Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ

Chương 660



 

Hoa Như Trác vừa đi vừa dẫn bọn họ tham quan, nói:

 

“Những thứ này đều là Thiếu Dương Quân phái người đến xây dựng, nói là Bạch cô nương đã muốn ở đây một thời gian, vậy thì làm cho thoải mái một chút."

 

Bách Lý Tự gật đầu.

 

Những năm này Thương gia cũng coi như trung thành tận tâm, năm đó Hoàng Tuyền càng là lập công lớn, hắn ghi nhớ trong lòng, sau này chắc chắn sẽ không thiếu phần tốt cho bọn họ.

 

Đến tận cùng thung lũng, lại thấy Hồ Nhị Nương đang một mình uống r-ượu bên cạnh mộ gió, ba người lần lượt tiến tới hành lễ.

 

Trên mặt Hồ Nhị Nương không có vẻ u sầu, biết được con gái đã chuyển sinh, bà liền buông bỏ tâm sự, cười nói:

 

“Các ngươi nhận được thư rồi?"

 

Ba người đáp phải, Cơ Hành Ca cười nói:

 

“Hồ tiền bối, thời gian qua chúng ta lo phát khiếp, Lăng Bộ Phi cũng thật là, đưa Bạch sư muội tới đây chữa thương, ít ra cũng phải để lại một lời nhắn chứ!"

 

Hồ Nhị Nương họa theo một tiếng, giải thích giúp hắn:

 

“Tông chủ cũng là quá nóng lòng, đợi đến khi giữ được tính mạng cho nha đầu họ Bạch, thời gian cũng đã trôi qua không ít rồi.

 

Đây này, con bé vừa tỉnh lại là đã gửi thư cho các ngươi ngay."

 

Nói vài câu, bà chỉ đường:

 

“Các ngươi đi theo con đường nhỏ này lên trên, một lát là tới."

 

“Đa tạ tiền bối."

 

Từ biệt Hồ Nhị Nương, ba người men theo con đường nhỏ bên cạnh đi ra, nhanh ch.óng nhìn thấy cây ngô đồng khổng lồ cao chọc trời.

 

Chim ch.óc bay đi bay lại, tiếng kêu ríu rít không ngừng, vô cùng náo nhiệt.

 

Cơ Hành Ca đã từng đến cây ngô đồng, Thê Phượng Cốc ở ngay gần đây, nói một cách nghiêm khắc thì cả Phượng Hoàng Sơn đều là địa bàn của Cơ gia.

 

Chỉ là cây ngô đồng dù sao cũng là kỳ vật của trời đất, không thuộc về bất kỳ ai.

 

Nàng nhớ lại kiếp trước, nói:

 

“Ta nhớ, lúc Lăng Bộ Phi từ Huyền Băng Ngục ra thì thoi thóp, Lăng Vân Cao còn đợi hắn tắt thở để đoạt lấy Trấn Ma Đỉnh.

 

Để không cho lão ta đắc ý, ta đã lật tung cả Phượng Hoàng Sơn, cuối cùng mới tìm được Phượng Hoàng Chân Hỏa, mới cứu được hắn về.

 

Hắn chắc là nhớ lại chuyện này, nên mới tới đây lấy Phượng Hoàng Chân Hỏa ch-ữa tr-ị cho Bạch sư muội nhỉ?"

 

Ứng Thiều Quang chân thành nói:

 

“Phượng Hoàng niết bàn, cũng chỉ có kỳ vật như vậy mới cứu chữa được Bạch sư muội bị Luân Hồi Kính phản phệ.

 

Cơ sư muội, đây đều là công lao của muội."

 

Cơ Hành Ca hì hì:

 

“Chứ còn sao nữa."

 

Nàng thấy Bách Lý Tự không tiếp lời, ngược lại dọc đường cứ đăm chiêu suy nghĩ, bèn hỏi:

 

“Bách Lý, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

 

Bách Lý Tự nói:

 

“Không có gì, chỉ thấy thật kỳ diệu.

 

Đó là Ngọc Ma Bạch Mộng Kim đấy, kiếp trước ngươi có từng nghĩ nàng ấy sẽ trở thành đồng đội của chúng ta không?"

 

Cơ Hành Ca nghĩ lại cũng thấy đúng:

 

“Phải nhỉ!

 

Cảm giác thật kỳ diệu.

 

Ta và Bạch Mộng Kim từng gặp nhau vài lần, lúc nàng ấy còn ở Đan Hà Cung, là Ngọc tiên t.ử người người kính ngưỡng, hồi đó thực ra ta không thích nàng ấy lắm, tư chất tính cách ngoại hình đều không có khuyết điểm, luôn cảm thấy giống như một con người giả tạo."

 

“Ngươi đó là đố kỵ."

 

Ứng Thiều Quang không khách khí nói, “Một mình nàng ấy chiếm sạch hào quang của nữ đệ t.ử cùng lứa, ai mà thích cho nổi?

 

Giống như Ninh Diễn Chi, ta tuy không hẳn là không thích, nhưng cũng chẳng muốn tiếp cận hắn."

 

“Cho nên ngươi cũng là đố kỵ sao?"

 

Cơ Hành Ca không phủ nhận, trái lại ha ha cười lớn.

 

“Chuyện thường tình của con người mà!"

 

Ứng Thiều Quang không hề kiêng dè, “Chủ yếu vẫn là bọn họ quá giữ kẽ, ngươi xem kiếp này, Bạch sư muội chẳng phải cũng hoàn mỹ như vậy sao, tại sao ngươi lại không đố kỵ nàng ấy?"

 

Cơ Hành Ca nghiêm túc hồi tưởng lại một chút, tán đồng:

 

“Ngươi nói đúng.

 

Nhưng hiện tại ta thấy, kiếp trước Bạch Mộng Kim không phải là giữ kẽ, mà là bị lão già Sầm Mộ Lương kia dạy dỗ, hai đồ đệ cùng một khuôn đúc ra!"

 

“Đúng, Ninh Diễn Chi chính là bị lão ta làm hại.

 

Con người có tư tâm không đáng sợ, đáng sợ là có tư tâm mà không dám thừa nhận, lâu dần, bên trong dần thối nát nhưng lại được lớp vỏ bọc hoàn mỹ bên ngoài che đậy, không thể tự mình hòa giải cuối cùng hoặc là hại người hoặc là hại mình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngươi nói vậy, cũng may Sầm Mộ Lương đuổi nàng ấy ra khỏi sư môn rồi, trong cái rủi có cái may!"

 

Bách Lý Tự xen vào:

 

“Có phúc là vì bản thân Bạch cô nương có nội tâm đủ kiên cường, chứ không phải công lao của lão ta, Sầm Mộ Lương vốn không phải thứ gì tốt lành!"

 

“Đúng đúng đúng."

 

Cơ Hành Ca hân hoan tán đồng.

 

Ba người vừa nói chuyện, vừa bước vào hốc cây.

 

“Bạch sư muội!"

 

Thấy Bạch Mộng Kim ngồi bên cửa sổ, Cơ Hành Ca vẻ mặt hớn hở chạy tới, “Muội khỏe chưa?

 

C-ơ th-ể không sao chứ?

 

Tóc sao vẫn còn trắng thế kia?

 

Có di chứng nào khác không..."

 

Nàng hỏi một tràng câu hỏi, Bạch Mộng Kim mỉm cười kéo tay nàng:

 

“Khỏe rồi, chỉ là tóc thôi, những thứ khác không sao."

 

Nói xong, nàng gật đầu với Ứng Thiều Quang và Bách Lý Tự, lại hỏi:

 

“Ta nên gọi hai huynh là gì đây?

 

Ứng tiên quân, Bách Lý thủ tọa?"

 

Kiếp trước hai người này, một người là thủ tọa trưởng lão, một người là điện chủ Thái Nhất Điện.

 

Bách Lý Tự hì hì cười nói:

 

“Bạch cô nương hà tất gì phải trêu chọc?

 

Hiện tại thủ tọa và điện chủ là người khác rồi!"

 

“Đúng vậy!"

 

Ứng Thiều Quang nghịch chiếc quạt trong tay, nói đùa, “Sư phụ ta mà biết, còn tưởng ta muốn tạo phản."

 

Ừm, điện chủ hiện tại của Thái Nhất Điện chính là sư phụ hắn - Dương Hướng Thiên.

 

Bạch Mộng Kim nghe ra ý của bọn họ, mím môi cười.

 

Dù đã lấy lại được ký ức, nhưng chung quy họ vẫn là người của hiện tại, tình nghĩa mấy chục năm cùng sinh ra t.ử, sâu sắc hơn nhiều so với kiếp trước đã bị xóa nhòa.

 

Hoa Như Trác dâng trà xong liền lui xuống, Bách Lý Tự nói:

 

“Nhận được thư của hai người, sư bá tổ cuối cùng cũng yên tâm.

 

Bà vốn muốn đích thân tới xem, nhưng c-ơ th-ể có chút không khỏe, sư tổ ta liền giữ bà lại, để ta và Ứng sư huynh thay mặt các bậc trưởng bối đến thăm hỏi."

 

Bạch Mộng Kim gật đầu:

 

“Sư bá tổ những năm đầu trấn giữ Minh Hà, c-ơ th-ể để lại không ít ám thương.

 

Ba mươi năm nay lại thường xuyên đến bên Hoàng Tuyền nghiên cứu kết giới, chung quy vẫn có ảnh hưởng, vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt đi.

 

Những người khác thì sao, tình hình thế nào?"

 

Ba người tóm tắt lại tình hình chung.

 

Trận chiến Hoàng Tuyền ảnh hưởng vô cùng to lớn, các tông môn đều có Hóa Thần vẫn lạc, có người để lại nguyên thần, có người thần hồn câu diệt.

 

Tổn thất của tu sĩ cấp thấp cũng không nhỏ, nhưng căn cơ vẫn còn, từ từ nghỉ ngơi dưỡng sức, hai ba trăm năm sau chắc chắn sẽ khôi phục lại.

 

Còn về những người của Ma tông kia, đã được để lại T.ử Vân Cung.

 

Hiện tại nơi đó chính là một cái l.ồ.ng giam cỡ lớn, sau này còn phải bàn bạc ra một quy tắc, tìm cách an trí bọn họ.

 

“Bạch sư muội, muội có ý tưởng gì không?"

 

Cơ Hành Ca vừa bóc trái cây vừa hỏi.

 

Bạch Mộng Kim nói:

 

“Có, ta muốn tái lập Ma tông."

 

Ba người sáu con mắt cùng nhìn chằm chằm nàng.

 

Nàng cười nói:

 

“Khắp thiên hạ, còn ai thích hợp làm Ma tôn hơn ta?"

 

Ứng Thiều Quang lấy một múi quả bỏ vào miệng, đáp:

 

“Ý kiến này hay đấy.

 

Người của Ma tông ch-ết không đáng tiếc, nhưng hai đạo tiên ma khó khăn lắm mới yên ổn lại, nếu g-iết hết bọn họ, e rằng lại gây ra động đãng.

 

Cửu Châu hiện tại quan trọng nhất là nghỉ ngơi dưỡng sức, không thể cứ đ-ánh đ-ánh g-iết g-iết mãi được."