Ánh mắt Tiêu Sùng Trạm trở nên sâu hơn:
“Nhưng nếu ta lại phạm sai thì sao?”
Vẫn là đang thăm dò, thậm chí còn thăm dò đến tận trước mặt ta rồi.
Ta lấy vẻ nghiêm túc để che giấu sự chột dạ trong lòng, đứng dậy nói:
“Quân t.ử cầu ở chính mình. Ngài thân là Yến vương, tất nhiên phải tự biết ước thúc bản thân, chớ nên tái phạm. Bổn cung phải về rồi, điện hạ xin cứ tự nhiên.”
Tiêu Sùng Trạm không giận, thậm chí còn bật cười:
“Hoàng tẩu, bổn vương cứ cảm thấy, lỗi lầm của bổn vương chính là kết quả do có người cố ý dung túng.”
Tim ta trong nháy mắt tựa như ngừng mất vài nhịp.
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện mọi chuyện là do ta cố ý dẫn dụ sao?
Nhưng hắn cũng không có chứng cứ.
Ta vuốt mấy sợi tóc mai, nghiêm trang nói:
“Ta chỉ là một nữ t.ử nhỏ bé, ta không hiểu những chuyện này.”
Ước chừng thời gian đã đến, ta quay về Chiêu Hoa điện.
Quả nhiên, trên chiếc giường lớn trong tẩm điện, Tiêu Sùng Lễ và Khương Yên đang quấn lấy nhau.
Ta dùng một tay hung hăng bấm vào đùi mình, đau đến mức nước mắt rơi xuống, rồi che miệng kinh hô:
“Các người… các người đang làm gì vậy?”
Tiêu Sùng Lễ kéo chăn che lấy thân thể trần trụi, lúc này mới áy náy nhìn ta.
“Tự Doanh… trẫm không cố ý. Trẫm… trẫm tưởng nàng ấy là nàng.”
Khương Yên thì nép trong lòng hắn, mày mắt còn vương xuân tình:
“Chúng ta cũng chỉ là tình khó tự kiềm, tỷ tỷ đừng giận.”
Ta không giận, nhưng vở kịch này vẫn phải diễn cho trọn.
Đầu tiên, ta khóc lóc t.h.ả.m thiết một trận.
Sau đó, ta tủi thân ấm ức đến đáng thương.
Cuối cùng, để tỏ rõ lòng rộng lượng của mình, ta rơi lệ xin phong vị cho Khương Yên.
Tiêu Sùng Lễ trong lòng hổ thẹn, liền đồng ý yêu cầu của ta, phong Khương Yên làm Mỹ nhân tứ phẩm.
Trước khi rời đi, hắn còn nói với ta:
“Tự Doanh, nàng đừng trách trẫm. Dung mạo Khương Yên giống nàng, nhưng nàng ấy quyến rũ đa tình hơn nàng. Nếu nàng không phải ngày nào cũng giữ bộ dạng đoan trang, không nói không cười, trẫm sao có thể để mắt đến nàng ấy?”
Nhìn xem, rõ ràng là nam nhân ăn vụng bên ngoài, cuối cùng lại đổ mọi trách nhiệm lên đầu nữ nhân.
May mà ta cũng đã ăn vụng với Tiêu Sùng Trạm, coi như giữa hai chúng ta hòa nhau.
Nữ t.ử vào hậu cung vốn đều phải bắt đầu từ chức Thải nữ bát phẩm thấp nhất.
Nhưng Khương Yên vừa vào đã nhảy lên tứ phẩm, đắc ý đến mức cái đuôi như sắp vểnh lên tận trời xanh.
Thêm vào đó, nàng ta mới vào cung, Tiêu Sùng Lễ vẫn đang cảm thấy mới mẻ, nhất thời phong quang vô hạn.
Ta rất giỏi nâng người khác lên cao, rồi để chính họ tự ngã xuống.
Ta cho nàng ta ở trong cung điện tốt nhất, tặng nàng ta lụa là gấm vóc và trang sức đẹp nhất.
Thành công giúp nàng ta thu hút toàn bộ địch ý của Liễu Khê Đường.
Hai nữ nhân minh tranh ám đấu, quả thật náo nhiệt vô cùng.
Tất cả những chuyện này đều bị ta đè xuống.
Tiêu Sùng Lễ hoàn toàn không hay biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cho đến một ngày, hai người cùng đến thỉnh an ta, lại ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi.
Liễu Khê Đường tức giận, tát Khương Yên một cái.
Mà ngày hôm ấy, vừa hay là ngày Tiêu Sùng Lễ đến bầu bạn với ta dùng bữa sáng.
Hắn đã tận mắt chứng kiến toàn bộ.
Ta yếu ớt xin ý chỉ:
“Huệ quý phi kiêu căng, ra tay tát Khương mỹ nhân. Bệ hạ, hay là phạt nàng ấy… cấm túc đi?”
Cấm túc vốn là hình phạt nhẹ nhất trong những hình phạt nhẹ.
Tuy Tiêu Sùng Lễ mê luyến vẻ quyến rũ của Khương Yên, nhưng trong lòng hắn rốt cuộc vẫn yêu Liễu Khê Đường hơn.
Hắn gật đầu đồng ý:
“Vậy phạt cấm túc ba ngày.”
Bọn họ vừa rời đi, Khương Yên liền đến chỗ ta nổi giận.
Nàng ta ném vỡ chén trà của ta.
“Con tiện nhân kia vậy mà dám đ.á.n.h muội. Tỷ thân là Hoàng hậu, vì sao không giúp muội trút giận? Muội là muội muội của tỷ cơ mà!”
Ta rụt cổ:
“Ta đã giúp muội rồi mà… chẳng phải đã cấm túc nàng ấy rồi sao…”
Khương Yên càng tức giận hơn:
“Cấm túc cỏn con thì tính là gì? Muội muốn đ.á.n.h lại! Muội muốn rạch nát mặt nàng ta!”
Ta kéo tay áo nàng ta, nhỏ giọng khuyên nhủ:
“Muội muội, đối mặt với Liễu Khê Đường, muội vẫn nên an phận một chút. Đợi nàng ta làm Hoàng hậu, ta cũng không bảo vệ nổi muội đâu.”
“Nàng ta muốn cướp hậu vị của tỷ, tỷ cứ để mặc nàng ta cướp sao? Đúng là đồ vô dụng!”
Khương Yên chỉ vào mũi ta mắng một trận:
“Khó trách tỷ thân là Hoàng hậu mà vẫn đấu không lại một tần phi nho nhỏ. Sớm biết như vậy, vị trí Hoàng hậu này nên để muội làm mới phải!”
“Bây giờ muội đã đến rồi, tỷ cứ chờ mà xem kết cục của con tiện nhân kia đi! Dám đ.á.n.h muội, muội nhất định sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần!”
Nói xong, nàng ta nổi giận đùng đùng rời đi.
Người vừa đi khỏi, ta liền thu lại vẻ sợ hãi trên mặt.
Lại tiếc nuối nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất.
Đáng tiếc thật, đó là chén lưu ly sứ Tây Di tiến cống cơ đấy.
Không lâu sau, Liễu Khê Đường trúng độc.
Loại độc ấy vô cùng bá đạo, khiến nàng ta lập tức xuất huyết thân dưới.
Dù may mắn giữ được mạng, nhưng cả đời này nàng ta cũng không thể sinh con được nữa.
Tiêu Sùng Lễ nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt.
Nhưng tất cả đồ ăn thức uống đều do người trong cung nàng ta chuẩn bị.
Kẻ hạ độc là một tiểu thái giám ở Ngự thiện phòng, sau khi sự việc bại lộ đã c.ắ.n lưỡi tự sát.
Kẻ chủ mưu phía sau lại hoàn hảo ẩn mình.
Tiêu Sùng Lễ ngày đêm ở bên cạnh Liễu Khê Đường.
Nhưng thân thể nàng ta quá yếu, không thể thị tẩm.