhưng nàng không thể để kẻ sát hại Chu Nguyệt Hoài nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thế là suốt bao nhiêu năm đó, nàng vẫn luôn âm thầm truy tra...
Mấy trăm năm thời gian, nàng chưa từng từ bỏ, duy chỉ không ngờ tới chân tướng lại là như thế này.