“Hoàng tẩu?”
Ta quay người lại, đúng lúc hai hàng lệ chậm rãi lăn xuống.
Hắn lập tức khựng lại:
“Nàng sao vậy?”
Ta lấy khăn tay che mặt, thút thít khóc:
“Yến vương điện hạ chắc hẳn cũng đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi giữa Hoàng thượng và Huệ quý phi. Bổn cung… bổn cung chỉ trách bản thân vô năng vô đức. Tương lai… e rằng không còn cơ hội ở bên cạnh Hoàng thượng nữa…”
Sắc mặt Tiêu Sùng Trạm lập tức trở nên nghiêm nghị:
“Lẽ nào hoàng huynh thật sự muốn phế hậu?”
Ta thê lương yếu đuối nói:
“Hoàng thượng sủng ái Huệ quý phi, đã nói thì ắt sẽ làm. Đợi Huệ quý phi mang thai, ngài ấy nhất định sẽ tìm một lỗi nào đó để đuổi ta đi… Ta, ta sống tiếp còn có ý nghĩa gì nữa…”
Nói đến lúc xúc động, ta dứt khoát trợn trắng mắt rồi “ngất” đi.
Để giả vờ cho giống hơn, ta mặc cho thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Trong lòng chỉ lặng lẽ cầu nguyện rằng Yến vương nhất định phải đỡ lấy ta.
May thay, ngay khoảnh khắc ta sắp chạm đất, Tiêu Sùng Trạm đã kịp thời đỡ được ta.
Lại là hương bạc hà ấy.
Ta giả vờ hoàn toàn hôn mê, nhưng khóe mắt lại vừa hay có một giọt lệ trượt xuống, nhìn thật sự thê mỹ, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.
Tay Tiêu Sùng Trạm khẽ lau đi giọt lệ ấy cho ta.
Hắn thấp giọng thở dài:
“Bất đắc dĩ…”
Ta nóng ruột như lửa đốt.
Bất đắc dĩ cái gì chứ?
Bây giờ ta đang hôn mê, chẳng phải ngươi muốn làm gì cũng được sao?
Nhất định đừng nhát gan!
Ta âm thầm cầu nguyện, nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì dáng vẻ đoan trang, tuyệt đối không thể tỉnh lại.
May mà Tiêu Sùng Trạm cũng không do dự quá lâu.
Hắn bế ngang ta lên.
Hắn đưa ta đến một cung điện cũ nằm bên cạnh Ngự hoa viên.
Nơi này trước kia từng có cung nhân ở, nay đã bỏ hoang, ngày thường không ai lui tới.
Tiêu Sùng Trạm cởi áo ngoài của mình trải lên giường, lúc này mới nhẹ nhàng đặt ta nằm xuống.
Ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả lên khuôn mặt mình.
Sau đó, hắn khẽ khàng hôn lên mắt ta, má ta, rồi đến môi ta…
Trong yến tiệc, hắn đã uống rượu hoa quế, nên trong khoang miệng còn vương mùi quế nhàn nhạt.
Khác với mười năm trước, động tác của hắn lần này dịu dàng hơn rất nhiều.
Nơi đầu ngón tay hắn lướt qua, tựa như từng đốm lửa nhỏ bừng lên trên da thịt.
Ta lén hé mắt nhìn, liền trông thấy gương mặt tuấn tú trong trẻo của hắn.
Mồ hôi đọng lại nơi cằm hắn, rồi rơi xuống trước n.g.ự.c ta, nóng bỏng đến run lòng.
Hóa ra trên giường, hắn và Tiêu Sùng Lễ hoàn toàn không giống nhau.
Tiêu Sùng Lễ luôn chê ta vô vị, chính hắn làm gì cũng qua loa lấy lệ.
Nhưng Tiêu Sùng Trạm lại mang theo vẻ hoang dã mạnh mẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dữ dội, mãnh liệt, hoàn toàn khơi dậy những khát vọng ẩn sâu trong lòng ta.
Khi tình ý dâng cao, ta không nhịn được mà bật ra tiếng.
Tiêu Sùng Trạm: “…”
Động tác của hắn hơi khựng lại, cúi đầu nhìn ta chăm chú, trong mắt có sự thăm dò, cũng có cả vẻ hoảng sợ.
Rốt cuộc hắn vẫn chột dạ.
Ta lại bắt đầu sốt ruột.
Hạt giống còn chưa mượn được, hắn tuyệt đối không thể dừng lại vào lúc này.
Trong lúc nhanh trí, ta cố làm ra vẻ mơ màng, đưa tay ôm lấy cổ hắn, hung hăng hôn lên môi hắn một cái.
Sau đó ta lẩm bẩm:
“A Lễ…”
Ta phải giả vờ rằng mình đã nhận nhầm người.
Như vậy hắn mới có thể thuận theo sai lầm này mà tiếp tục.
Quả nhiên, đáy mắt Tiêu Sùng Trạm chấn động, sau đó phủ lên một tầng đỏ sẫm.
Hắn mím môi, động tác lại càng mạnh mẽ hơn.
Ta cũng không nhẫn nhịn thêm nữa, vòng tay ôm lấy cổ hắn, yên lòng tận hưởng khoảnh khắc này.
Mãi đến khi cả hai đều kiệt sức, ta lại giả vờ ngủ say, cho hắn cơ hội rời đi.
Tiêu Sùng Trạm ôm c.h.ặ.t lấy ta, gần như muốn khảm ta vào trong thân thể hắn.
Hắn lưu luyến hôn lên trán ta, rất lâu sau mới đứng dậy rời khỏi nơi ấy.
Hắn vừa đi, ta liền chậm rãi ngồi dậy, cong môi mỉm cười.
Thân thể bị giày vò đến hơi nhức mỏi, nhưng tâm trạng lại vô cùng vui vẻ.
Vì muốn có con, ta thật sự đã liều hết tất cả rồi.
Sau cung yến Trung thu, Tiêu Sùng Lễ tự thấy mình đã lạnh nhạt với ta quá mức, nên đặc biệt đến bầu bạn với ta một ngày.
Ta vẫn đoan trang vô vị như mọi khi, chỉ đến khi hắn chuẩn bị rời đi, ta mới xin một ân điển.
Ta muốn tỷ muội vào cung bầu bạn với mình.
Tiêu Sùng Lễ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức đồng ý.
Ngày hôm sau, biểu muội Khương Yên của ta vào cung.
Quan hệ giữa ta và Khương Yên vốn chẳng tốt đẹp gì.
Thuở nhỏ ở quê cũ Tấn Dương, Khương Yên nhìn ta thế nào cũng thấy không vừa mắt.
Nàng ta nói ta giả tạo, lúc nào cũng làm ra dáng vẻ đoan trang khuôn phép, không thẳng thắn sảng khoái như nàng ta.
Nhưng khi ta học theo nàng ta nói cười với người khác, nàng ta lại chạy đến chỗ tổ mẫu cáo trạng, vu cho ta câu dẫn nam nhân, hại ta bị phạt quỳ trong từ đường.
Mối thù giữa ta và nàng ta đã kết lại từ thuở nhỏ như vậy.
Gọi nàng ta vào cung, vốn cũng chẳng phải mong muốn của ta.
Mà là người của Vương gia thấy ta mười năm vẫn chưa sinh được con, sợ ta thất sủng, nên nóng lòng muốn đưa thêm một nữ t.ử vào cung.
Bọn họ muốn làm như vậy, vậy ta cứ thuận theo là được.
Vừa hay, bên cạnh ta còn thiếu một con d.a.o dùng để g.i.ế.c người.
Khương Yên và ta có vài phần giống nhau, nhưng nàng ta lại quyến rũ mềm mại hơn ta rất nhiều.
Vừa bước vào Chiêu Hoa điện của ta, nàng ta đã ghét bỏ nhíu mày.
“Đây là tẩm cung của tỷ sao? Sơ sài đến mức này, làm gì có chút khí phái nào của một vị chính cung nương nương?”