Ứng Thiều Quang liền thu Sơn Hà Đồ lại:
“Đi, đi xem thử!"
Trong lòng Trác trưởng lão không ngừng lẩm bẩm.
Ông ta ngàn vạn phần chắc chắn đã tuần tra qua rồi, Sơn Hà Đồ này có thực sự chuẩn không vậy?
Bạch Mộng Kim đang ở trong điện lật xem văn thư, Cao Thịnh đi vào bẩm báo:
“Tôn thượng, T.ử Thử đại nhân cầu kiến."
Nàng nhạt giọng đáp lại:
“Mời hắn vào đi."
“Vâng."
Không lâu sau, T.ử Thử đi vào.
Ánh mắt Bạch Mộng Kim vẫn dừng trên văn thư, mở miệng hỏi:
“Ngươi dạo này đang làm gì vậy?
Sao Thương Liên Thành lại tới đòi tài nguyên?"
T.ử Thử đáp:
“Bẩm Tôn thượng, thuộc hạ để hắn gấp rút làm một số công trình."
Bạch Mộng Kim ngước mắt lên, chờ hắn giải thích.
“Gần như đến lúc rồi."
T.ử Thử nói.
Bạch Mộng Kim im lặng một lát, cất lời:
“Ngươi muốn chủ động xuất kích."
“Vâng, thà sớm còn hơn muộn."
T.ử Thử nói, “Vị Dương vô ý đi ra ngoài kết giới, Tiên Minh nhất định sẽ đề phòng, chúng ta không thể đợi bọn họ ra tay trước."
Bạch Mộng Kim khẽ gật đầu:
“Có lý."
Thấy nàng không phản đối, T.ử Thử tiếp tục nói:
“Vốn dĩ việc này phải mưu tính kỹ càng, nhưng Tôn thượng đã phái Mão Thỏ và Vị Dương đến Phong Ma đại trận, chúng ta chi bằng thuận nước đẩy thuyền."
“Ồ?"
Bạch Mộng Kim đầy hứng thú, “Ngươi muốn thuận nước đẩy thuyền như thế nào?"
T.ử Thử nói:
“Để Mão Thỏ và Vị Dương gây ra một trận náo loạn ở Phong Ma đại trận, thu hút sự chú ý của Tiên Minh sang đó, còn chúng ta thì trực đạo hoàng long (đ-ánh thẳng vào sào huyệt), san bằng T.ử Vân Cung!"
“T.ử Vân Cung?
Như vậy không đủ chứ?"
Bạch Mộng Kim nói, “Thương Lăng Sơn thì không cần nhắc tới, ít nhất phải diệt được một trong hai đại tông khác, mới có thể khiến bọn họ trọng thương."
T.ử Thử cười nói:
“Tôn thượng nói có lý, nếu là thường ngày, thực sự nên như vậy.
Thế nhưng, kể từ khi chúng ta phân giới ở Hoàng Tuyền, T.ử Vân Cung đã trở thành một trọng địa tiền tuyến, tinh anh các nhà đều quy tụ tại đây.
Nếu chúng ta có thể diệt được T.ử Vân Cung, thì một nửa Tiên Minh đã mất rồi."
Bạch Mộng Kim rủ mắt xuống, ngón tay khẽ gõ lên tay vịn, như đang trầm tư.
T.ử Thử cũng không thúc giục nàng, cứ yên lặng chờ đợi như vậy.
Một lát sau, Bạch Mộng Kim đứng dậy, tà áo dài rủ xuống, đứng trước bảo tọa, gương mặt nàng lạnh nhạt, nhưng lại mang theo sự ung dung nắm chắc mọi việc trong tay.
“Vậy thì bắt đầu đi!
Đem Tiên Minh tiêu diệt dưới lòng bàn tay ma, phá tan Phong Ma đại trận, từ nay về sau Cửu Châu sẽ là thiên hạ của ma đạo chúng ta!"
T.ử Thử đại hỷ, khom người đáp:
“Thuộc hạ tuân mệnh!"
Chương 532 Tâm tư dị
Dưới chân cột đ-á Âm Sơn, các đệ t.ử bận rộn không ngừng.
“Nhanh lên nhanh lên, trận văn này sao vẫn chưa vẽ xong?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trác trưởng lão ngày mai sẽ kiểm tra đấy!"
“Sai rồi sai rồi, ngươi vẽ sai rồi, làm lại đi!"
“Phù mặc (mực vẽ bùa) đâu?
Dùng hết rồi, nhanh mang tới đây!"
Không ai phát hiện ra, hai đạo u ảnh lướt qua trong nháy mắt, nhanh ch.óng ẩn vào trong âm khí.
Nhìn những đệ t.ử tiên môn này, Mão Thỏ phát ra một tiếng cười nhạo:
“Trác lão đầu chỉ biết làm mấy công phu bề mặt, những sơ hở được chôn giấu một cái cũng không phát hiện ra."
Lãnh Thu Phong liếc nhìn nàng ta một cái, nói:
“Lời đừng nói quá đầy, những gì để lại trước đó chỉ là một số khe hở nhỏ, tiếp theo có thể giấu giếm được mới là quan trọng nhất."
Mão Thỏ làm sao cho hắn sắc mặt tốt, quăng sang một cái lườm:
“Không nhọc ngươi lo lắng!
Mau làm việc đi!"
Lãnh Thu Phong cũng lười tranh cãi với nàng ta, tìm được một trong số những khe hở đó, vận chuyển pháp lực, hóa thành một luồng nhỏ hẹp, chậm rãi quán chú vào bên trong.
Mão Thỏ thì gọi ống xăm ra, đem từng cái khe hở nối lại với nhau, nhẹ nhàng cắm vào Phong Ma đại trận.
Mà các đệ t.ử bên ngoài không hay biết gì, cứ tự ý tiếp tục sửa chữa gia cố, tưởng rằng kiên cố không thể phá vỡ.
Lúc này, hai đạo độn quang bay nhanh tới, Mão Thỏ lập tức dừng lại, quát:
“Có người tới, thu tay."
Lãnh Thu Phong lập tức thu hồi pháp lực, sương mù xám trắng bao bọc lấy, đem chính mình hòa làm một thể với cột đ-á.
Mão Thỏ cũng là như vậy, hai người cảnh giác chờ đợi.
Độn quang hạ xuống phía dưới, lộ ra thân ảnh của Ứng Thiều Quang và Trác trưởng lão.
Đệ t.ử chưởng sự nơi này vội vàng tiến lên, trong lòng không ngừng lẩm bẩm, Trác trưởng lão hôm nay rõ ràng đã tuần tra rồi, quay lại đây chẳng lẽ phía mình xảy ra vấn đề sao?
Trong lúc hắn đang nơm nớp lo sợ hành lễ, Ứng Thiều Quang kín đáo ra hiệu bằng mắt.
Trác trưởng lão hiểu ý, lạnh lùng nói:
“Không có chuyện gì trọng yếu, chỉ là Lăng tông chủ không yên tâm, bảo vị Ứng tiên quân này tới xem xét một hai."
Đệ t.ử chưởng sự nghe ra ý tứ, liếc nhìn Ứng Thiều Quang một cái, nặn ra nụ cười:
“Hóa ra là Ứng tiên quân đại giá quang lâm, không biết ngài muốn xem xét như thế nào, cứ việc phân phó."
Ứng Thiều Quang ngẩng cao đầu, ngạo mạn nói:
“Không cần căng thẳng, chỉ là kiểm tra theo lệ mà thôi.
Phong Ma đại trận chính là nơi hiểm yếu, kiểm tra nhiều mấy lần cũng không có hại gì —— ngươi đem trận kỳ sáng ra, kích hoạt cho ta xem."
“Vâng."
Đệ t.ử chưởng sự liếc nhìn sắc mặt Trác trưởng lão, đem trận kỳ mình chấp chưởng sáng ra, sau một hồi thao tác, cột đ-á này dần dần hiện lên linh quang.
Bên trong cột đ-á, Lãnh Thu Phong khẽ cười một tiếng:
“Xem ra hai đại thượng tông bất hòa nha!
Vị Ứng tiên quân kia rõ ràng là tới tìm chuyện."
Mão Thỏ hừ một tiếng:
“Chuyện này không phải rất bình thường sao?
Sầm chưởng môn ch-ết dưới tay Tôn thượng, Tôn thượng và vị Lăng tông chủ kia có chút vướng mắc, Ninh chưởng môn mới nhậm chức đương nhiên không thích.
Hơn nữa, hai người bọn họ đều là kiệt xuất của thế hệ trẻ, việc tranh giành thắng bại lẫn nhau cũng là nhân tính thường tình."
Linh quang dần dần quét tới, Lãnh Thu Phong lo lắng:
“Chúng ta sẽ không bị phát hiện chứ?"
Đã là tới tìm chuyện, vị Ứng tiên quân kia chắc chắn sẽ tìm mọi cách tìm ra lỗ hổng.
Mão Thỏ không quan tâm:
“Phát hiện thì phát hiện."
Lúc nàng ta đi ra, T.ử Thử đã đưa một bức mật tín, bảo nàng thuận nước đẩy thuyền, tạo ra hỗn loạn lớn ở Phong Ma đại trận, tốt nhất là dẫn dụ người của T.ử Vân Cung sang đó hết.
Mão Thỏ vốn dĩ trong lòng bất bình, lập tức chuyển giận thành vui.
Nàng ta đã nói cái tên T.ử Thử kia không thể bị động như vậy, dễ dàng để Vị Dương chiếm ưu thế.