“Nhưng kiếp này đến Vô Cực Tông, có những người bạn cùng sinh ra t.ử, có người yêu đối đãi chân thành, dần dần, nàng không còn để tâm như thế nữa.”
Giá trị của nàng, không nằm ở việc được người khác yêu thương, mà nằm ở việc bản thân có thể lựa chọn.
Cuộc đời ra sao, có những người bạn thế nào, yêu hạng người gì, cho đến cả thiên hạ như thế nào, nàng đều có thể lựa chọn, và biến nó thành hiện thực.
Tâm hướng về ánh sáng, không ai có thể ép nàng nhập ma.
Thư trả lời theo linh quang truyền tấn, bay đến Đan Hà Cung.
Hoắc Xung Tiêu đọc xong thư trả lời, nói đùa với Nhạc Vân Tiếu vài câu, rồi một mình rời khỏi đại điện, đi tới một khe núi hẻo lánh bên cạnh Phục Long Động.
Trong khe núi có một gian nhà nhỏ, vài mẫu linh điền, có một thanh niên mặc phục sức đệ t.ử sơ cấp đang tưới hoa.
Hoắc Xung Tiêu bước tới, gọi:
“Ninh sư huynh."
Thanh niên này quay người lại, chính là Ninh Diễn Chi.
Một khắc sau, hai người ngồi xuống chiếc bàn đ-á dưới gốc cây, Ninh Diễn Chi rót nước trà cho hắn.
Không phải trà ngon gì, chính là loại trà vụn mà đệ t.ử nhập môn thường uống nhất, chỉ có linh khí mỏng manh.
“Sao đệ lại tới đây?
Không bận sao?"
Hoắc Xung Tiêu sắc mặt bình thản uống một hớp, đáp:
“Đến thăm huynh, tiện thể nói với huynh một tiếng, Bạch sư muội có thư trả lời rồi."
Ninh Diễn Chi ngẩn người hồi lâu, mới cúi đầu rót thêm trà cho hắn, không nói gì cả.
“Yên tâm đi, nàng ấy không nhắc gì cả."
Hoắc Xung Tiêu biết hắn đang trăn trở điều gì, nói thẳng:
“Chỉ nói hiện tại nàng ấy mọi thứ đều tốt, chỉ là tu vi bị rớt khá nhiều, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian."
Ninh Diễn Chi khô khốc “ồ" một tiếng.
Hai người lẳng lặng uống trà một lúc, Hoắc Xung Tiêu nói:
“Sư huynh, đệ biết trong lòng huynh không dễ chịu, nhưng huynh cũng là người bị hại, không cần phải hành hạ bản thân như vậy."
Ninh Diễn Chi không lập tức trả lời, chỉ uống hết chén trà này đến chén trà khác, cho đến khi nước trà cạn sạch, hắn mới thở hắt ra một hơi, nói:
“Hoắc sư đệ, đệ không hiểu đâu, ta cố nhiên là người bị hại, nhưng ta thực sự có lỗi với nàng ấy."
Ký ức quay về kiếp trước, Ninh Diễn Chi từ tốn nói:
“Lúc đó kiếm thể của ta bị tổn hại, sư phụ nói với ta, cách duy nhất hiện nay là bảo sư muội song tu với ta thì mới có thể phục hồi.
Hai người chúng ta cùng học nghệ mấy chục năm, vốn đã có nền tảng tình cảm, chỉ cần ta bằng lòng chịu trách nhiệm, sau này cùng chung vinh nhục, coi như viên mãn."
Hắn khựng lại một chút rồi tiếp tục:
“Lúc đầu ta không đồng ý, vì ta biết tâm cầu đạo của sư muội kiên định đến nhường nào.
Nhưng sư phụ khuyên ta, ta gánh vác sự hưng suy của tiên môn, đây là sự hy sinh vì đại nghĩa, không phải vì tư lợi.
Ta bị lão ta thuyết phục, vào lúc sư muội bỏ trốn, đã đích thân bóp nát hy vọng của nàng ấy, đưa nàng ấy trở về."
Nói đến đây, hắn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Hoắc Xung Tiêu, cười khổ:
“Đệ cũng không biết đoạn nội tình này phải không?
Hiện tại dùng ánh mắt của người ngoài cuộc mà nhìn, ta đâu có phải vì đại nghĩa, mà là dùng cái cớ để che đậy tư tâm của mình.
Sư muội cũng xuất sắc như vậy, để nàng ấy gánh vác không được sao?
Ta chỉ là không muốn trở thành phế nhân, mới giả vờ là bất đắc dĩ, thật là xấu xa làm sao."
Hoắc Xung Tiêu im lặng hồi lâu, nói:
“Con người ai cũng có tư tâm, cũng không tính là xấu xa."
“Phải."
Ninh Diễn Chi dứt khoát nói, “Có tư tâm không tính là xấu xa, nhưng che che giấu giấu chính là hèn hạ.
Giống như Lăng Bộ Phi, hắn biết rõ bị Ma tôn ký sinh thì khó mà cứu lại được, nhưng hắn vẫn cứ làm, đó mới là đường hoàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nói tiếp:
“Về sau, ta cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng sư muội đã trốn khỏi sư môn.
Nếu ta có dũng khí, hoàn toàn có thể đi tìm nàng ấy, cùng nhau chung tay đối địch, nhưng ta vẫn không làm.
Câu nói đó của nàng ấy mắng đúng rồi, ta cứ tưởng nàng ấy định sẵn sẽ nhập ma, ngay cả thử cũng chưa từng thử."
Ninh Diễn Chi nhìn bàn tay đang xòe ra của mình, trên mặt nở nụ cười, nhưng lại mang theo một nỗi bi thương kỳ lạ:
“Một đời phong quang đắc ý đó, bên trong toàn là những vết mủ thối nát."
Hoắc Xung Tiêu nghe mà xót xa:
“Sư huynh..."
Ninh Diễn Chi trái lại cười, ngẩng đầu nói:
“Không cần vì ta mà buồn, đối với ta mà nói, đây ngược lại là sự tân sinh.
Chỉ có khoét bỏ vết mủ, thì mới có thể từ từ mọc ra da thịt m-áu huyết mới.
Ta hiện tại bất quá mới trăm tuổi, tu vi mất rồi có thể luyện lại, cởi bỏ lớp áo thiên chi kiêu t.ử, làm một người bình thường cũng không có gì không tốt —— đứng càng cao, càng không dám thừa nhận sự yếu đuối của bản thân, ta đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi."
Lại đến ngày tông môn thu nhận đệ t.ử, T.ử Vân Cung người qua kẻ lại, đều là từng đợt tân nhân tham gia khảo hạch.
Chưởng sự khản cả giọng, lặp đi lặp lại những điều cần lưu ý, nói đến mức khô cả cổ.
“Đứng cho thẳng, đứng cho thẳng!
Muốn gia nhập Thiên Ma Tông của chúng ta, các ngươi đã đọc sổ tay thu đồ chưa?
Thiên Ma Tông chúng ta phụ trách trấn giữ Phong Ma Đại Trận, đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, nếu không có giác ngộ thì đổi môn phái khác đi!
Những ai vượt qua khảo hạch thì đến Địch Trần Các, thủ tọa trưởng lão sẽ chuyển đổi thể chất cho các ngươi..."
Bạch Mộng Kim đứng ở Kiếm Các, nhìn cảnh tượng bên dưới, tay thong thả bưng chén r-ượu.
Phía sau nàng, Hồ Nhị Nương thò đầu ra:
“Chà, đông người thật đấy, Ma tông chúng ta cũng ngày càng ra dáng rồi.
Qua vài trăm năm nữa, không phải là Thượng Tam Tông, mà là Thượng Tứ Tông rồi."
Dược Vương cười híp mắt:
“Hiện tại đã là như vậy rồi.
Ngươi xem lúc các đại tông môn nghị sự, có ai dám không mời Tôn thượng của chúng ta ngồi ghế trên không?"
Sau khi Hoàng Tuyền tái sinh, Thiên Ma Tông chính thức lập phái, lấy T.ử Vân Cung làm trú địa.
Đợt đệ t.ử đầu tiên là những môn nhân Ma tông cũ đã được chuyển đổi thể chất.
Thiên hạ nghe thấy, không ai không chấn động.
Cần biết rằng, thiên tư cần thiết để tu tiên và tu ma là không giống nhau, có người thiên phận tu tiên bình thường, nhưng có khả năng tư chất tu ma lại trác tuyệt.
Trước đây sợ ma khí phản phệ, hiện giờ không còn ẩn họa này nữa, đương nhiên muốn tới thử sức.
Hơn nữa, sự tích về tông chủ Thiên Ma Tông - Ma tôn đại nhân, đã truyền tụng khắp thiên hạ, chỉ riêng những người ngưỡng mộ thôi cũng không ít đâu!
Thế là, trong vòng mấy chục năm, Thiên Ma Tông cứ như vậy phát triển nhanh ch.óng, hiện tại tuy căn cơ còn mỏng, nhưng số tu sĩ Hóa Thần còn sống có đến sáu bảy vị, ai dám coi thường?
Với lại, vị tông chủ kia của Vô Cực Tông một năm có đến phân nửa thời gian là ở đây, cũng coi như là một tấm bảng hiệu vàng.
“Ơ," Hồ Nhị Nương sực nhớ ra, “Lăng tông chủ đâu rồi?"
Bạch Mộng Kim hất cằm:
“Hoàng Tuyền không còn ngại gì nữa, chàng ấy đi tiễn ngoại tổ và mẫu thân đi chuyển thế rồi."
“Ồ, hèn chi mấy ngày nay không thấy mặt."
Hồ Nhị Nương cầm ly lên, cũng rót cho mình một ly r-ượu.
Bạch Mộng Kim cười hỏi bà:
“Vô Niệm tiền bối đã về Huyền Viêm Môn rồi, hai người có dự tính gì không?
Là tiếp tục làm quỷ tu, hay là chuyển thế?"