“Trong Phong Ma Đại Trận, bên trong quầng sáng màu đen.”
Ngay khoảnh khắc rơi vào bẫy, Trác trưởng lão và Ứng Thiều Quang liền dừng lại, phóng ra pháp bảo hộ thân.
Mão Thố ngón tay liên tục điểm ra, từng cây thẻ bay ra, hóa thành đạo đạo tiễn hồng, công kích Trác trưởng lão ở phía trước.
Sắc mặt Trác trưởng lão hơi biến đổi, mai rùa trên người phóng ra quang hoa chống đỡ, đồng thời vung ra một mặt gương cổ, chiếu về phía tiễn hồng.
Mặt gương hóa quang, phản chiếu tiễn hồng y như đúc, hai bên chạm nhau, lập tức tiêu tan.
Trác trưởng lão thở phào nhẹ nhõm.
Thất Tinh Môn chuyên tu trận pháp chi đạo, vốn không giỏi đấu pháp, cho nên mỗi tu sĩ đều dày công luyện chế pháp bảo hộ thân.
Mặt gương cổ này của lão có thể phản chiếu sát chiêu của đối phương, chỉ cần bí kỹ này còn đó, lão không sợ bị người ta đột ngột đ-ánh g-iết.
Chỉ là tâm lão vừa mới định lại, tiễn hồng bỗng nhiên chuyển hóa, từng sợi kéo dài thành tơ, trong chớp mắt đã dệt thành một cái kén dày đặc.
Trác trưởng lão cảm thấy không ổn, nhưng đã không kịp nữa rồi, chiêu này cốt ở chỗ vây khốn chứ không phải g-iết ch.óc, linh ti do gương cổ phản chiếu ra không những không tiêu giải được, ngược lại còn làm dày thêm l.ồ.ng giam, vây khốn lão c.h.ặ.t chẽ.
Lão không thể không cầu cứu, hét lớn:
“Ứng tiên quân, mau cứu ta!"
Tiếc là không có tiếng hồi đáp, quay đầu lại mới phát hiện phía sau không một bóng người.
Mão Thố cười thành tiếng:
“Hắn tới đây chính là để tìm rắc rối cho ngươi, ngươi nói xem hắn có cứu ngươi không?"
Thấy hai người này không hòa thuận, ả liền định ra kế sách.
Cố ý để Vị Dương lộ ra một chút sơ hở, dẫn Ứng Thiều Quang đi, bản thân thì vây khốn lão già họ Trác.
Mất đi sự chi viện trận pháp của lão họ Trác, trận trong trận này chính là thiên đường của ả!
Quả nhiên, Ứng Thiều Quang thấy có lỗ hổng, liền đuổi theo Vị Dương mà đi.
“Ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi!"
Mão Thố thu lại ống thẻ, độn về hướng khác, để lại một cái kén được bao bọc kín mít.
Tuy nhiên ả không hề biết rằng, không lâu sau khi ả rời đi, cái kén kết bằng tơ sợi này dần dần xuất hiện một vết nứt.
Một lát sau, Trác trưởng lão thò đầu ra, thấy xung quanh không một bóng người, thở phào nhẹ nhõm.
“Ứng tiên quân, đa tạ."
Lão khẽ lẩm bẩm một câu, liền lấy la bàn ra, nhanh ch.óng thôi toán.
Xung quanh một mảnh sương đen, giống như tiến vào một mê cung nào đó.
Bóng dáng Ứng Thiều Quang liên tục lóe lên, đi theo người phía trước đến mức ch.óng mặt.
Cuối cùng, bóng người kia dừng lại, xoay người tháo mặt nạ xuống.
“Lãnh huynh?"
Ứng Thiều Quang đại hỷ.
Lãnh Thu Phong gật đầu, hỏi:
“Lăng tông chủ đã lên kế hoạch xong chưa?
Nếu ta đoán không lầm, Vô Diện Nhân sẽ sớm ra khỏi Hoàng Tuyền thôi."
Những năm nay, hắn trà trộn trong đám Vô Diện Nhân, ít nhiều cũng nắm bắt được tư duy của T.ử Thử.
Việc hắn ra khỏi kết giới đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho cả hai bên, T.ử Thử nhất định sẽ tìm cách chiếm lấy tiên cơ.
Việc hắn và Mão Thố bị phạt đến Phong Ma Đại Trận, nhất định sẽ bị lợi dụng thuận nước đẩy thuyền.
Ứng Thiều Quang đáp:
“Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ thiếu một cái cớ là có thể vào Hoàng Tuyền cứu người."
Lãnh Thu Phong liếc mắt nhìn sang:
“Chính là cơ hội này, ta giúp ngươi thoát thân."
Nói xong, hắn giơ tay ném ra một trục cuốn, quanh thân bốc lên sương mù trắng xám.
Khi Mão Thố chạy tới, chỉ thấy hai bên đang giao thủ kịch liệt.
Ả lạnh lùng cười một tiếng, ngón tay liên tục điểm, sương đen xung quanh cuộn trào, hóa thành đạo đạo chỉ đen, quấn về phía Ứng Thiều Quang.
Đồng thời, mấy đạo linh phù bay ra, dệt thành từng đạo linh ti kim quang, hô ứng cùng chỉ đen, giáp kích mà tới.
Ứng Thiều Quang sững lại một chút, bị chỉ đen ép tới mức chật vật lùi lại, trong mắt lướt qua vẻ kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mão Thố này thế mà có thể đồng thời thao túng linh ma nhị khí!
Mão Thố liên tiếp mưu tính đắc thủ, trong lòng thập phần sảng khoái, cười lớn nói:
“Tiểu bối, lên trời xuống đất, ngươi đã không còn nơi nào để đi.
Ta thấy tư chất ngươi không tệ, nếu chịu quy hàng dưới môn hạ của ta, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, thế nào?"
Ứng Thiều Quang cười lạnh:
“Lũ chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi, ngươi cũng xứng sao!"
Nói đoạn, hắn mở quạt xếp ra, sóng lớn từ trên trời rơi xuống, hóa thành thủy long, cuồn cuộn gột rửa sương đen.
Mão Thố không vui:
“Chuột gì chứ?
Ta là Thố!
Không có mắt à!"
Linh ti và chỉ đen lại hội hợp, một lần nữa ép sát Ứng Thiều Quang.
Thủy long qua lại gột rửa, mỗi lần đều hất văng chúng lên trời, ngoảnh mặt lại đã lại vây bọc xung quanh.
Ứng Thiều Quang nhanh ch.óng hiểu ra, quát:
“Ngươi giỡn mặt ta sao?!"
Mão Thố hắc hắc cười nói:
“Tiểu t.ử nóng tính quá, ta đây là nương tay, nếu không chỉ vài chiêu là đ-ánh ch-ết ngươi rồi, chẳng phải là vô vị lắm sao?"
Đều là tu sĩ Hóa Thần, bất cứ ai nghe câu này cũng phải nổi giận, Ứng Thiều Quang cũng vậy.
Sắc mặt hắn xanh mét, linh tức trên người đại phóng, thủy long cũng ngày càng lớn hơn, “ào" một tiếng long uy đại phóng, tứ phía chấn động, chỉ đen bị một đuôi vỗ tan!
Mão Thố lùi lại một bước, nhưng nhanh ch.óng đứng vững, tiếp tục trêu chọc:
“Chiêu này của ngươi đối với người khác có tác dụng, đối với ta thì chưa chắc.
Linh mạch ma tức ở đây nguồn gốc bất tuyệt, đều do ta sử dụng, ngươi có thể cầm cự được bao lâu?"
Lời vừa dứt, thủy long bỗng nhiên xoay người, kích về phía Lãnh Thu Phong bên cạnh.
Lãnh Thu Phong phòng bị không kịp, sương xám bị đ-ánh tan, bản thân cũng bị đ-ánh bay.
Cơ hội tốt!
Tận dụng lỗ hổng nhỏ xíu do hắn thất vị lộ ra, Ứng Thiều Quang thân hóa linh quang, hòa làm một thể với thủy long, nhanh ch.óng độn đi.
Lãnh Thu Phong định đuổi theo, lại thấy thủy long vẫy đuôi, dùng sức vỗ mạnh, cuốn động linh ma nhị khí, ầm ầm nổ tung.
Đợi hắn đứng dậy, Ứng Thiều Quang đã không thấy tăm hơi.
Mão Thố tức giận:
“Đến cả đường đi cũng chặn không xong, giữ ngươi lại có ích gì?"
Lãnh Thu Phong sao có thể để ả mắng nhiếc, lập tức cười lạnh:
“Rõ ràng là ngươi khinh thường hắn, cố ý chơi trò mèo vờn chuột, chơi hỏng rồi thì trách ai?
Ta còn muốn hỏi ngươi, chần chừ mãi không hạ sát thủ là có ý gì?
Kéo dài thời gian sao?"
Mão Thố đúng là muốn kéo dài thời gian, đây là nhiệm vụ T.ử Thử giao cho ả, nhưng nhiệm vụ này liên quan đến đại cục tranh đấu tiên ma, ả đương nhiên sẽ không nói với Lãnh Thu Phong, liền trừng mắt nhìn hắn một cái:
“Sớm muộn gì cũng tính sổ ngươi!"
Nói xong, liền định đi đuổi theo Ứng Thiều Quang.
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang ầm ầm rơi xuống, xé tan sương đen xung quanh.
Đồng thời, một mặt trục cuốn mở ra giữa không trung, bên trong bay ra đạo đạo lôi quang.
Sống lưng Mão Thố lạnh toát, ống thẻ vung ra, sương đen cuồng cuộn ập đến, tạo thành lớp hộ thuẫn dày đặc.
“Oanh ——"
Không gian khe hở này tức khắc bị lôi quang nhấn chìm.
Trận pháp liên kết nhị khí của Mão Thố bị phá vỡ, ba đạo nhân ảnh xuất hiện.
Dương Hướng Thiên trợn mắt nhìn:
“Ma đầu, chạy đâu cho thoát!"