Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 607



 

Vì vậy, hai người tâm cam tình nguyện nói:

 

“Chúng thuộc hạ đã nhận ngài làm chủ, tự nhiên sẽ đi theo.”

 

Bạch Mộng Kim bình tĩnh không chút gợn sóng:

 

“Hai người các ngươi là tư bộc của ta, sau này ở bên cạnh chờ lệnh đi.”

 

“Rõ.”

 

Hai người cũng đứng sang một bên.

 

Cuối cùng là Thương Liên Thành, tình hình của hắn không giống với những người khác, Bạch Mộng Kim mãi không lên tiếng, khiến hắn bắt đầu cảm thấy bất an.

 

Tứ Ma thì khỏi phải nói, Cao Thịnh và Hoa Như Chước hiện tại cũng có thể coi là Ma tu, hắn lại không giống vậy, ở nơi này thực sự rất không thoải mái, cũng nhờ tu vi đã lên đến Nguyên Anh, mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.

 

Nhưng nếu bảo hắn rời đi như vậy, Thương Liên Thành lại có điều lo ngại.

 

Mất đi hắn là một người tu tiên bình thường, nàng sẽ hoàn toàn mất đi mối liên hệ với Tiên môn, nghĩ thế nào cũng không phải là chuyện tốt.

 

Lúc này, có một Ma tu đang thò đầu thụt thụ sau điện, thủ vệ thấy vậy quát mắng:

 

“Tôn thượng ở đây, sao dám vô lễ, còn không mau lui xuống!”

 

Ma tu kia vội nói:

 

“Đại nhân, những gian nhà bị đổ sập vài ngày trước cần được xây dựng lại, chúng ta bị gọi tới đứng phơi cả buổi, cũng không biết tiếp theo phải làm gì, phải tìm ai đây ạ?”

 

“Tìm ai cũng không nên tới đây, còn không mau đi đi!”

 

“Chao ôi…”

 

Thương Liên Thành linh cơ nhất động, chủ động lên tiếng:

 

“Bạch…

 

Tôn thượng, thuộc hạ giỏi lo liệu việc vặt, hay là để thuộc hạ đi điều phối nhé?”

 

Bạch Mộng Kim nhìn hắn:

 

“Ngươi nguyện ý ở lại?”

 

Thương Liên Thành cười gượng:

 

“Trước đây thuộc hạ lo liệu chỉ là một tòa Tiên thành, sau này nếu có thể lo liệu một tòa tông môn, chẳng phải là tiến bộ hơn sao?”

 

Dừng một chút, hắn lại nói:

 

“Thuộc hạ ở Hoàng Tuyền đã nhiều ngày, nếu lúc này rời đi, không tránh khỏi bị người ta nghi ngờ, nói không chừng nửa đời còn lại đều không có tự do.

 

Thay vì như vậy, chi bằng ở lại bên cạnh Tôn thượng.

 

Dù sao, thuộc hạ cũng chẳng có hy vọng gì vào việc Hóa Thần…”

 

Càng nói giọng càng nhỏ dần, cuối cùng nhìn nàng với ánh mắt mong đợi.

 

Bạch Mộng Kim không hỏi gì thêm, bèn bảo:

 

“Vậy thì ở lại đi.

 

Đi xử lý việc đó trước đi, người khác hỏi đến, ngươi cứ nói là phụng mệnh của ta.”

 

Dứt lời, một luồng sương mù xám từ đầu ngón tay nàng ngưng tụ ra, khẽ vẽ một cái, liền hóa thành một tấm ngọc lệnh màu trắng xám, ném vào tay hắn.

 

Thương Liên Thành đón lấy:

 

“Tạ Tôn thượng, thuộc hạ đi ngay đây.”

 

“Khoan đã.”

 

Bạch Mộng Kim phất tay áo, một đạo yên khí bay ra, rơi trên người hắn:

 

“Tu vi của ngươi tuy rằng có thể chống đỡ được hơi thở Hoàng Tuyền, nhưng không phải là kế lâu dài.

 

Bản tôn ban cho ngươi một luồng ma tức, hãy luyện hóa tu tập cho tốt, sau này không sợ âm ma, cũng tiện chuyên tâm làm việc.”

 

Thương Liên Thành đại hỉ, có luồng ma tức này, sẽ không bị Ma tu nơi đây coi là dị loại, hơn nữa thể chất của Bạch Mộng Kim đặc thù, nhục thân của hắn cũng không bị ăn mòn, lần này thật sự là an nhiên vô ưu rồi.

 

“Tạ Tôn thượng, thuộc hạ nhất định sẽ tận tâm làm việc.”

 

Hắn cảm kích khôn xiết lui xuống, Cao Thịnh và Hoa Như Chước ở bên cạnh đều có chút đỏ mắt.

 

Tuy nhiên nghĩ lại, tu vi của mình cùng nguồn gốc với Tôn thượng, thậm chí có thể trực tiếp được nàng quán thâu tu vi, dường như còn chiếm được nhiều lợi lộc hơn.

 

Nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài, Tý Thử gọi Ma bộc tới:

 

“Chuyện gì vậy?

 

Đang ồn ào cái gì đó?”

 

Ma bộc kia đáp:

 

“Đại nhân, ngài hôm qua dặn dò sửa sang lại sân vườn, vật liệu xây dựng không biết bị bọn họ dời đi đâu mất rồi, mấy bên đang phân bua.”

 

Tý Thử nảy sinh vẻ không vui:

 

“Chỉ có chút chuyện đó mà các ngươi cũng làm không xong?”

 

Ma bộc vội vàng quỳ xuống:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thuộc hạ vô năng.”

 

Tý Thử nén cơn giận, đứng dậy ra khỏi phòng.

 

Ma khu này của hắn luyện hóa chưa lâu, cộng thêm vừa trải qua một trận ác chiến, tu vi bị ép xuống không ít, chính là lúc nên vùi đầu tu luyện.

 

Hiện tại liên tục bị quấy rầy, xem ra phải giải quyết xong chuyện này mới có thể yên tâm bế quan.

 

Cũng chỉ trách, trước đó giao thủ với Tiên môn tổn thất quá lớn.

 

Trong Thập Nhị Địa Chi, Mùi Dương Thôi Đạo Huyền, Hợi Trư Tần Hữu Phong, Tuất Cẩu Kỷ Viễn Tư đều giỏi lo liệu việc đời, hiện tại kẻ thì ch-ết người thì trọng thương, mà những thủ hạ đắc lực đó, trận chiến Huyền Băng Cung thương vong quá nửa, khiến cho Ma tu cấp dưới không có người quản thúc.

 

Hắn còn chưa đi tới nơi, Thương Liên Thành ở bên kia đã chạy đến.

 

Hắn ta có Ma tôn ngọc lệnh, ngược lại không có ai dám không phục.

 

Thế là sau vài câu phân bua, nhanh ch.óng làm rõ ngọn ngành sự việc, bắt đầu điều phối.

 

“Đại nhân.”

 

Ma bộc quan sát sắc mặt:

 

“Hắn là người của Tiên môn, sao có thể tới quản chuyện của Ma tông chúng ta?

 

Có cần…”

 

Tý Thử quát:

 

“Hắn phụng mệnh của Tôn thượng, ngươi muốn kháng mệnh sao?”

 

Ma bộc vội vàng tạ tội:

 

“Thuộc hạ không dám.”

 

Thương Liên Thành năng lực quản sự rất mạnh, nhanh ch.óng hiện trường đã đâu vào đấy, không còn ồn ào nữa.

 

Tý Thử thở hắt ra một hơi, chuẩn bị quay về.

 

Còn có một câu nói, hắn chỉ để trong lòng, không nói ra miệng.

 

Tôn thượng phái người ra lo liệu sự việc, chứng tỏ ma hóa rất tốt, ý thức bản thân của Bạch Mộng Kim, chắc là không còn lại bao nhiêu nữa rồi.

 

Đây là chuyện tốt.

 

Đang suy nghĩ, một luồng hắc yên từ bên ngoài bay tới, rơi xuống gần đó.

 

Ma tu kia nhìn thấy hắn, rảo bước tới kiến lễ, nói:

 

“Đại nhân, có người xông vào kết giới, nói là muốn diện kiến Tôn thượng.”

 

Tý Thử nheo mắt lại:

 

“Kẻ nào?

 

Trực tiếp gục sát không phải xong rồi sao?”

 

“Là một Ma tu.”

 

Ma này dừng lại một chút:

 

“Hắn nói, hắn tên là Lãnh Thu Phong.”

 

Chương 522 Đương nhẫn nại

 

Trong Tùng Đào Các, hương trà thoang thoảng.

 

Ứng Thiều Quang nhìn Lăng Bộ Phi động tác lưu loát pha trà rót nước, cười nói:

 

“Ngài sau khi kế vị, những thứ khác không nói, nhưng thủ nghệ pha trà này quả thực tiến bộ không ít.”

 

Lăng Bộ Phi mỉm cười nhạt, không đáp lại.

 

Mãi đến khi lẳng lặng uống xong một chén trà, hắn mới u u nói:

 

“Lúc vừa mới trở về, lòng ta khó lòng an định, luôn muốn g-iết trở lại Hoàng Tuyền, hận không thể ngày ngày canh giữ bên cạnh kết giới.

 

Mỗi khi như vậy, ta lại ngồi ở đây pha trà, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, cho đến khi tâm trạng bình tĩnh lại mới thôi.”

 

Ứng Thiều Quang cảm khái muôn vàn, lấy trà thay r-ượu kính hắn một ly:

 

“Ngài sẽ toại nguyện thôi.”

 

Chuyện khó khăn nhất trên đời này, từ trước đến nay chưa bao giờ là bất chấp tất cả, mà là không thể không nhẫn nại.

 

Nếu là Lăng Bộ Phi của trước đây, có lẽ cái gì cũng không quản, vứt bỏ vị trí tông chủ liền đi cứu người.

 

Hắn của hiện tại đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chỉ là cái giá phải trả quá t.h.ả.m khốc.

 

“Cơ sư muội bế quan rồi.”

 

Ứng Thiều Quang nói:

 

“Mấy ngày trước, trong Thê Phượng Cốc có tiếng phượng hót truyền ra, Phượng Vũ do Tổ sư bọn họ để lại đã bị Cơ sư muội kích phát, Cơ cốc chủ cùng mấy vị trưởng lão đã đồng ý để muội ấy thử luyện hóa.”

 

Tin tức này Lăng Bộ Phi đã sớm biết, khẽ gật đầu.

 

Trấn cốc chi bảo Phượng Vũ của Thê Phượng Cốc là chí bảo khắc chế ma vật, đáng tiếc mấy đời gần đây không có ai có thể luyện hóa.

 

Hắn và Ứng Thiều Quang đã bàn bạc qua, nếu Cơ Hành Ca luyện hóa được Phượng Vũ, nói không chừng có thể lợi dụng Phượng Hoàng Chân Hỏa thiêu rụi kết giới Hoàng Tuyền.