Lăng Bộ Phi đột nhiên quay đầu, túm lấy cổ áo ông ta, gấp gáp hỏi:
“Ngươi lấy Tông chủ lệnh ở đâu ra?
Nàng đưa cho ngươi khi nào?"
“Cố gia biệt viện.
Lúc Quỷ Vương truy sát tới, Thiếu tông chủ ngài đi ngăn cản."
Thương Thiếu Dương khẽ nói.
Lăng Bộ Phi ngẩn ra, lúc đó Bạch Mộng Kim trọng thương, bọn họ trốn trong trận pháp trung khu trên đài cao, sau đó Quỷ Vương truy tới, liền xảy ra chuyện nàng bị ký sinh.
Hắn nhận ra điều gì đó, nhìn chằm chằm Thương Thiếu Dương:
“Vật này quý trọng như thế, tại sao nàng không đưa cho ta, ngược lại đưa cho ngươi?"
Đây chính là Tông chủ lệnh của Vô Cực Tông, tín vật của các đời tông chủ, không thể tùy tiện đưa cho người khác.
Thương Thiếu Dương nói:
“Ban đầu ta cũng không hiểu, nhưng bây giờ thấp thoáng đoán ra được một chút.
Nghĩ chắc lúc đó tình hình khẩn cấp, Bạch tiên t.ử có dự cảm, nhưng không chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên đưa trước cho ta."
Nếu đưa cho Lăng Bộ Phi, thiếu tông chủ sẽ lập tức nhận ra điểm không đúng, ngược lại khiến hắn phân tâm khi chiến đấu.
Lúc này đây, Lăng Bộ Phi nâng niu miếng Tông chủ lệnh này, vẻ mặt nửa như muốn khóc nửa như muốn cười.
Lúc mới quen, trong hốc cây ở Phượng Hoàng Sơn kia, bọn họ đã thực hiện một cuộc giao dịch.
Nàng nói sẽ giúp hắn ch-ữa tr-ị tuyệt mạch, thế là hắn hứa cho nàng thực quyền tông chủ.
Miếng Tông chủ lệnh này, chính là hồi báo của hắn.
Nàng biết nó quan trọng nhường nào, nếu không phải trong lòng có cảm ứng, sẽ không dễ dàng đưa ra ngoài.
Thương Thiếu Dương khẽ khàng nói:
“Thiếu tông chủ, Bạch tiên t.ử đã có sắp xếp từ trước, thấy được trong lòng nàng đã có chuẩn bị.
Ngay cả lúc này thân bất do kỷ, cũng nhất định sẽ thoát ra được thôi —— ngài nhất định phải bảo trọng đấy!"
Lăng Bộ Phi bình phục tâm tình, chậm rãi gật đầu.
Đợi đến khi Bách Lý Tự và Ứng Thiều Quang đến nơi, nhìn thấy chính là một Lăng Bộ Phi bình tĩnh.
Hai người tiên phong đi vào nhìn một cái, lại không hẹn mà cùng lui ra ngoài, trong mắt tràn đầy sự hoài nghi.
“Ra ra vào vào làm cái gì?
Không muốn tới xem thì về đi!"
Giọng của Lăng Bộ Phi truyền ra.
Hai người cười gượng gạo, lúc này mới bước chân vào cửa.
“Công t.ử, ngài không sao chứ?"
Bách Lý Tự dò hỏi.
“Thì có chuyện gì được chứ?"
Lăng Bộ Phi đưa những điển tịch đã lật xem qua cho Thương Thiếu Dương.
Ứng Thiều Quang nhìn Thương Thiếu Dương một cái, thấy Lăng Bộ Phi không có ý tránh né, liền nói:
“Chúng ta nghe nói Bạch sư muội đã trở thành Ma Tôn, chuyện này là sao?"
Tâm trạng Lăng Bộ Phi trầm xuống.
Thương Thiếu Dương biết ý, tiếp lời:
“Hai vị tiểu hữu, chuyện là thế này..."
Ông ta đem đại khái quá trình kể lại một lượt, Ứng Thiều Quang và Bách Lý Tự nhìn nhau đầy kinh ngạc.
“Chuyện này...
Bạch sư muội còn có thể cứu về được không?"
Không ai trả lời, thực ra Lăng Bộ Phi cũng không biết, hắn không tìm thấy ghi chép liên quan nào.
Có lẽ Lãnh Thu Phong có thể coi là một trường hợp, nhưng người cứu hắn ta chính là bản thân Bạch Mộng Kim, lợi dụng cũng chính là thối ngọc chi thể.
Hiện tại thối ngọc chi thể đã phá, còn ai có thể nghịch chuyển ma hóa chi khu?
Trong sự im lặng, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, lại là Lâm Bạch Vũ đến.
Hắn ta mặt mày đầy lo lắng, bẩm báo:
“Thiếu tông chủ, Đan Hà Cung đã phát khó đối với Ôn sư bá rồi!"
Chương 513 Khẩu Thiệt Tranh
Bên trong nghị sự điện, giọng của Diệp Hàn Vũ truyền ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ôn sư tỷ, ta chỉ hỏi tỷ ba câu.
Thứ nhất, Bạch Mộng Kim đã nhập ma, chính vị Ma Tôn, có đúng hay không?"
Ôn Như Cẩm khựng lại một chút:
“Phải."
“Thứ hai, nàng ta đã g-iết chưởng môn phái ta, làm bị thương các vị đồng đạo, còn có vô số đệ t.ử tiên môn vì thế mà ch-ết, có đúng hay không?"
Ôn Như Cẩm thầm thở dài một tiếng:
“Phải."
Lần này tu sĩ Hóa Thần tuy chỉ có một mình Sầm Mộ Lương t.ử trận, nhưng những người buộc phải dùng nguyên thần chạy trốn có mấy người.
Phía Tuyệt Mệnh Nhai, đệ t.ử cấp thấp thương vong không ít, nguyên nhân cũng là do Ma Tôn xuất thế.
“Thứ ba, người đã hoàn toàn ma hóa, thế gian chưa từng có phương pháp nghịch chuyển, có đúng hay không?"
Ôn Như Cẩm không lời nào để đáp:
“...
Phải."
Diệp Hàn Vũ có được câu trả lời mong muốn, gật gật đầu:
“Ba câu trả lời đã bày ra trước mắt, chúng ta yêu cầu Tiên minh thông nã Bạch Mộng Kim, có gì không đúng?"
Ôn Như Cẩm nhất thời không nói được gì, ngay lúc đó, bên ngoài truyền tới tiếng nói:
“Tất nhiên là không đúng!"
Mọi người quay đầu lại, thấy Lăng Bộ Phi sải bước đi tới.
Hắn vào điện, sơ sài hành lễ với các vị tiên quân, nói:
“Diệp trưởng lão, ba câu hỏi của bà, để ta trả lời lại cho bà."
“Thứ nhất, Mộng Kim năm mười bốn tuổi đã bước vào con đường ma tu, đến nay đã hơn ba mươi năm, lấy đâu ra cái gọi là nhập ma?"
“Thứ hai, nhìn tổng quan ngọn nguồn sự việc, toàn bộ chuyện này là do Vô Diện Nhân đặt bẫy, Mộng Kim bị Ma Tôn cưỡng đoạt thể xác, trận chiến Minh Hà cũng là do Vô Diện Nhân khơi mào, tội khôi họa thủ chính là Ma tông."
“Thứ ba, nàng không phải ma hóa, mà là bị sinh đoạt thể xác.
Thứ chúng ta cần tiêu diệt là Ma Tôn, không liên quan đến nàng."
Nói xong, Lăng Bộ Phi dịu giọng lại, nói với các vị tiên quân trong điện:
“Các vị tiền bối, Tiên minh chúng ta chịu hại sâu sắc bởi ma vật, trước kia cũng có phàm nhân tu sĩ bị ký sinh, bao giờ cũng là dốc sức cứu giúp, có khi nào coi họ là kẻ thù đâu?
Lần này chẳng qua ma vật ký sinh có thực lực mạnh hơn mà thôi, chúng ta lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn?"
Hắn nói năng mạch lạc, sắc mặt mọi người dường như có chút d.a.o động.
Diệp Hàn Vũ nhướng mày, lạnh giọng hỏi:
“Theo ý của Lăng thiếu tông chủ, chưởng môn phái ta cứ thế hy sinh vô ích sao?"
Lăng Bộ Phi nghiêm mặt nói:
“Làm sao có thể là hy sinh vô ích?
Sầm chưởng môn hy sinh oanh liệt, liều ch-ết bảo vệ đạo thống tiên môn, mọi người đều ghi nhớ trong lòng.
Tương lai nhất định sẽ quét sạch Ma tông, báo thù cho ngài ấy!"
Đoạn đối thoại này hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng chính vì thế, Diệp Hàn Vũ càng thêm phẫn nộ:
“Ngươi..."
“Diệp sư thúc."
Trong góc, vang lên giọng nói quen thuộc.
Lăng Bộ Phi quay đầu lại, thấy Ninh Diễn Chi đứng dậy từ phía sau các vị tiên quân.
Hắn ngồi ở phía sau không nói một lời, cho nên trước đó không để ý tới.
“Lăng thiếu tông chủ, để ta nói với ngươi vậy!"
Ninh Diễn Chi tiến lên, đứng trước mặt hắn.
Trong ký ức của Lăng Bộ Phi, Ninh Diễn Chi tuy nhìn có vẻ cao ngạo lãnh đạm, nhưng nội tâm là ôn hòa, tuy nhiên lúc này đây, trong mắt hắn ta một mảnh lạnh lùng, đứng trước mặt hắn, thấp thoáng có ý đối đầu.
“Ninh tiên quân, xin chỉ giáo."
Ninh Diễn Chi nhàn nhạt nói:
“Ngươi chẳng qua muốn nói Bạch cô nương là vô tội, tội khôi họa thủ là Ma Tôn.
Vậy ta muốn hỏi, Bạch cô nương hiện tại có thể tách rời với Ma Tôn không?
Có thể coi họ là hai người không?"